Du lịch Miền Trung 2012

CÒ Ở GA GIÁP BÁT HÀ NỘI.




Hàng ngày tôi xem chương trình " Chào buổi sáng " của VTV1 đều có hẳn 1 mục riêng về giao thông. Trong mục này lúc nào cũng nhắc nhiều thứ thuộc giao thông, nhưng cũng thường nói đến các loại xe công cộng trên các tuyến xe chính của HN. Tôi thấy lúc nào VTV cũng nhắc mọi người nên vào ga mua vé, không đón xe dọc đường. 

Tôi rất hưởng ứng việc vào bến xe mua vé. Thường đi Hải phòng tôi cũng vào tận nơi mua vé ở cửa bán vé và lên xe ngồi theo số trên vé. Cũng vậy hôm nay tôi nhắc con gái nên vào tận nơi mua vé, không lên ở cửa bến xe :
- Nhớ vào tận bến xe mua vé đi từ đầu, Ly nhé.
- Vâng, tất nhiên vào tận bến xe mua từ đầu chứ ạ.

Gửi xe máy xong, con đưa tôi vào bến. Trong bến xe hầu như các xe đi Thái bình RỖNG, chẳng có ai. Con tôi bảo :
- Xe nào cũng chẳng có người, không biết thế này bao giờ mới chạy. Để con xem xe nào có khách ngồi thì mua vé xe ấy.

Bọn CÒ MỒI thì chạy nhom nhom theo 2 mẹ con tôi còn nhiều hơn  QUÂN THANH . Chúng không những chạy theo chào mời mà còn níu kéo thật sự. Một số đuổi theo túm áo, túm eo, túm tay đẩy lên xe. Một thằng CÒ MỒI tóm chặt tay trái tôi, tay phải ôm eo đẩy lên xe, tôi vừa tức, vừa đau tay quá giật thật mạnh. Chiếc vòng ngọc bích đeo trên tay văng xa, tôi tìm mãi không thấy. Thằng cò mồi nói:
- Cháu có làm gì đâu, cái vòng tự nó văng ra.
 Thế là nó mới lẳng lặng chuồn thẳng ( chắc sợ phải đền ).
 Tôi tìm quanh mãi không thấy, có người bảo thôi tìm làm gì, chắc mất rồi...Không biết những lời nói đó là vô tình hay cố ý để tôi không tìm mà lên xe đi rồi họ tìm lấy sau.

May thay, Lưu Ly đi sau tôi trông thấy chiếc vòng văng ra khỏi tay tôi không phải là bên trái mà là bên phải, khi tôi tìm bên trái thì con tôi lại nói :
- Con thấy nó văng ra rơi bên này cơ , mẹ ơi ! 

Tôi quay ra cùng tìm với con và vài người khác. Ly reo lên:
- Con thấy đây rồi, mẹ ơi ! Tít tận bên kia !
Tôi nhìn thấy con tìm vòng cách 2 ôtô đỗ và quá nửa gầm xe thứ 3, vậy là khoảng hơn 4 m. Tôi giật tay mạnh đến mức vòng văng xa như vậy, nghĩa là tôi đã hết sức mới giật được tay mình ra khỏi tay gọng kìm của thằng cò mồi.

Bò vào gầm xe thứ 3 lấy được chiếc vòng ra, tôi tức đến nghẹn cổ. Vậy mà con còn trách mẹ :
- Mẹ giật tay mạnh quá nên vòng mới văng ngược và văng xa thế.
- Nếu không giật mạnh chắc nó bẻ gẫy tay mẹ rồi !

Chia sẻ nỗi  TỨC GẦN HỘC MÁU MỒM cho mọi người, nhất là các cụ già đi đâu bằng phương tiện công cộng, dù ở bất kỳ bến xe nào, chú ý rút kinh nghiệm.

Mong tất cả mọi người không bị gặp tình huống như tôi. Xin cám ơn các vị đã đọc và góp ý.
Xin kính chào !

PHẦN THƯỞNG.




