Du lịch Miền Trung 2012

BÁC VĂN VỀ QUÊ YÊN NGHỈ...

Từ khi biết tin bác Văn mất tôi theo rõi mọi tin tức về bác. Sau khi nghe được tin bác Văn về quê theo di chúc, tôi thấy lòng mình tự dưng thanh thản hẳn. 

Bác ở đó giữa đất trời bao la, cảnh đẹp thần tiên, khác hẳn Mai dịch chật chội và cũng không bị lạnh lẽo giữa những người chỉ quan hệ trên công việc. Vả lại ở nơi đây người trần cũng lấn chiếm đường đi, xây chen chúc chẳng khác gì các nhà tập thể, đi lại chật hẹp, có chỗ cũng phải lách chân. Ông ngoại tôi cũng đã từng di chúc về quê, nhưng không thực hiện được, nay vẫn nằm ở Mai Dịch.

Từ nay trở đi lúc nào bên cạnh bác cũng có những người bà con, đồng hương chăm sóc và trò chuyện. Bác không phải nằm một mình lạnh lẽo ở Mai dịch. Cháu nghĩ đây có lẽ là niềm vui cuối cùng của bác.

Cháu biết bác từ  năm 1948, rồi đến Đồi cọ...Hồi ấy bác hay thăm chú Bửu lúc chú bị ốm nặng. Sau này trở thành liên lạc viên (1949) của bộ Tổng tư Lệnh cháu lại được gần bác hơn. Bác rất  gần  gũi tất cả mọi người. Bộ đội sợ bác là cấp trên, nhưng họ yêu quí bác như anh ruột của mình. Chẳng ai gọi bác là Đại tướng mà gọi bác là ANH VĂN. Cháu cũng quen với cái tên ấy từ đó đến giờ. Cháu thích gọi như vậy, vì nó gợi cho cháu cả một quãng đời quen biết bác từ tuổi thơ cho đến nay. Bác là bác Văn của cháu, với nhân dân, với đất nước, với Tổ Quốc và thế giới thì bác là Đại tướng Tổng Tư Lệnh Võ Nguyên Giáp, còn với chúng cháu, với gia đình chúng cháu bác là bác Văn. Các con cháu cũng gọi là ông Văn.

Hồi học ở Liên xô về, biết bác ở cách nhà cháu 1 bức tường có cửa qua lại giữa nhà cháu (36 Hoàng Diệu), rồi đến nhà bác Hoàng Văn Thái  bên cạnh (là nhà của bác Bô cháu cho bác Hoàng Văn Thái mượn), rồi đến nhà bác (30 Hoàng Diệu). Vừa quen cũ, vừa là bạn của Hồng Anh cháu hay chui qua cổng nhỏ này sang chơi với 2 bác. Mỗi lần sang cháu được cô  Bích Hà chào đón vui vẻ, thăm hỏi đủ mọi việc. Xong mọi chuyện cô Bích Hà thường gọi bác từ tầng 2 xuống nói chuyện với cháu: "Anh Văn ơi, Nga bạn Hồng Anh đến đây này". Thế là cháu chẳng hiểu bác đang làm gì, nhưng chưa đầy 1 phút bác đã cười  hỏi: "Nga, con đến đấy à ?"

- Cháu chào bác, cháu vừa đến. Cháu nói chuyện với cô Hà rồi. Bây giờ cháu hỏi thăm sức khỏe của bác một chút.

- Ừ. Ngồi chơi nói chuyện cho vui. Có việc gì không, có cần bác giúp gì không?

- Dạ, thưa bác không có việc gì đâu ạ. Cháu chỉ sang thăm bác và cô Hà thôi ạ.

Thế là 2 bác cháu nói chuyện với nhau đến hết mọi chuyện thì thôi. Cuộc nói chuyện dài, ngắn tùy thuộc vào những chuyện phát sinh trong lúc trò chuyện. Bác hỏi tôi nhiều chuyện lắm, từ chuyện công việc có gì thuận tiện, khó khăn, khúc mắc riêng tư. Bao giờ tôi cũng nói mọi việc suôn sẻ, vì tôi không muốn làm phiền bác. Tôi chưa bao giờ nhờ bác giúp tôi bất kỳ việc gì dù lớn hay nhỏ. Việc này thường xuyên xẩy ra cho đến một ngày:

Có một người bạn rối rít khoe tôi:

 - Nga có biết không, tôi vừa được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

- Ừ, thì sao ?

- Có 2 người trong đời tôi mơ ước được gặp, đó là Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bác thì khó, cứ chờ xem có dịp nào không. Còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì được gặp rồi.

Tôi ngạc nhiên vì không ngờ chung quanh mình mọi người  được gặp bác Văn cũng ao ước, sung sướng không kém gì được gặp bác Hồ.

Lúc đó tôi mới ngộ ra là mình chẳng hiểu biết gì về bác Văn, mặc dù biết rất rõ về vị trí của bác. Tôi ân hận vì mình đã không biết mà hay sang bác chơi làm mất thời gian của bác. Còn bác, chắc nhớ Hồng Anh (lúc đó đang học ở LX) nên tôi sang thăm bác bất kỳ lúc nào bác cũng rất vui và luôn hỏi chuyện về Hồng Anh khi chúng tôi cùng học với nhau.

