Du lịch Miền Trung 2012

NHỮNG CHUYỆN BUỒN NĂM 1945 (2)

Những chuyện buồn năm 1945.
Câu chuyện thứ hai.
     Nhà tôi ở tầng 2, trẻ con chúng tôi chưa bao giờ biết đến đồ chơi. Lúc đó trên tầng 2 chúng tôi có 3 đứa con gái cùng tuổi chơi với nhau thân thiết lắm. Tôi và 2 bạn kia đều giống nhau ở chỗ là ngoài  trong nhà và ban công ra, chúng tôi không được đi đâu cả, kể cả xuống tầng 1 của ngôi nhà..Chúng tôi thực hiện điều đó tuyệt đối mà chẳng đứa nào dám thắc mắc gì. Ngày nào cũng như ngày nào 3 đưa ngồi với nhau chán lại chơi oẳn tù tì, thua thì cõng nhau trong  quãng dài hơn 1m ấy. Chơi chán lại đứng ngắm xuống đường. Thấy gì là lạ lại goi nhau đứng lên xem, cũng vì thế mà chúng tôi thấy được nhiều cảnh diễn ra trên đường phố. Đang chơi dải danh thì một bạn nhìn xuống thấy lạ , gọi mấy đứa đứng lên. Và đây là cảnh rùng rợn ấy:
     Dưới sân nhà bên kia phố có một ngôi nhà  nhỏ, không có người ở, vì nó là 1 cái kho gạo.Lính Nhật đứng gác quanh kho. Tất nhiên là có hàng rào che chắn. Dưới hàng rào có một lỗ thủng nhỏ.Một cành than cháy dở đang di động. Chúng tôi dán mắt nhìn cành than di động đó nín thở, đấy là 1 thằng bé, Thằng bé này chừng trên, dưới 10 tuổi, da bọc sát xương, nếu không nhìn thấy nó di động chắc mọi người nghĩ rằng đó là cành cây chấy dở, vì nó đen như cục than,cũng có chỗ vẫn còn màu da lem luốc.Thằng bé cố lách mình qua cái lỗ nhỏ của hàng rào. Cố gắng  bằng hết sức tàn cuối cùng của  mình thì nó mới vượt nổi  cái hàng rào cạnh kho. Nó bò hết tốc lực đến bờ tường kho, hai tay vơ vơ , vun vun rồi nhét vào mồm. Cứ thế vài ba lần, nó chưa biết cái mùi hạt gạo ra sao thì : Một bàn tay hộ pháp túm lấy cổ nó, nhấc bổng lên.Thằng bé chỉ kịp dẫy dụa, cái mồm thấy mấp máy không ra tiếng.Thằng Nhật xách cổ nó, đem nó ra ngoài sân trước nhà.Chúng nó nói với nhau điều gì một lúc.Rồi chúng tôi nhìn thấy một cảnh tưởng như thời Trung cổ: Mấy thằng Nhật khênh ra đó 2 cái thang tre và một nắm dây thừng. Chúng đặt thang xuống chia làm đôi, hai thằng Nhật đặt thằng bé lên 1 chiếc thang, mấy thằng khác khênh chiếc thang còn lại đặt lên trên. Xong đâu đấy chúng lấy thừng buộc chặt thằng bé lại. Giữa trưa hè nắng chang chang, chúng phơi thằng bé ở sân, mặc cho kiến đốt đến chết. Chúng tôi không nhìn thấy thằng bé dẫy dụa, chắc nó không còn sức để dẫy.
     Còn hành động nào dã man hơn ???


Những chuyện buồn năm 1945 (3).
Câu chuyện thứ ba.

     Đang chơi dải danh ăn lấy một, chộp lấy đôi thi hòn sỏi rơi xuống sân, cả 3 đứa đứng lên, ngó xuống sân. Dưới hè đường một đám người chen chúc nhau giơ tay xin 1 người đàn bà Tây. Họ bẩn thỉu,hôi hám, cái gọi là quần áo là những miếng rẻ rách che thân một số đàn bà, còn đàn ông thì chỉ là khố.Người đàn bà Tây không tài nào thoát ra khỏi đám người đói rách kia. Không hiểu vì lý do gì  mà thấy bà ta cúi xuống, rồi từ trong mồm bà cứ tuôn ra ồng ộc những gì có trong bụng. Đám người bỗng dãn ra, họ đổ xô vào đống nôn, tranh nhau bốc cho vội vào mồm. Người đàn bà Tây kia ngất luôn. Tôi chỉ nhìn thấy đám nôn trăng trắng thôi, nhưng cô bạn đứng cạnh tôi bảo còn nhìn thấy 1 con giun trong đống nôn đó.Ngay lúc đó tôi nói với cô ấy là tôi không tin vì làm sao trên gác 2 mà có thể nhìn thấy rõ được.