Sau khi đội văn nghệ của XND nhận diplom, tôi được TGD triệu lên gặp ông. Cũng không quanh co, ông hỏi ngay tôi:
- Các cháu thợ dệt VN sau khi nhận diplom nói gì ?
- Các cháu không nói gì, chúng trở lại làm việc theo ca bình thường.
- Thế thì tốt. Còn riêng chị nghĩ gì ?
-  Tôi nghĩ phải cho các cháu 1 phần thưởng xứng đáng với công sức của chúng, tất nhiên không phải là  TIỀN THUỞNG  bình thường, mà phải thưởng đặc biệt cho các cháu nhớ đời.
- Ôi, sao chị yêu cầu cao thế ?
- Tôi vốn là người thường nhìn lên cao mà ! Cho nên tôi cũng thích các cháu được thưởng gì cao một chút ( чуть-чуть ).
- Nghĩa là thế nào, chị nói đi.
- Tôi biết hàng năm trong các XN LX thường tổ chức cho công nhân hoàn thành kế hoạch được đi tham quan các nơi trên đất Xô Viết, vậy ông cho các cháu này đi 1 chuyến, được không?
- Đúng là chị, Natasa ! Chị lúc nào cũng làm tôi ngạc nhiên với suy nghĩ của mình. Quả thật đây là một phần thưởng NHỚ ĐỜI như chị nói, nhưng đi đâu đó không xa lắm mà lại rất hay - đó là 1 chuyến đi Moskva nhé !
- Không, thưa ông TGĐ kính mến !
- Thế chị muốn cho các cháu đi đâu, nếu không phải Moskva ?
- Các cháu này hầu hết không lạ gì Moskva, vì các cháu đã xin vida tự rủ nhau đi trong những ngày nghỉ ca rồi, thậm chí có cháu còn đi mấy lần. Đi đâu xa xa 1 chút và hơn nữa đặc biệt 1 chút.
- Thế thì đi Kavkaz nhé ! Kavkaz cũng đẹp và theo ý chị cũng xa xa một chút đấy !
- Không được, thưa ông. Tôi nghĩ Kavkaz là nơi núi rừng, các cháu ở VN không lạ gì. Ông nên cho các cháu đi đâu đó hiện đại 1 chút, Âu một chút và tất nhiên cũng là những nơi có chiến công lịch sử trong ĐẠI CHIẾN THỨ II, để các cháu hiểu thêm về  ĐẤT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI XÔ VIẾT.
- Chị ghê thật đấy, Natasa. Đúng là chị bao giờ cũng đòi hỏi quá cao ! Đi Leningrad nhé !
- Vâng, thưa ông, nhưng cũng không phải Leningrad.
- Vậy thì đi đâu ?
- Đi Brest, Belarus, 3 nước vùng biển Baltich: Litva, Latvi và Estonia.
- Trời ơi, Natasa, chị một lần nữa làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Chị biết đi thế tốn thế nào không ?
- Tôi biết tốn, thế mới gọi là thưởng chứ nếu đi mấy nơi như ông nêu thì chẳng thà thưởng bằng tiền còn hơn phải nghĩ và tổ chức đi làm gì.
- Chị có biết là những nơi chị nói chúng tôi cũng chả bao giờ mơ tới, đừng nói là đi. Vừa tốn, vừa ai quản lí các cháu được, những nơi đó là biên giới với Balan, lỡ các cháu trốn thì sao ?
- Tôi chắc chắn các cháu không trốn. Còn người LX ở đây lúc nào đi tham quan chả được, các cháu VN chỉ có 5 năm làm việc tại đây, nếu không cho các cháu đi, sau khi làm việc chưa biết có dịp nào mới đi được. Mà năm nào công nhân xuất sắc cũng được cho vé đi nghỉ các nơi cơ mà. Công đoàn chỉ chi thêm một chút là các cháu VN được đi 1 chuyến để đời.
- Chị đã kiên quyết thế, để tôi bàn thêm với chủ tịch công đoàn và thông báo lại kết quả cho chị sau. Nhưng nếu được đi, ai phụ trách các cháu đây ? Chị có dám nhận không ?
-Thì tôi nhận cũng được...

Một hôm họp phiên dịch và đội trưởng, ông PTGĐ thông báo về việc thưởng cho một số cháu tham gia thi ở festival Ростов-на-Дону. Phần thưởng là một chuyến đi  Brest, Belarus, Estonia, Latvi và Litva. Tôi mừng tí reo lên. Song có chấn tĩnh lại, tôi làm như không biết hỏi lại ông PTGĐ...
- Chị LTN hỏi lại đúng đấy. Phần thưởng này rất xứng đáng, vì hôm đi thi có rất nhiều sinh viên các nước học tại Ротов-на-Дону tham gia, nhưng chỉ có đoàn ta được diplom, cho nên TGĐ và chủ tịch công đoàn quyết định thưởng cho các cháu 1 chuyến đi tham quan xứng đáng. Các đ/c có thấy xứng đáng không ?
 Chị P. nói ngay:
- Quá xứng đáng ! Tôi hoan hô nhà máy và công đoàn đã thưởng cho các cháu chuyến đi này. Nhưng xin hỏi ai đưa các cháu đi, vì đi xa, nhưng phải biết quản lý và đặc biệt phải biết dịch khi đến các nơi lịch sử ! Còn trong các trường hợp cần như cấp cứu chẳng hạn
- Tất nhiên XND , TGĐ và chủ tịch công đoàn nhất trí cử chị LTN làm trưởng đoàn ! Có ai thắc mắc không ?
Mọi người ngồi im. Chị P hỏi thì thầm :
- Cụ có đi được không, nếu không đi được thì từ chối kẻo mất 1 đứa thì cụ chết. Bọn này là củi mục ( dễ bảo, nhưng bướng lắm) mà khó cháy lắm đấy, thấy khó quá từ chối đi. Nếu cử tao thì tao hàng ngay !
- Tôi đồng ý đưa các cháu đi.