  Mãi sau này, có lần gặp tôi  (198..) bác hỏi :

- Cháu đi LX làm nghiên cứu sinh hay doctoran?

- Dạ, cháu đưa công nhân đi lao động ạ.

- Ai cho cháu đi ?

- Cháu tự nguyện quyết định đi ạ.

- Lẽ ra cháu không được đi. Nhưng bây giờ lỡ rồi, cháu đành phải cố hết sức thôi.

- Vâng ạ.

Từ khi biết việc gặp bác Văn là một vinh dự lớn tôi tự chấm dứt chui tường sang chơi với 2 bác. Cho mãi sau này Hồng Anh về tôi mới sang chơi lại. Rồi thời thế thay đổi, bộ đội trát lại cửa sau. Vào những năm 90 trở đi thì chúng tôi sang bằng cửa chính, nghĩa là không qua sân vườn nhà bác Bô.

Tôi rủ Hồng Anh học khí công, vì Hồng Anh bị hen mãn  tính. Hầu như ngày nào 2 người cũng đi học khí công với nhau. Thỉnh thoảng đến chơi nhà nhau. Rủ nhau đi chùa, đi giải hạn, đi tập ở các nơi ngoài HN.

Sau năm 2000 có lần tôi đến bác Văn hỏi tôi: "Cháu ở đâu nhỉ?" Tôi giật mình biết bác bắt đầu quên, nên nói với Hồng Anh:

-  Chết rồi, bác Văn quên tôi rồi, Hồng Anh ơi. Bác bị quên lâu chưa?

- Ừ, ông bắt đầu đãng trí.

- Lâu chưa?

- Mới thôi, nên bây giờ đi đâu cũng phải có người kèm.

- Thế à. Vậy ông đi dự các cuộc mời thì sao?

- Thì tôi vẫn đi theo xem có gì nhầm lẫn. Nhưng may hầu như các bài phát biểu ông không lẫn, rất mạch lạc, minh mẫn, còn việc ngoài thì ông cũng quên nhiều, lẫn lắm rồi.

- Tuổi này thế còn minh mẫn chán. Liệu mình ở tuổi này có được 1 phần của cụ không.

- Tôi cũng nghĩ thế.

Tôi chỉ kể sơ về đời thường của bác Văn đối với tôi, một người hoàn toàn không máu mủ, ruột rà, xa lạ. Còn các chuyện khác mọi người biết nhiều hơn tôi, nên tôi không dám nói tới.

Nay cả 2 cha con bác đã gặp nhau bên kia thế giới vui vẻ. Còn chúng ta thì đang thương tiếc, đau đớn.

Bác Văn của cháu ơi, bác có thấy từng đoàn, từng đoàn người đang xếp hàng tiễn bác không? Đông lắm, bác ạ. Nhưng họ xếp hàng trật tự, vẻ mặt đau thương, nuối tiếc, chỉ vài hôm nữa thôi là bác rời thủ đô Hà nọi về quê quây quần bên họ hàng, làng  xóm. Hà nội vắng bác từ đây!!!

Trang - vợ của cháu Việt (con trai Hồng Anh) ra đón trường Internat vào viếng Bác

Hôm nay 8/10/2013 vào lúc 10 giờ chúng cháu, những đứa cháu, bạn học của Hồng Anh đã tập họp đông đủ, được gia đình ra đón vào nhà thăm bác lần cuối cùng. Sau 9 năm (2004), chúng cháu trở lại nơi đây, ngôi nhà này bác không còn nữa. Cảnh vật ảm đạm quá. 
 
Đoàn trường Internat đang chuẩn bị vào viếng
Hoa do đoàn người đến viếng bác mang theo chất đầy trên các bàn 2 bên đường từ cửa vào. Chúng cháu đã tận mắt chứng kiến đoàn người nối đuôi nhau vào viếng bác. Nếu không có gia đình cho người ra đón cổng riêng, chắc chúng cháu không đủ sức để xếp hàng. 



Đại diện của trường (hai bạn Trần Tiến Đức và Hồ Anh Dũng) ghi sổ tang

Mới ngày nào bác thấy chúng cháu là thiếu nhi học ở Liên xô, lần cuối cùng gặp bác, bạn Minh Tường nói:

- ..... Chúng cháu là học sinh trường thiếu nhi Việt Nam đầu tiên được Bác Hồ gửi sang LX

- "Không phải là trường thiếu nhi Việt nam đầu tiên mà là trường thiếu nhi VN duy nhất được Bác Hồ gửi sang LX" - Bác ngắt lời sửa lại cho bạn Vương Minh Tường.

Sau khi mọi việc long trọng xong (có VTV4 quay phim), chúng cháu xin phép ra về. Tất cả đứng dậy chào bác, bác nhắc bảo chúng cháu ra chụp ảnh: " Mọi người đến đây thăm bác có 2 phần, phần thứ nhất là gặp gỡ, nói chuyên, phần thứ 2 là chụp ảnh " và bức ảnh chúng cháu chụp với bác lần cuối còn lưu lại trong sách "Lớn lên giữa Mạc Tư Khoa" của chúng cháu. Các hậu duệ của chúng cháu chắc sau này còn được chiêm ngưỡng mãi. 
 