                       Những chuyện buồn năm 1945 (4).

   3 đứa chúng tôi hễ ngủ dậy là rủ nhau ra ban công ngày qua ngày như vậy. Đầu tiên là oản tù tì  ra cái gì, ra cái này để phân thắng,bại. Tiếp tục là ô ăn quan - Hết quan tàn dân, thu quân  kéo về. Kéo về lại tiếp dải danh ăn lấy một, chộp lấy đôi. Thắng thì được chuyền trước. Chuyền một, một đôi, chuyền hai , hai đôi...Cứ cả ngày từ sáng đến tối   chơi thế không chán . Một ngày là sáng mở mắt ra đến tối đi ngủ. Đến bữa ăn người lớn gọi, chúng tôi ai về nhà nấy. Ăn xong lại ra chơi tiếp. Chẳng ai hỏi ai vừa ăn gì, coi như việc đó không quan trọng. Hai bạn kia tôi không biết, còn tôi thì bữa sáng một bát cháo hoa (cháo gạo loãng ), chiều để đỡ gạo một bát cháo rau cải.Chúng tôi  không được xuống tầng 1 vì ở đó có đội tế bần.Trưa, trưa các bà khênh những thúng cơm nắm ra cổng sắt. Mỗi nắm cơm chỉ bằng nắm tay trẻ con. Và đây là cái cảnh tiếp của câu chuyện thứ tư.Các thúng cơm nắm vừa được đặt xuống đẩt thì kín cổng  những bàn tay nhem nhuốc, đen xì, da bọc sát xương, chẳng khác nào những cái chân gà vừa lội bùn lên thò qua cổng xin.Ở ngoài hè đám người đạp nhau,xô vào, nhiều người chưa kịp bước thì đã ngã bât tỉnh, chẳng ai quan tâm đến việc đó, họ cứ chen, cứ chen, miễn là mình thò tay được qua cánh cổng, vì thò tay qua được nghĩa là được 1 năm cơm.Mấy cái thúng rỗng, thế là cơm phát chẩn đã hết họ mới dãn ra.Cảnh tượng nhũng người được nắm cơm ở ngoài mới ghê : Nhận được nắm cơm, họ nhanh tay nhét vào mồm, hai tay bịt chặt lấy mồm vì sợ bị cướp mất.Có người vừa nhét được nắm cơm vào mồm, chưa kịp nuốt thì đã lăn ra chết, lập tức có người móc nắm cơm đó ra cho tọt vào mồm và...vội nuốt chửng. Vì nuốt vội nên cũng lại lăn ra chết, cái cảnh trên lại tiếp..... Chúng tôi đứng nhìn họ cho đến khi họ khuất bóng bên cửa sắt. Không hiểu sao lúc đó tôi cũng ước mình có được 1 nắm cơm như  những người dưới kia. Ngay lập tức tôi đã hiểu vì sao người lớn lại cấm chúng tôi xuống tầng 1 : họ sợ chúng tôi cũng chìa tay ra xin cơm như cảnh trên. 
     THẬT BUỒN !

NHỮNG CHUYỆN BUỒN NĂM 1945

Hồi đó mới 6 tuổi nhưng những gì trông thấy đến trận bây giờ tôi vẫn thấy hình như nó vẫn ở ngay trước mắt, mới xẩy ra đâu đây. 
          Câu chuyện thứ nhất.
     Nhà tôi không biết vì sao khi đó khi đó lại ở Hàng Vôi. Mỗi sáng thức dậy mấy dứa trẻ con chúng tôi đều rủ nhau ra ban công nhìn xuống đường. Sáng nào cũng như sáng nào,trên đường phố xác chet la liệt, có chỗ mấy xác chồng lên nhau.Bọn Nhật tay lăm lăn roi lùa cu li xe nhặt xác vào xe để chở đi. Cu li xe cúi gằm xuống vái như tế sao, nhưng vái bao nhiêu thì roi vọt bấy nhiêu. Tay vọt, mồm la ầm ĩ, Chân đạp, quát tháo inh cả phố.No đòn nhưng cuối cùng họ vẫn phải bê những xác đó lên xe mình chở đi.Họ  vừa chạy vừa khóc, chắc sau khi chở xác chết  thì chẳng ai còn dám ngồi nữa . Có lẽ sau đó không bao lâu số phận họ cũng giống như những người  họ đang chở trên xe . Mỗi ngày có khoảng chục xe như vây. Kết thúc chuyện buồn thứ nhất, mai tôi kể tiêp chuyện thứ hai, bây giờ buồn quá.


                

Chúc mừng năm mới 2012


С Новым Годом,
 
С новым здоровьем,
С новым счастьем!
Сегодня Первый день января,
Сегодня первый  день 2012 года.


Уважаемые гости,
дорогие мои друзья!
Примите от Снегурочки,
Мой праздничный привет!