Thế là cô cháu tôi được 1 chuyến thăm quan nhớ đời thật. Riêng tôi thấy mừng khi một số cháu đã làm rạng rỡ cho con gái VN, không những làm việc giỏi mà văn nghệ cũng rất khá.

Lại hết 1 chuyện ngắn vui vui mà chưa ai biết, nay kể lại để quí vị biết người VN ở bất kỳ đâu, nếu cố gắng việc gì cũng làm được và chắc chắn không thua kém ai.
Xin cám ơn quí vị đã đọc và góp ý.
Xin kính chào !


 

DIPLOM.



Đến ngày đem chuông đi đánh lưng người thì đội múa của XND cũng đã hoàn thành, chỉ tiếc không có gậy để có điệu múa sạp mà người LX lúc đó rất thích và khâm phục không được thực hiện. Người LX lúc đó thích điệu múa sạp vì nó không những sôi nổi, tình cảm mà đặc biệt là múa thế mà không BỊ KẸP CHÂN vào 2 chiếc gậy. Còn múa nón thì nón và áo dài không những đẹp mà còn  là 2 thứ độc đáo của VN trên thế giới,  các cô gái múa xinh đẹp và yểu điệu, tha thướt trông rất MÊ. Các cháu thợ dệt non trẻ của XND không ngoại lệ. Trang điểm xong các cháu chẳng khác những nghệ sĩ múa chuyên nghiệp, nhưng khác với họ là chúng rất trẻ, đẹp, chỉ trên, dưới 20 tuổi.

Gặp TGĐ, tôi không vòng vo mà yêu cầu ngay ông phải quyết định cho 1 ôtô riêng đưa đi thi, không được dùng phương tiện công cộng.
 - Natasa, chị có biết yêu cầu của chị quá cao đối với nhà máy không? Phương tiện công cộng rẻ gấp chục lần so với thuê ôtô riêng. Thật sa hoa và lãng phí. Từ khi nhà máy thành lập không bao giờ được thưởng, vì chỉ không bị khiển trách là may, nên chúng tôi không có tiền tiêu vào những khoản không cần thiết như chị nói.
- Tôi biết mình nói gì và tất nhiên nắm rất rõ lịch sử XND và hoàn cảnh hiện nay XND phải tiết kiệm như thế nào. Nhưng tôi không đảm bảo an toàn khi các cháu đi bằng phương tiện công cộng. Xểnh ra các cháu vào siêu thị hay lớ ngớ đâu đó, tôi không quản lí được, mất quân tôi nói thế nào ? Mà tôi biết chắc chắn ông sẽ cử tôi đưa các cháu đi, nếu không cho thuê ôtô riêng đưa các cháu đi thì tôi xin phép ở nhà.
- Chị đã kiên quyết yêu cầu và đã nghĩ thấu đáo thế, tôi đành vì danh dự của XND mà đồng ý. Song tôi nhắc lại thỏa thuận trước đây của chúng ta là các cháu phải mang được GIẤY KHEN ( похвальная грамота ) về cho XND.
- Tôi đảm bảo chắc chắn điều này, ông cứ chờ đấy !

Vậy là chúng tôi đến ngày đi thi được ôtô riêng đưa đi đến nơi, về đến trốn an toàn.
Đến nơi tổ chức festival tôi dặn các cháu cứ tập trung tại nơi tiếp đón, không được đi đâu sợ lạc. Các cháu phải nghỉ ngơi, ổn định tinh thần,  thể xác thoải mái trước khi biểu diễn. Riêng tôi đi gặp ban tổ chức để đăng ký tiết mục và xem sân khấu ra sao. Đăng ký tiết mục thì họ chấp nhận đơn ca tự đệm gitar và múa nón vì quá nhiều tiết mục dự thi, còn dành thời gian cho các đơn vị khác. Tôi đành chấp nhận và đi xem sân khấu. Nhìn thấy sân khấu quá rộng so với nơi các cháu tập ở XND, tôi choáng vì nếu to như thế, các cháu vào, ra sân khấu không kịp và lỡ nhạc rất nhiều, khoảng 3 lần so với nơi tập hàng ngày. Tôi đề nghị chị phụ trách chương trình cho các cháu tập lại trên sân khấu này với lý do trên, chị ấy đồng ý ngay và hợp tác với tôi chấn chỉnh tập lại và khớp với nhạc sao cho phù hợp.