Bức ảnh được in trong sách "Lớn lên giữa Mạc Tư Khoa"

Thế mà ngày hôm nay chúng cháu cũng đã già, trên 70 cả, nên không còn đủ sức đứng lâu nữa.

Sáng mai nhà nước tiễn đưa bác về quê. Vậy là từ nay trở đi bác được yên nghỉ nơi quê nhà tiên cảnh. Chúng cháu vắng bác và Hà nội vắng từ đây.

Gia đình cháu kính chúc bác thượng lộ bình an. Chúng cháu xin chúc bác mau chóng siêu thoát.










CỦ TỎI.

Tỏi, quả thật có nhiều tác dụng đối với sức khỏe của người và súc vật. 

Tôi nghe cách đây lâu rồi về tác dụng của tỏi. Một lần tôi nghe qua loa, qua loa không phải là nghe sơ đâu mà nghe qua cái loa của TV Nga. Tôi có đức hay bật TV để nghe, còn chỉ xem những gì mình thấy cần xem hình ảnh tôi mới xem, vì nghe và nhắm mắt để bảo vệ, giữ gìn đôi mắt chứ xem suốt ngày thì không mù cũng lòa. Bao năm tôi thực hiện như vậy cho đến nay cũng thế. Cho nên một lần tôi nghe qua loa TV Nga về tác dụng của tỏi, từ bếp ra đã mất một số hình ảnh, tôi chỉ nghe người ta kể :

... - Có một ông chú trên 50 tuổi gọi điện cho cháu bảo về ngay, vì ông mới phát hiện ra ung thư phổi, nhưng nó đã ở giai đoạn cuối. Bác sĩ thông báo ông không thể sống quá 2 tháng. Cho nên ông muốn gặp cháu, nhưng do sức khỏe ông không thể đi gặp cháu được. Cháu ông trả lời là dù chú có chết ngay trong nửa tháng cháu cũng không thăm được. Cháu thành thật xin lỗi và cháu mời chú đến nhà cháu để chúng cháu chăm sóc, vì chú đã không còn chữa bệnh bằng thuốc nữa mà chỉ ở nhà mãi cũng chán. Cháu ông khẩn khoản nói:

- Chú ơi, cháu xin chú cố chỉ 1 lần lên nhà cháu trước khi chú mất xem cháu và vợ cháu ăn ở ra sao. Cháu có căn hộ mới, chú chưa thấy. Chú cố lên một chút nhé. Cháu tha thiết mời chú, thế nào chú cũng lên cháu đấy. Cháu rất nóng lòng chờ chú. Chú cố lên nhé.

- Thôi được, chú sẽ lên kẻo chết cũng không được biết nhà cháu sang trọng thế nào.

Ông chú đến nhà cháu với tâm trạng không vui, vì mình sắp chết mà chúng nó cũng không thèm đi thăm mình. Anh cháu tiếp đón ông vui vẻ như không có gì xẩy ra.

- Cháu vui vẻ nhỉ, chắc vui vì chú sắp chết chứ gì?

- Không phải, cháu vui vì được gặp chú. Mà cháu bận lắm, thật đấy. Cho nên cháu muốn nhờ chú lên đây giúp cháu luôn cho chú có việc đỡ buồn mà lại được việc cháu.

- Anh giỏi thật, lợi dụng cả sức của thằng sắp chết. Thôi được, anh đã có lời nhờ, tôi đến đây rồi cũng giúp anh.

Anh cháu mang 1 bao tải tỏi ra nhờ chú bóc giúp.

- Đây, chú giúp cháu bóc hết bao tải tỏi này, hết khoảng 1 tháng, còn 1 tháng chú về nhà chờ chết cũng được.

- Lại còn thế nữa. Anh bóc lột tôi đến hơi thở cuối cùng à?

- Không phải thế, cháu bận quá mà lại rất cần phải bóc hết bao tải tỏi này thật sạch. Chú cố giúp cháu đi, chú nhé. Cháu xin chú đấy. Cháu cần lắm.

Ông chú thấy anh cháu dỗ ngọt mà lại vật nài nên cũng nhận lời. Ngày hôm sau ông bắt đầu bóc tỏi, cứ mệt ông nằm nghỉ, chơi, xem TV. Thoải mái ông lại ngồi bóc tỏi. Anh cháu không biết sao mà cả vợ anh ta cũng biến từ sáng đến tối. Hai anh chị chuẩn bị thức ăn cả ngày cho ông và sáng ra là biến. Ông chú tức nhưng đã hứa thì cứ ngồi bóc tỏi cho anh cháu. Ông hứa bóc xong thì về.

Sau 35 ngày ông bóc xong cả bao tải tỏi to. Ông giao lại nhà cửa cho anh cháu và về.

- Chú về kiểm tra sức khoẻ rồi báo cho chúng cháu biết nhé. Chúng cháu chờ tin chú. Nhưng cháu nói thật, cháu thấy chú có vẻ khỏe ra, da mặt hồng hào, người nhanh nhẹn hơn hôm chú lên với cháu.