Снегурочка.

MỞ TRANG BLOG ĐẾN CÙNG CÁC BẠN


Xin kính chào ! 

Kính chào mọi người ;chào tất cả các bạn.

Tôi Lưu Tuấn Nga , cựu HS Internat Moskva hôm nay lập blog để được gặp gỡ các bạn ,được chuyện trò và chia sẻ các điều trong cuộc sống hiện nay khi mỗi chúng ta đều đã về già  còn gặp nhau là điều mừng vui rồi , cầu mong gì nhiều hơn nữa ? Mong các bạn vui lòng ghé thăm nhau ,cảm ơn các bạn nhiều.

GẶP MẶT INTERNAT TẠI VƯỜN HOA LÝ TỰ TRỌNG










TUYÊN QUANG - TÂN TRÀO - tháng 11 năm 2012

TUYÊN QUANG - TÂN TRÀO.
15:48 27 thg 11 2012Công khai47 Lượt xem 2



                   TUYÊN QUANG - TÂN TRÀO.

          Khối lớp3 Quế Lâm được ban liên lạc tổ chức chuyến du lịch về cội nguồn. Sáng 15/11 chúng tôi lên đường. Trưa tới nhà khách của tỉnh Tuyên Quang (TQ). Chúng tôi được ban lãnh đạo tỉnh bố trí đón tiếp 2 ngày đêm rất chu đáo, tận tình và nồng hậu. Ban lãnh đạo tỉnh TQ cho ăn, ngủ, đi tham quan khắp mọi nơi lịch sử và tiễn đưa chúng tôi đến hết địa phận của mình. Tôi chắc cả đời không bao giờ quên được những gì mà ban lãnh đạo tỉnh TQ đã dành cho chúng tôi. Các bạn văn hay đã viết hết rồi. Bây giờ tôi chỉ viết cảm tưởng của tôi thôi. Từ bé bây giờ tôi mới được đi thăm quan tỉnh TQ đầy đủ và nghe nhiều về lịch sử của tỉnh TQ đến thế.Nghe thì nhớ nhiều chuyện nhưng nhớ tên từng nơi, từng địa phương thì tôi không tài nào nhớ nổi. Tôi chỉ nhớ nhất khi tham quan bảo tàng tỉnh TQ có 1 câu chuyện mà lần đầu tiên trong đời tôi được biết. Đó là :
          Cô thuyết minh nói rất nhiều, nhưng tôi đứng xa  lại mải xem cái chõ đồ xôi bằng gỗ thân quen ngày nào không thật chú ý.Đến lúc cô ấy nói tên TÂN TRÀO là tên mới thì tôi mới chú ý nghe. Tôi cứ tưởng đó là tên có từ cũ. Tôi chỉ thuật lại nội dung chứ không dám nói chính xác vì nghe cô thuyết minh chứ không phải nguyên lời của Bác.Cô nói:
       .....Bác Văn nói sắp tổng khởi nghĩa, đây là nơi xuất phát của cách mạng, tên cũ của địa phương ít ai biết,khó nhớ, bây giờ Bác xem cho một cái tên gì mơi mới. Bác đang tắm ở suối, cởi trần, mặc quần đùi nhìn lên bác Văn :
         - Tên mới à ? Để Bác nghĩ đã nhé.
         - Vâng ạ, Bác cứ nghĩ đi ạ.
            Bác vừa cười, vừa nói :
         - Tân Trào !
         - Tân trào, hay lắm. - mọi người hưởng ứng. Bác nhìn bác Văn hỏi lại :
         - Hay à? Thế chú có biết
Tân Trào là gì không ? - Bác hóm hỉnh nhìn lên bác Văn.
         - Có chứ ạ. Bác đang tắm dưới suối, ở trần, vậy Tân Trào là : TAO TRẦN , phải không ạ. - Mọi người vui  vẻ cười vang cả rừng.
          Thế là cái tên Tân Trào ra đời từ đó.
           Đi du lịch về, tôi kể cho con cháu nghe và nói;
           - Bác hóm hỉnh đã vậy mà bác Văn cũng đoán ra ngay được. Quả thực bác Văn cũng tài.
            Con tôi vội nói ngay : " Tài quá chứ sao không ạ. Nếu không tài sao lãnh đạo được 2 cuộc kháng chiến thành công ạ. " Tôi im lặng vì không ngờ trong đầu con mình lúc nào cũng nhớ đến ông VĂN (ông VÕ NGUYÊN GIÁP ) đa tài.

LỚP 2 HỌP MẶT NĂM 2012.

Lớp 2 họp mặt năm 2012.
19:10 27 thg 11 2012Công khai134 Lượt xem 10



                    LỚP 2 HỌP MẶT NĂM 2012.