Ngoài kế hoạch của chúng tôi là phải tập lại trên sân khấu rộng lớn, không quen, tôi phải động viên các cháu vì danh dự của XND hãy tập trung nỗ lực hết sức mình và bằng bất ký giá nào phải giành được  GIẤY KHEN mà TGĐ và cả XND mong chờ. May sao qua thời gian luyện tập ở nhà , tất cả các cháu đã hiểu, thông cảm cho tôi nên quyết tâm chả khác gì tôi. Tập lại các cháu không 1 lời phản đối những uốn nắn của tôi và chị phụ trách chương trình. Khi tập đã xong, các cháu mệt lử, lại cộng đói từ trưa, các cháu ăn qua loa gì rồi vui vẻ nghỉ chờ đợi đến lúc biểu diễn...

Tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ, kéo rất dài. Tôi mừng là tiết mục đã được hưởng ứng đặc biệt. Tiết mục đơn ca cũng được hoan hô nhiệt liệt không kém, vì cháu T vừa hát lại vừa đệm gitar, hát tiếng Nga rất chuẩn và hay. Cháu hát bài của Alla Pugatriôva gần giống bà , lúc đó người LX đang rất hâm mộ bà, bài " Hãy mang em đi theo với  ( " Возьми меня с собой " ) . Sau 2 tiết mục của các cô gái VN, mọi người đứng dậy hoan hô rầm rộ và mãi mới thôi. Tôi mừng khôn xiết và tất nhiên cũng vỗ tay như họ.

Kết thúc, ban tổ chức gọi chúng tôi lên nhận DIPLOM ( bằng danh dự ). Thật ngoài sự mong đợi của chúng tôi. Ông PTGĐ đưa đoàn đi biểu diễn vui mừng không xiết, ông lại chơi với tôi tiếng Nga xem tôi có hiểu sự khác nhau giữa 2 từ giấy khen và bằng danh dự ( похвальная грамота и диплом ) không.Tất nhiên tôi giải thích cho ông là 2 từ này khác nhau rất xa. Ông khen thế là tôi đã là người Nga thực thụ nên mới hiểu được như vậy. Nhưng tôi nói, chúng tôi, những người được học chính thức ở mái trường Xô Viết không ai là không biết phân biệt 2 từ này. Ông khen chúng tôi là những con người khá hiểu biết...

Trên đường về khuya, các cháu mệt, ngủ gà, ngủ gật.  Còn tôi và ông PTGĐ vẫn trao đổi nhiều về đủ thứ việc phải làm tiếp tục...Nhưng thỉnh thoảng ông lại nhắc :" Tôi rất mừng hôm nay chúng ta nhận được DIPLOM, diplom, chị hiểu được không, đ/c TGĐ sẽ vui mừng đến cỡ nào." Riêng tôi lại nghĩ làm sao thưởng cho các cháu món quà ý nghĩa và phải là nhớ đời chứ không phải thường TIỀN. Nếu XND có phòng truyền thống chắc còn giữ diplom này vì nó là diplom đầu tiên mà XND nhận được từ khi thành lập.

Bài dài rồi, hẹn sẽ viết tiếp phần thưởng sau khi nhận diplom cho các cháu.
Xin chân thành cám ơn các vị đã đọc và góp ý. 
Xin kính chào !

NHẬN LỆNH.



 Tổng giám đốc đi ký hợp đồng mua bông Bulgaria về liền triệu tập tất cả đội trưởng để thông báo. Tôi tưởng ông thông báo về việc các cháu chuyển nghề, nhưng không phải. Ông vui vẻ thông báo tuy ký kết mua bông thêm chậm, nhưng phía bạn rất vui chấp nhận và việc ký kết đã thành công mĩ mãn. Song không phải đây là thông báo chính của ông trong cuộc họp hôm nay, vì ông biết các cháu VN rất giỏi và chắc chắn năm nay sẽ hoàn thành vượt mức kế hoạch. tất nhiên XND ( ХБК ) sẽ có thưởng.  Còn thông báo chính là thành phố Rostov na Đonu sắp tổ chức Festival ca, múa, nhạc nên XND của ta cũng có nhiệm vụ tham gia. XND Sakhty tham gia không có gì lạ, nhưng ông muốn đây là năm đầu tiên có con gái VN làm việc, nên chủ yếu con gái VN phải tham gia là chính.