- Vâng! Làm việc cho anh cả tháng trời, không khoẻ mới lạ.

Ông chú nói kháy thế rồi về.

Mấy hôm sau ông điện cho anh cháu nói bệnh ông hầu như khỏi, các u tan biến đâu cả, chỉ còn rất ít vết u thôi. Người ta bảo chỉ cần uống ít thuốc nữa là khỏi. Tính mạng ông không còn bị đe dọa nữa.

Anh cháu cười và bảo:

Thì cháu chữa cho chú rồi đấy thôi. Nếu lúc đầu cháu nói là bóc tỏi để chữa chú có tin không, cho nên cháu phải làm thế.

- Thằng quỉ này. Thôi chú cám ơn cháu đã cứu chú.

Đó là câu chuyện có thật ở đài Nga tôi nghe lâu lắm rồi.

Hôm vừa qua tôi vô tình bật đài Nga lại thấy mất đoạn đầu nói về tác dụng của tỏi, nhưng chỉ nghe được đoạn cuối.

- Tỏi chữa được nhiều bệnh, trong đó đặc biệt có ung thư, nhưng ăn nó có mùi nặng lắm. Đi làm thật khó chịu khi gần người ta.

Họ bắt 3 giáo sư  bác sĩ làm người thực nghiệm cho  mấy sinh viên năm cuối để khắc phục mùi tỏi.

Khi 3 giáo sư bác sĩ ăn tỏi xong họ thu mùi lại và xịt vào những người ngồi nghe. Tất cả đều bịt mũi.

Các sinh viên cho các bác sĩ ăn kẹo cao su, uống chè, ăn rau cần tây, tất cả đều vô hiệu. Vì không phải tỏi chỉ có ở miệng mà nó ngấm vào nước tiểu, mồ hôi và đặc biệt nó ngấm vào phổi  rồi hơi ở phổi thở.

Cuối cùng họ cho ông bác sĩ chưa ăn những thứ trên uống một cốc sữa. Vậy là giải quyết xong vấn đề mùi.

Nhưng tôi lại mách qui vị, ở ta ai không ăn được tỏi thì ở các hiệu thuốc có bán viên tỏi sẵn, uống không mùi và nhẹ nhàng lắm.

Tôi đã uống được mấy tháng, cảm thấy tuyệt vời. Tuy vậy không phải hoàn toàn tuyệt vời đâu, uống được ít lâu tôi có cảm giác như có gì khó chịu, đau trong mắt, như vậy là tỏi nóng quá, nó làm tôi bị chảy máu mắt. Tôi đoán là do tỏi. Tôi bỏ không uống nữa, hiện tượng trên biến mất.

Hiện nay con gái tôi vẫn phải uống, không biết bác sĩ HXBa bảo uống bao nhiêu viên. Còn tôi chỉ mỗi ngày 1 viên.

Để phòng bệnh quí vị nào muốn uống cứ uống ngày 1 viên thôi, song thấy mắt khó chịu thì ngừng uống.

Cám ơn quí vị đã đọc và xin chào !



NGÀY 3/10/2013 (ngày đặt chân tới ga tầu hoả Moskva).

Hôm nay 3/10/ 2013 theo triệu tập của ban liên lạc trường thiếu nhi Việt Nam Moskva 1954, mọi người đến để kỷ niệm ngày đến Moskva và chuẩn bị cho sang năm, 60 năm ngày đặt chân tới thủ đô Moskva.  Triệu tập 9 giờ sáng, vậy mà khoảng gần 10 giờ mới hầu như đến hết theo danh sách đăng ký. Tôi là người bao giờ cũng ĂN ĐI TRƯỚC nên trừ Phạm Phu (trưởng ban tổ chức buổi tiệc), Trịnh Tô Hợp (bà đại tá về hưu, được giải hưởng HCM vì cải tiến Kachusa đánh vào Nam), còn cứ lác đác các cụ từ từ , lò dò gần 10 giờ mới cười toe toét bước   vào, đi ăn, đi chơi chứ đi đâu mà vội. Chẳng ai trách ai đi muộn, ở tuổi này miễn  đến được là vui rồi.


Lâu ngày gặp nhau nên ai cũng vui cười, bắt tay, ôm hôn thắm thiết. Sau hồi lâu, nghe chừng đã đông đủ theo hẹn, ban liên lạc tuyên bố lý do : họp mặt chủ yếu bàn chương trình, kế hoạch năm sau.


Tiến Hoàn, Tiến Đức, Hồ Dũng phát biểu khá dài xong. Tôi không nói lại. Ban liên lạc sẽ viết và thông báo sau. Là phó thường học sinh của trường, chẳng đảm nhiệm việc gì, tôi chỉ lợi dụng cuộc họp nhi nhô, vui vẻ gặp bạn bè tán chuyện là chính, chạy lăng nhăng tập chụp ảnh cho vui.