                     
             Chúng tôi dự định nhân dịp họp trường TN VN Moskva lần này các bạn MN ra thì họp mặt lớp 2 luôn cho đông một chút. Tôi đăng ký tiếp các bạn tại nhà mình.Các bạn sợ tôi vất vả, tốn kém nên ngại. Tôi nói nếu sợ tôi vất vả, tốn kém thì ta sống theo kiểu những người tiền cổ, nghĩa là ai săn bắt được con gì thì đem cho cả làng cùng họp lại ăn, mỗi người làm 1 món đem lại nhà tôi cùng ăn. Vậy mà cũng không được. Rợi chiếm phần thắng, tôi đành phục tùng.
             Ăn đi trước, lội nước theo sau.Đã 9h30 tôi vội dắt xe ra đi. Khổ thân tôi, người Hà nội chay mà cứ dắt xe hay bước chân ra khỏi nhà là lạc. Khổ nhất là NẦM ĐƯỜNG , NẠC NỐI. Khi bước chân lên xe đã lẩm nhẩm đường đi, vậy mà chỗ rẽ chẳng rẽ lại rẽ xuống cách đấy đến 5-6 km. Tìm mãi không được, hỏi thăm người ta bảo còn cách đến 4 phố nữa mới tới.Lần mò mãi rồi cũng tìm ra nhà Rợi. Cứ tưởng mình đến cuối cùng, ai ngờ lại đến đầu tiên.Thế là ĂN ĐI TRƯỚC THẬT.Ngồi chuyện trò, tán phét chán mới thấy các bạn đến đủ, trừ Lưu Ba báo đến muộn.
          Đón các bạn tại phòng khách. Khi các bạn ngồi đầy đủ, tôi bao giờ cũng phát ngôn đầu tiên :
           Hôm qua đi Đường Lâm - Sơn Tây, suối Ngà cực kỳ đẹp, ăn toàn đặc sản : lợn cắp nách, gà mía thả đồi, cá tầm hấp, cá tầm nấu hoa chuối rừng, thịt dê sào, nộm hoa chuối rừng,thịt đà điểu, rau muống Sơn Tây sào tỏi, xôi gạo nương và cơm gạo nương. Có rượu đặc sản riêng, Tráng miệng bằng bưởi hái tại vườn của ông chủ đại gia. Khu này của ông chủ mà theo ông Hoàng Đạo Kính nói hoàn toàn chân đất, nhưng mắt rất sáng. Ông Hoàng Đạo Kinh thuyết minh suốt đường đi rất hay, nhiều điều mới ta chưa từng được nghe bao giờ. Ông HĐK  ca ngợi ông chủ resort này hết lời. Và ông chủ này đã chiêu đãi chúng ta cả buổi hôm đó.Thằng nào hôm qua không đi là thằng ấy NGU, TIẾC ĐỨT RUỘT .
          Điểm ta tức quá đáp liền:
          - Thằng nào năm ngoái không đi Tràng An là thằng ấy NGU.
             -Tôi đi Tràng An 3 lần rồi nhé. Vậy là tôi không ngu, hơn nữa còn đi 3 lần nữa cơ.
             - Sao lại nói NGU ? - Yên hỏi lại. Ngu là идиот à.Sao các bạn lại nói nhau thế ?
              - Ai bảo bạn là идиот, tôi bảo bạn ấy là дурачок chứ, mà дурачок  khác дурак đấy nhé. Tôi không bao giờ dùng từ идиот với bạn mình cả. Bạn nhớ như vậy đấy.
                    Rợi trong nhà chạy ra gọi :
                    - Mời vào, mời vào, mời vào kẻo nói chuyện mãi nguội hết rồi.
                    Mọi người ngồi đâu vào đấy, Rợi tuyên bố và nói thêm :" Hôm nay có rượu đặc biệt của Quế Hương mang đến. Ta uống sẽ biết chồng Quế Hương khéo tay ngâm thế nào.Nghe nói phụ nữ uống thì tuyệt. "Tôi kèm luôn :" Già uống trẻ lại, gái uống đắt chồng. Ở đây các anh thì đầu bạc trắng cả,  trừ Quế Hương còn các cụ bà toàn dân TỰ DO . Sợ uống xong một số lại MẤT TỰ DO thì phiền đấy. " Hôm nay các cụ răng hơi yếu nên Rợi chiêu đãi chả cá Lã vọng, thịt ngan luộc và ăn bún cho khỏi phải nhai nhiều.Nộm để nhắm phải có rồi.Măng tươi hầm sườn. Tráng miệng hoa quả.
               Buổi họp mặt, ăn uống, nhất là tán phét đủ điều xong thì đã gần 2 giờ. Tôi cho một số bạn không đi xem mấy ảnh ở Đường Lâm Sơn Tây và Resort suối Ngà.Các bạn không đi nói : Quả là tiếc !

Nhường, Quế Hương cũng không đi