Các đội trưởng nhìn nhau thăm dò nên như thế nào. Tất nhiên tôi lại có ý kiến ngay:
- Nếu đ/c TGĐ yêu cầu và tin tưởng, chắc chắn chúng tôi tham gia. Sợ gì mà chúng ta lại khước từ !
Mấy đội trưởng nhao nhao nói tiếng Việt :
- Sao TN liều thế ? Đã tham gia là phải có huấn luyện viên dạy hát, múa tử tế chứ cứ múa lôm côm như biểu diễn lăng nhăng tại XND sao được.
- Tất nhiên khi nói tôi phải chú ý đến điều đó ! Mà đã đem chuông đi đánh lưng người thì tất nhiên phải kêu thật THANH mới được.
- Trời ơi, đừng có mơ ! Chắc gì đã tổ chức được còn mơ là THANH nữa.
- Theo tôi khó, nhưng phải làm bằng được. Chúng ta phải để cho XND biết không những chúng ta làm việc giỏi mà hát , múa cũng giỏi...
- Khiếp quá, mơ mộng ghê ! Nếu thế chị nhận nhiệm vụ đi !
- Xin đ/c TGĐ cho tôi nói!
- Mời chị LTN có ý kiến. Tôi biết chị bao giờ cũng có ý kiến xây dựng khác mọi người. - TGĐ nói.
- Vâng, tôi xin nhận các cháu VN sẽ tham gia hát, múa.
- Chưa gì đã liều quá đấy TN ạ.
- Tôi sang đây hơi chậm so với một số người, nhưng tôi biết có 1 lần hội diễn của XND, các cháu VN đã tham gia. Các cháu tham gia tự phát, được XN đánh giá tốt. Cho nên tôi nghĩ dựa trên những gì ta đã có, chấn chỉnh lại toàn bộ, chắc sẽ tốt.
- Chị nhận trách nhiệm với XND huấn luyện các cháu tham dự Festval ca , múa, nhạc của thành phố được không ?
- Tôi đồng ý nhận nhiệm vụ này với một điều kiện:
- Điều kiện gì, chị cứ nói, tôi là TGĐ sẽ quyết định.
- Tôi xin nhận huấn luyện các cháu hát múa, nhưng các cháu tham gia hát, múa không cùng một ca làm việc, tôi cần luyện cho các cháu tất cả các buổi chiều còn lại từ nay đến khi đi biểu diễn. Vậy xin ông cho lệnh các cháu đang làm ca chiều được nghỉ làm việc để tập hát, múa...
- TN đòi hỏi cao quá đấy ! Nghỉ làm việc để tập văn nghệ đi thi. Đừng mơ!
- Nếu ông TGĐ đồng ý cho các cháu đang làm ca chiều nghỉ thì tôi đảm bảo luyện cho các cháu đi thi tốt.
- Chị có đảm bảo các cháu sẽ đem giấy khen về cho XND không?
- Tôi đảm bảo !
- Sao TN dám liều thế, lỡ không được thì sao mà dám quả quyết nhận giấy khen.
- Đ/C LTN kiên quyết thế, tôi TGĐ quyết định cho tất cả các cháu tham gia luyện tập văn nghệ chuẩn bị Festival ca, múa, nhạc Rostov na Đonu làm ca chiều được nghỉ để tập.
- Xin cám ơn ông đã tin tưởng ở tôi. Nhưng tôi chỉ xin cho các cháu múa thôi. Các cháu đơn ca hay song ca không cần. Còn đồng ca, thì để LX tham gia, chúng tôi không tham gia.
- Vì sao ? Các cháu VN cũng hát hay mà !
- Theo tôi các cháu có thể hát hay, nhưng phát âm sai tiếng Nga sẽ mất hay trong đội đồng ca. Tôi chỉ luyện lại cho các cháu cố sao cho đúng nhạc, chứ không thế phát âm đúng, nghĩa là không thể hát hay được.
- Thế chị nhận những tiết mục gì ?
- Tôi nhận: đơn ca, song ca, tam ca và múa còn đồng ca là LX cũng hợp lý.
- Được rồi, tôi chấp nhận. Múa gì?
- Múa nón và múa sạp. một cháu phiên dịch sẽ đơn ca, thôi cho 1 cháu công nhân đơn ca cũng tạm được và tam ca của phiên dịch trẻ, tự đệm ghitar.
- Tôi chấp nhận và quyết định bắt đầu từ ngày mai chị chuẩn bị luyện cho các cháu.
- Tôi còn điều muốn nói : đó là nón và áo dài các cháu có sẵn, nhưng gậy để múa sạp thì tôi chưa nghĩ ra kiếm ở đâu.
- Tôi nhận việc này - chị P - một đội trưởng hăng hái nhận.
-  Tôi hỏi chị kiếm đâu ra 10 gậy nhỏ, thẳng, dài và 2 gậy lớn thì dễ.
- Cụ kệ tôi, tôi lo là được. Đảm bảo cụ có đủ gậy cho các cháu tập là được chứ gì.
- Hoan hô và cám ơn cụ đã hỗ trợ giúp tôi.
- Thì tao cũng phải hỗ trợ chứ để mình cụ loay hoay à. Còn khi tập có gì cứ bảo tao. Tao sẽ thường xuyên có mặt để góp ý, mặc dù tao múa không giỏi, hát không hay.
- Thế là tốt rồi. Tôi đã có đồng minh ( союз ). Cám ơn cụ nhé. Mặc dù chúng tôi lúc ấy mới có chưa đầy 40 tuổi, nhưng hứng lên chúng tôi đều gọi nhau bằng CỤ.
Tan họp ra về chúng tôi vừa phấn khởi, vừa lo sao đi thi phải được giấy khen. Một số trách móc tôi, nhưng sự đã rồi, đâm lao phải theo lao thôi.
Chúng tôi lao vào luyện tập thật cẩn thận. Tôi luyện cho các cháu về tất cả mọi mặt chứ không phải chỉ múa đều là được. Uốn nắn từng cử chỉ, từng động tác, từng khuôn mặt, từng đôi mắt...Nhiều lúc luyện các cháu như chuyên nghiệp, chúng cũng tức lắm, nhưng nghĩ cô cũng chỉ vì danh dự người Việt, vì XND nên lại vui vẻ tập, luyện tác phong biểu diễn...
Cụ P đã thực hiện đúng lời hứa, chả biết bằng cách nào KIẾM được 10 gậy nhỏ, dài đủ tiêu chuẩn múa sạp. Thế là tôi yên tâm cho nỗi lo nhất.