Phần long trọng đã xong, chuyển sang phần vui vẻ. Bia ít người uống, rượu thì tuyệt nhiên không. Các cụ ông bây giờ chắc cũng  SỢ CHẾT nên không uống, giỏi thật !  Còn bia thì chút ít thôi. Các món ăn ngoài các món xalat, xúc xích, thịt hun khói và bánh mì ra còn toàn món VN cả. Xúp thì vẫn xúp gà theo kiểu VN. 

No bụng rồi đến phần quấy phá, hò hét. Năm nay có 36 người và lại già rồi nên ít trò hơn, chủ yếu là hát. Vẫn mấy bài hát quen thuộc cũ. Tiến Đức hát mấy bài tự sáng tác. Để tưởng nhớ đến Bác Hồ mọi người hát bài  По долинам и по взгорьям, để tưởng nhớ em út Phạm Quang Đẩu mọi người hát 2 bài :    Варяг,  Мы пилоты   Kết thúc Tiến Đức yêu cầu hát bài tuy cũ lắm, nhưng nó phù hợp với các cụ ông chúng ta, đó là bài ПЕСНЯ РОЩИНАHát đến câu cuối cùng: Ты любовь моя последняя,  боль моя  ! ( em là tình yêu cuối cùng của anh, là nỗi đau của anh !) Trịnh Khắc Dân tý nữa thì rơi tim ra ngoài. TN vội phải đỡ hộ trái tim mới trở về vị trí cũ. Nói phét tý thôi chứ TN chạy đến nơi thì đã có Minh Châu đỡ hộ từ lâu nên TN chỉ cười ủng hộ thôi. Dân ta vừa ôm tim, vừa hát nhắc lại mấy lần nữa. Nói thế thôi, tim Dân còn vững lắm, không thể RƠI ra ngoài được đâu. Bài này là bài LÒNG của anh Dân mà lị. Cho nên bắt đầu hát là anh ấy vừa ôm tim, vừa hát thật to sợ tim rơi ra ngoài.


Lúc dầu các cụ cứ dần dần tiến vào phòng, cười toe toét, ôm hôn thắm thiết, bắt tay nhau chẳng ai hỏi ai tên gì nên mọi người cứ tưởng nhớ nhau hết. Ai ngờ yên vị mới biết có một số CỤ chẳng nhớ mặt, nhớ tên nữa, họ thì thầm hỏi  người ngồi bên cạnh :" Ai kia nhỉ ? Tên bạn kia là gì nhỉ ? ..." Chẳng biết quên vì lý do gì, do đãng trí, ít đi gặp mặt hay người kia thay đổi nhiều. Tôi thì không quên một ai cả, nhớ như in. Đến lúc hát mới biết các CỤ quên tợn quá. Hầu như phải cầm giấy ( Lê Tiến Hoàn đã photo copy cho mấy chục bản ) .  Cầm giấy rồi cũng không đọc được nữa. Giọng hát thì cao có, thấp có, ồ ồ có , chẳng còn biết chỗ nào lên, chỗ nào xuống chứ đừng nói đến ngân nga, thăng trầm. Cũng chẳng ai cười ai, miễn là vui. Dân thì từ xưa đến nay vẫn mê bài Песня Рощина nên khi Tiến Đức yêu cầu mọi người hát Dân ta nhiệt tình ủng hộ ngay, vừa hát, vừa ôm tim tỏ vẻ nuối tiếc tợn. Các CỤ ông nhà ta tiếc cái thời tuổi trẻ xa xôi đã qua  quá ! Bây giờ đầu cụ nào cụ ấy bạc trắng cả rồi chẳng còn biết làm thế nào ngoài việc nhuộm lại cho đen để nhớ lại thời xa xưa ấy. Bài hát này hợp với các cụ ông nhà ta bây giờ ghê. Thật là mùa xuân không bao giờ trở lại !!! Nhìn lại cái thời mới học bài hát này hơn 50 năm về trước mà các cụ ông thấy nuối tiếc tuổi thanh xuân của mình vùi đầu vào công việc, vùi đầu vào chiến tranh...Chẳng mấy ai nghĩ cho mình. Đến bây giờ biết nghĩ cho mình thì đã đầu bạc, răng long.

Mọi người dần dần tự rút về. (Thằng) ông đại tá về hưu Văn Tiến Tình trên đường về đuổi kịp chị TN cười toe toét: "Em đuổi kịp chị rồi. Chị đi cũng nhanh đấy nhỉ, còn đi xe điện được tốt chán. Chị và em cùng đường về". 

- Quên lúc nãy đến xoa đầu em mà lúc về lại chưa xoa. Xin lỗi thằng ông đại tá nhé.

- Chị này, em chỉ còn có mấy sợi tóc, chị xoa làm nó rụng thêm, trọc mất.

- Thảo nào hôm đến nhà em, chị xoa đầu em, thấy vợ em LƯỜM chị, hóa ra sợ em trọc đầu, hói trông già chứ gì. Thôi lần sau không xoa đầu em nữa. Nhưng nếu chị quên vẫn theo thói quen lúc bé thì phải chịu hói đấy nhé.

- Thì em bắt đền.

- Chị cố gắng nhớ chứ đền bộ tóc giả đắt lắm, chị không có tiền.