Tuy vậy, một hôm mấy chị em đi làm về, 12 gậy múa sạp BIẾN đâu mất. Hỏi ra mới biết công an đã tịch thu vì không cho để gậy gộc trong nhà sợ bọn trẻ dùng gậy phang nhau. Chị P lồng lộn tìm đủ mọi cách đòi về, kể cả yêu cầu TGĐ can thiệp đòi. Nhưng khi TGĐ yêu cầu CA trả thì họ nói đã tiêu hủy (đốt) hết rồi. Chỉ còn 1 ngày nữa là đi biểu diễn, không kịp làm các gậy khác. Thế là công cốc chúng tôi luyện múa sạp mãi, bây giờ không có gậy đành hủy tiết mục. Chúng tôi tức muốn điên, nhưng XND đành đứng ra xin lỗi thay CA. Còn đồng ca XND không hiểu vì sao cũng hủy bỏ. Vậy là chỉ có người VN tham dự thi.

Sau khi ông TGĐ và PTGĐ duyệt các tiết mục đều hài lòng, chấp nhận cho xe đưa chúng tôi đi thi. Chỉ tiếc điệu múa sạp không thành.
Kết quả đi thi tôi sẽ kể chuyện sau. Tôi muốn viết lại những gì xẩy ra từ những ngày đầu đi lao động nước ngoài của các cháu thợ dệt non trẻ. Vui , buồn có nhau. Không như đi lao động xuất khẩu ngày nay để mọi người biết thêm những gì chưa biết. Xin cám ơn các vị đã đọc và góp ý.
Xin kính chào !


LỚP 2 GẶP MẶT ĐỂ KỶ NIỆM CÁCH MẠNG THÁNG 10 NGA.

Đã mấy năm nay LBNga không còn kỷ niệm CMTM nữa, nhưng chúng tôi vẫn cứ tổ chức kỷ niệm, vì chúng tôi vẫn biết ơn nhờ có CMTM chúng tôi mới có được những ngày ăn học trên đất nước Xô Viết từ năm 1954. Là những người mang ơn nặng của CMTM chúng tôi không thể không họp mặt để ôn lại những kỷ niệm xưa.


Tuy chúng tôi tổ chức nhỏ ở gia đình, nhưng vẫn mang đầy ý nghĩa tôn trọng và biết ơn của mình với ngày trọng đại này. Nhờ có CMTM chúng tôi mới trưởng thành như ngày nay, tuy cả lớp chỉ còn TSKH Tạ Thúy Lan làm việc, tất cả chúng tôi đã về hưu, nhưng cứ nói đến LX là chúng tôi lại thấy như mình đang sống lại cái thời mới trên, dưới 10 tuổi hàng sáng xách cặp đến trường cùng ngồi học với các bạn LX, chủ yếu là các bạn Nga (Moskva), một Nga, một Việt ngồi bên nhau trên 1 bàn, ghế dưới mái trường Xô Viết còn khiêm tốn, sau Đại chiến thứ 2 mới chưa đầy chục năm.Tuổi thơ của chúng tôi lớn lên dưới bầu trời Xô Viết, được thầy, cô giáo người Nga nuôi nấng, dậy dỗ lớn khôn hàng ngày. Chăm lo cho chúng tôi tất cả mọi mặt bằng tấm lòng của những người cha, người mẹ với các con.

Chúng tôi họp nhau không nói xa xôi đâu đâu mà chỉ nhắc đến các thầy cô giáo và các bảo mẫu đã dạy dỗ, chăm sóc chúng tôi tận tình trong những ngày xa nhà, xa nước. Chúng tôi nhắc những kỷ niệm xưa và đều tỏ lòng biết ơn tất cả những người đã giúp đỡ, chăm sóc chúng tôi trong những năm học ở Moskva, tất cả những người đã chăm sóc chúng tôi thời đó, dù là ông gác cổng, bà dọn vệ sinh, chị y tá, bác sĩ, cấp dưỡng, bảo mẫu... cho đến những thầy cô dạy ngoại khóa...Ai ai cũng đem hết lòng mình ra để chăm sóc, dạy dỗ chúng tôi trên cương vị của mình...

Họp nhau chỉ để nhắc lai những kỷ niệm, nói lên lòng biết ơn của tất cả chúng tôi với LX  trước đây và Liên Bang Nga ngày nay, hay nói cách khác là với tất cả các nước liên bang cộng hòa XHCN thuộc LX lúc bấy giờ.

Chúng tôi cám ơn LX đã cho chúng tôi được có những kiến thức để phục vụ TQ VN của chúng tôi. Nói cách khác LX đã dạy cho chúng tôi trở thành  MỘT CON NGƯỜI với đúng nghĩa của nó. Tất cả chúng tôi đều tự hào là được giáo dục ở LX từ những ngày ấy. Một lần nữa tất cả chúng tôi đều VÔ CÙNG CÁM ƠN tất cả những gì LX cho chúng tôi thời ấy. Chúng tôi không phải ai cũng thành ông nọ, bà kia, nhưng chúng tôi đều tự hào chúng tôi đều đã trở thành một con NGƯỜI thật sự.

Chỉ thế thôi, chúng tôi ai cũng mong đất nước Nga và tất cả các nước thuộc LX trước đây HÒA BÌNH, thịnh vượng và mãi mãi hùng cường. 

Xin cám ơn các vị đã đọc bài này.

Xin kính chào !

Dưới đây là những học sinh lớp 2 của chúng tôi ngày ấy: 








ĐÀ NẴNG !

Trước đây tôi đã đi 1 lần Đà Nẵng 3 ngày, 2 đêm, nhưng đi theo kiểu du lịch nên đúng là cưỡi ngựa, xem hoa. Biết thành phố xanh, sạch, đẹp mà chả biết cụ thể thế nào. Lần này mới thật tận mắt chứng kiến nó  XANH, SẠCH VÀ ĐẸP thế nào.

Cũng 3 ngày, 2 đêm, nhưng được em NMCR đưa đi xem tất cả các cầu ở Đà Nẵng, 2 sáng lượn bờ biển trong lành, mát mẻ và  SẠCH NHƯ BỆNH VIỆN. Nói sạch như BV, nhưng thật ra BV ở HN cũng thua. Đặc biệt chưa đầy 5 h sáng NMCR đèo tôi ra bờ biển đón  MẶT TRỜI MỌC từ bên kia bờ biển, sau đó đi khắp thành phố ngắm cảnh đẹp bình minh tại ĐÀ THÀNH! Thật tuyệt. Tôi chưa bao giờ được đi như vậy. Bình minh lên, đèn thành phố tắt hết, mây bao phủ bầu trời, lúc trắng, lúc hồng, lúc đen, lúc xanh, đặc biệt có những đám mây đen giữa bầu trời xanh giống nhiều con thú rất đẹp. Tôi không biết chụp ảnh nên không thể chụp...Tiếc lắm!

Tối 25-10-2015 NMCR đưa tôi đi xem cầu RỒNG. Rồng chỉ phun lửa và phun nước ngày thứ bẩy và chủ nhật. May tôi vào đúng chủ nhật nên đã được tận mắt thấy hết. Chỉ tiếc lúc nó phun lửa và phun nước tôi không biết chụp ảnh, nên lúc nó bắt đầu phun mới bấm máy, thế là toàn ảnh rồng phun xong rồi. Chỉ vẻn vẹn 15 phút, mà hôm 25-10-2015 chỉ có 10 phút nên lỡ mất. Hai chị em tiếc ngẩn ngơ quay về, nhưng không sửa được nữa rồi.