Nói đến đây vừa đúng ngõ rẽ, 2 chị em chia tay. 

Về đến nhà mới thấy mệt, nhìn đồng hồ đã 2 giờ chiều.

Đây là một số ảnh tôi tập chụp được. Ai thấy cần cứ tự nhiên, không phải hỏi đâu nhé.







 












 Xin chào tất cả ! 

SBC.

SBC ở đây không phải C là cướp mà C là CHÓ ( săn bắt chó ).  Tôi đã nuôi chó cảnh từ những ngày đầu của thập niên 80. Tôi yêu chó, mèo hơn tất cả. Đến khi sau 14 năm nuôi con chó và con mèo cuối cùng đã bỏ tôi mà đi, tôi không thể tiếp tục nuôi nữa, vì tôi sợ cảnh chia ly mà tôi phải trải qua.

Chương trình : Chào buổi sáng nghe khi thấy tiếng kêu thảm thiết của chó tôi mới ngẩng nhìn lên TV. Thường tôi bật chỉ nghe chứ ít khi xem, vì để bảo vệ mắt. Nhưng nghe tiếng chó kêu thảm thiết quá tôi mới ngước nhìn lên thì thấy 1 đoàn người đem theo các loại dụng cụ bắt chó và chuyện là như thế này:

Gần đây trên TV nói nhiều về nạn  : CHÓ HOANG CẮN NGƯỜI đi đường ở nhiều nơi, nhất là ở Sóc Sơn HN. Tôi nghe lúc đầu thấy cũng bình thường như nhiều lần họ nhắc tiêm phòng dại cho chó, mèo... Nhưng thấy nhiều ngày nói, tôi cũng phải chú ý nghe. Tôi cũng thấy là lạ vì không biết đàn chó hoang ở đâu mà chạy khắp nơi (chắc là chó nhập lậu rồi họ sợ bị bắt thả ra), đuổi cắn người và đã có  74 người bị chết vì dại.

    Chó từ nước ngoài, nhập lậu vào VN.


Các cụ đi tập thể dục buổi sáng nhớ đi bộ thấy chó thả rông, đừng chú ý đến nó mà cứ lẳng lặng đi. Bọn này thính lắm, nó cảm thấy mình chú ý là đuổi theo cắn ngay. Chắc chúng có giác quan thứ 6. Trong những con chó dại, cũng có những con lành, ta bị nó cắn không phải dại cũng bị đau và phải đi tiêm thì thiệt thòi vẫn về ta. Cảnh giác là trên hết, đỡ lo, đỡ mất tiền mà lại yên tâm ăn, ngủ.

Nhân đây tôi kẻ 1 chuyện xẩy ra khoảng hơn 10 năm trước:

Hồi đó khi nghe các cháu được gọi nhập học các phụ huynh cũng mừng chẳng khác ta bây giờ. Vậy là có 1 gia đình, oái oăm thay, gia đình con MỘT . Nhận được giấy gọi nhập trường đại học cả họ ăn mừng. Nhưng than ôi, đến ngày nhập trường thì cháu lên cơn sốt cao. Gia đình cũng nghĩ là cháu bị cảm như trước. Sau mấy ngày thì cháu lên cơn dại. Vào bệnh viện : VÔ PHƯƠNG CỨU CHỮA . Lúc cháu tỉnh cơn dại nhà hỏi sao cháu có thể bị bệnh dại được, vì cháu có bị chó cắn đâu và cũng mấy đời nhà ta có ai ăn thịt chó đâu. Vậy bệnh dại ở đâu ra. Cháu kể:

Hôm tốt nghiệp phổ thông, các bạn đều mừng thoát khỏi một kỳ thi hóc búa đầu tiên trong đời.

Cả lớp rủ nhau đi ăn thịt CHÓ giải khổ. Nhiều cháu cả đời chưa hề ăn thịt chó phản đối. Nhưng đa số vẫn quyết định đi ăn.

Đến cửa hàng thịt chó có : CẦY TƠ 7 MÓN . vậy là cả lớp thử 7 món xem sao. Các cháu ăn xong vui vẻ ra về.

Sau khi thi đại học mấy tháng sau, nhiều cháu được giấy báo đỗ. Trong đó có cháu P. Và câu chuyện đau lòng trên đã xẩy ra !!!

Xin nhắc tất cả những ai có liên quan đến chó, mèo hãy quan tâm :

- Tiêm phòng chó, mèo dại, vì ta là người bị nguy hiểm đầu tiên.

-  Không nên ăn thịt chó. Hơn nữa người ta bảo các món  thịt chó cũng có khi nấu không chín, vi khuẩn dại vẫn tồn tại, ăn vào sẽ nguy hiểm cho ta.

Mong các quí vị hãy tham khảo và cảnh giác.

Xin cám ơn và xin chào.



ÔNG NGOẠI CỦA TÔI.(2)

Ông ngoại tôi ở nhà ít nói, ít cười, nghiêm khắc với các cháu. Cả đời tôi không dám cãi ông nửa lời. Trong nhà tôi không có chuyện dưới cãi trên.