Hai đêm, 3 ngày thật tuyệt, nó để lại cho tôi một niềm vui vô tận, một cảnh đẹp thiên thần, một tình bạn vĩnh cửu... Tôi thật kém cỏi, không biết tả bằng lời chuyến đi lịch sử này của tôi. Dư âm của nó sẽ mãi mãi theo tôi đến cùng. 

Cám ơn em NMCR - Lê Thanh Bình và gia đình đã đón tôi, cho tôi ăn, ở, xem thành phố  những ngày tuyệt vời vừa qua. Cám ơn Nhâm và Nga đã tạo cho tôi chuyến đi nhớ để đời này. Cám ơn 3 em ( Nhâm, Nga, Bình ), cả 3 bạn vì tất cả. Xin cám ơn những quí vị đã đọc.

Chỉ vài tấm ảnh xấu xí, không nghệ thuật đưa lên để các vị xem.

 



BA THÁNG SAU !


Sau 3 tháng chuyển nghề cho các cháu tôi nhớ đến lời cam kết với TGĐ xí nghiệp dệt liền gọi điện cho ông xin gặp. Nhưng ông không có nhà. Tôi hỏi ông PTGĐ phụ trách người VN thì ông trả lời :
- Chị không biết à ? Đ/C TGĐ đi Bulgaria rồi !
- Xin cho tôi hỏi, ông ấy sang Bulgaria làm gì ?
- Thì theo thách thức của chị đấy ! Ông ấy đã sang Bulgaria để ký mua thêm bông về cho XN ta.
- Hay quá, tôi không ngờ nói đùa thế mà thành sự thật. Tôi chỉ để ý thấy nhà máy sạch sẽ, không có nguyên liệu chất lung tung. Tôi thấy trong kho sắp hết bông dự trữ rồi. Tôi không ngờ các cháu VN của chúng tôi lại làm được việc lớn như vậy !
- Chị cũng quả thật là con người dũng cảm, dám đưa TGĐ của chúng tôi sang Bulgaria mua bông, điều này chưa từng có ở XND này.
- Thật vậy sao ? Thế trước các ông mua bằng cách nào ?
- Chúng tôi ký kết với họ hàng năm theo khả năng của XN, nhưng có năm nào chúng tôi hoàn thành kế hoạch đâu. Cho nên chị thấy bán thành phẩm khắp nơi. Chị biết bao nhiêu bán thành phẩm ( BTP ) được qui vào 1 thành phẩm, nên BTP mới đầy các phân xưởng là thế.
- Tôi cũng đã đoán được, nhưng không tiện hỏi ông. Năm nay thì sao ? Theo ông có hoàn thành KH của XN không ?
- Chắc chắn hoàn thành, vì bây giờ đ/c  TGĐ đi mua thêm bông về, chắc chắn đủ nguyên liệu cho đến cuối năm.
- Xin chúc mừng ông, chúc mừng TGĐ, chúc mừng XN. Riêng tôi chỉ quan tâm đến mấy cháu VN của chúng tôi không bị  ĐÓI thôi.
- Việc này tôi không nói, chị không nói, TGĐ không nói, chả ai biết. Nếu nói ra các cháu vừa có được mấy đồng lại phải nộp thuế thì khổ chúng.
- Tôi dại gì mà nói ra. Ông còn chưa biết là tôi chuyển nghề cho các cháu có người đã nói tôi vi phạm hiệp ước lao động giữa 2 nước rồi đấy.
- Ai nói nhỉ ? Để tôi hỏi xem sao !
- Ông không phải hỏi, tôi biết, nhưng sẽ không bao giờ nói ra.

Con người VN ghen ăn, tức ở nên SQ mới biết đấy, các bạn ạ. Theo tôi con người VN có nhiều tính xấu, nhưng ghen ăn, tức ở là một trong những tính xấu nhất. Nhưng tôi đã hứa không nói ra và nhất là nay những người đó không còn nên lại càng không nên nói. Chỉ biết rằng ở đời đừng nên làm hại nhau, vì kết cục tự mình giết mình mà thôi. Dù sao tôi cũng thấy vui, hài lòng vì làm được chút gì đó cho các cháu non trẻ lúc xa nhà, xa nước. Thế thôi ! Tôi sẽ còn viết tiếp về đề tài LAO ĐỘNG này cho nhiều người chưa biết thời  TRỨNG NƯỚC của lao đông  XUẤT KHẢU VN. Xin cám ơn quí vị nào đã đọc.
Xin kính chào !