Với ông tôi trong đời thường chỉ nghe và vâng ạ. Khác hẳn bọn trẻ ngày nay cãi người lớn như hát hay, chúng không quan tâm người đó là ai: cụ, ông, bà, cha, mẹ, người lớn tuổi... Khi nhà có khách phải đi chơi chỗ khác, không nói leo, người lớn nói không được phép cắt lời . Người lớn trong nhà nói chuyện không được hóng, hớt, tuyệt đối không được nghe lỏm. Chắc cũng vì thế mà khi gặp những người lãnh đạo hướng đạo ông tôi toàn nói tiếng Pháp với họ.

Khi hầu chuyện ông tôi, ông hỏi tôi trả lời thật, không thêm, không bớt, có sao nói vậy, không màu mè. Ông dạy gì hoặc dặn thì tôi vâng ạ, chỉ thế thôi. Khi hầu chuyện ông để ngắn, gọn tôi thường bỏ các từ : thưa ông, con vâng ạ, con xin cám ơn ông ạ, con xin vâng lời ông ạ... Ông tôi nhắc nhẹ : người HN chữ Ạ, Thưa, Con xin... quan trọng lắm, nó tỏ ra là người có lễ độ, được dạy tử tế, con nhà tử tế... Tôi không dám cãi, để thanh minh đôi khi tôi lợi dụng kể để ông nghe những lần học trong lớp với các thầy cô giáo hay phiên dịch cho người Nga họ dạy chúng tôi thông tin nhanh, tranh thủ thời gian nhiều  cho bài học, bài dịch, hội nghị , cần thật ngắn, gọn... thì có thể bỏ được mấy từ : em thưa cô, em thưa thầy, thưa ông, thưa các quí vị, báo cáo... mà trả lời ngay vào câu hỏi. Có lẽ vì thế mà sau này không thấy ông tôi nhắc tới những từ lễ phép nữa.

Khi tôi đăng ký đưa công nhân VN đi lao động ở LX, ông tôi đau lắm. Ông hỏi tôi:

- Con ở nhà có vị trí như thế chưa đủ sao ? Con nổi tiếng trong nghề THẦY như vậy chưa đủ sao ? Con đưa CN đi lao động chắc làm phiên dịch cho họ chứ gỉ ?

- Thưa ông, con không làm phiên dịch ạ.

- Con làm trưởng vùng chứ gì ?

- Dạ thưa ông, không phải ạ. Con chỉ làm đội trưởng thôi, còn trưởng vùng phải là đảng viên mà con thì không vào Đảng như ông đã rõ.

- Làm phiên dịch thì họ gọi là CON phiên dịch. Làm đội trưởng thì họ gọi là CON đội trưởng. Giời ơi !

Nói xong ông tôi quay đi, thở dài. Ông tôi không nói thêm dù chỉ là 1 lời, tôi biết ông không bằng lòng và đau lắm, cho đến khi xong giấy tờ chuyển bộ, chuyển công tác, cầm vé trong tay tôi lên nói lại với ông, ông không trả lời. Vì thế trước khi đi tôi không dám đến chào ông, bà tôi. Tôi sợ chọc vào nỗi đau của ông. Tôi biết tính ông tôi lắm. Họ ngoại của tôi đến tôi là 4 đời nhà giáo. Cũng vậy tôi kể sơ về mẹ đẻ tôi:

Tôi hoàn toàn không biết gì về mẹ mình ngoài một số lời ngắn, gọn của những người thân trong gia đình khi nói chuyện với nhau hay nói chuyện với ai đó, cũng có khi tranh luận trong họ  hoặc cha nuôi tôi  trả lời anh Nguyễn Mạnh Cầm :" Nó là con chị ruột tôi, anh chị tôi đã hy sinh cả. Hay sau này còn nghe thêm vài câu ca ngợi mẹ tôi nữa... chẳng hạn:  " Tao không bằng gót chân mợ mày, mợ mày giỏi lắm, nữ công, học hành, nói tiếng Tây như đầm... Thì đỏ lắm mới chết bỏ lũ con thơ cầu bơ, cầu bất... Em không được nói xúc phạm chị C, nếu còn chắc chị làm to lắm... To mà làm gì, sống nuôi con chẳng hơn à, em bạch vệ sống nuôi con em, không bỏ con côi cút, lý tưởng chị cao, còn em không có lý tưởng cao như chị... Còn ông ngoại tôi tuyệt nhiên không bao giờ nói gì về cha, mẹ tôi. Chỉ duy nhất có 1 lần  khi tôi là người cuối cùng trong 4 chị em tôi, sau khi  thực tập 1 năm rưỡi nhận được bằng tốt nghiệp, tôi về báo cáo:

- Con thưa ông, hôm qua con đã nhận được bằng tốt nghiệp đại học, sau một năm rưỡi thực tập rồi ạ.

- Thế à ? Thế là ông làm tròn lời hứa với mợ mày. Con là người cuối cùng trong 4 đứa tốt nghiệp đại học. Bốn đứa đều tốt nghiệp đại học cả. Ông mừng lắm.

Ông tôi thích tôi xưng CON chứ không thích xưng cháu. Còn các chắt thì ông thích gọi bằng ÔNG, xưng cháu. Ông tôi bảo như vậy cho gần, gọi cụ xa mà già quá. Bác Hồ mà còn chỉ gọi là Bác thôi.

Sau này nhờ cậu con út Hoàng Đạo Cung ( đã mất cách đây 1 năm rưỡi) tôi mới biết ông tôi những năm cuối đời đã viết nhiều sách mà chả có bàn, chỉ ngồi trông bà ốm ở cái ghế dựa cũ, lót chăn Nam định cũ, kê giấy lên đùi  gối viết. Trong những quyển sách ấy có quyển :" Một đời người " ông tôi viết để lại cho con, cháu. Do đó tôi mới biết sơ về mẹ đẻ của mình.

Như tôi đã nói ở phần 1, ông tôi là Huynh trưởng Hổ Sứt của hướng đạo, trước cách mạng tháng Tám, ông tôi đã dạy cho các thành viên của mình YÊU NƯỚC, CHỐNG chào cờ của Pháp theo kiểu Hítle mà chỉ chào theo kiểu hướng đạo và hướng về cột CỜ CỦA TA, vì hướng đạo là yêu nước và làm việc tốt. Bọn Pháp đô hộ biết ông tôi XUI quân mình phản ứng Pháp NGẦM, tìm cách trị ông tôi. Có 3 cách trị :

1. - trừ lương 6 tháng.
2. - Bỏ tù.
3. - Chuyển công tác lên rừng núi.

Xem ra cả 3 cách chúng định trị ông tôi đều không ổn.
Cách thứ nhất thì bác sĩ Trần Duy Hưng bảo cứ để cho nó trừ lương, không cần. Tất cả chúng ta mỗi người chỉ cần cho ANH 1 xu  còn hơn lương.
Cách thứ 2 thì chúng sợ, nếu bỏ tù uy tín của ÔNG TA càng tăng lên.
Cách thứ 3 thì chúng sợ, nếu đưa đi ở gần biên giới ÔNG TA sẽ trốn mất.

Khi ông tôi đang họp các trưởng hướng đạo thì toàn quyền Pháp tư giấy xuống mời lên gặp. Mẹ tôi vội đi đưa thư cho ông tôi vì sợ sinh chuyện và sợ nguy hiểm cho anh em đang họp. Ông tôi vội giải tán cuộc họp trở về.

Đến nơi ông tôi mới biết thống sứ Delsalle khôn khéo họp mấy chục quan Nam to chờ ông tôi ở đó xem sao để sử lý. Delsalle biết ông tôi trở về , nghĩa là cuộc họp đã giải tán, hắn xoa dịu :" Tôi đã thu xếp rồi, anh cứ dạy học như thường thôi "...

Có ai đó gọi ông tôi đến ngay bệnh viện Phủ Doãn.

Trên đường đưa thư về đến gần Kim Mã mẹ tôi bị xe ô tô đâm vào. Chiếc xe lôi mẹ tôi đi đến 50m, ngã bên phía làng Vạn Phúc. Đến BV mẹ tôi xin BS Tôn Thất Tùng cho gặp ông tôi rồi hãy mổ.

Khi gặp mẹ tôi nói:" ... Cậu trông 4 cháu cho con. Con mới 23 tuổi sao đã phải chết ?" Ông tôi hẹn"...Cậu sẽ trông nom các cháu. Con cứ hy vọng!"

Bác sĩ Tôn Thất Tùng và bác sĩ Tâm đưa mẹ tôi vào phòng riêng, sau nhà mổ. BS Tâm ở lại với ông tôi cho đến lúc mẹ tôi tỉnh lại và gọi một tiếng " Papa " rồi mất.

Năm 1975 ông tôi gặp lại BS Tâm, ông vẫn còn nhắc lại cảnh ngày ấy của mẹ tôi. Còn có lần cha nuôi tôi giới thiệu tôi là con mẹ tôi, BS Tùng không nói gì mà vẻ mặt rất buồn nhìn tôi, giơ tay bắt tay : "Chào chị ". Sau này tôi còn gặp BS Tùng nhiều lần, bao giờ ông cũng gọi tôi là chị. Bà ngoại, mẹ tôi rồi đến tôi ông vẫn gọi là chị. Chắc ông lịch sự theo kiểu Tây.

Có điều lạ là BS Tôn Thất Tùng không cho chuyển xác mẹ tôi xuống nhà xác mà để ở một phòng riêng. Ông còn đem hoa đến.   

Một điều không hiểu vì sao  tôi vẫn nhớ đã được nhìn thấy mẹ lần cuối ở phòng riêng này. Tôi còn nhớ ông ngoại tôi đưa chúng tôi vào và mở tờ giấy bản che mặt, tôi nhìn thấy một bên mép mẹ tôi  có máu tươi, tôi kêu: máu mợ và nép vào ông ngoại, người ta đưa chúng tôi ra ngoài, có người nói với tôi không phải là máu mà là son. Tôi biết người ta nói dối tôi.

Sau nhiều năm ông Vũ Đình Hòe có đăng một bài báo về mẹ tôi và cái chết của mẹ tôi. Tôi đã photo lại, nhưng mất lúc nào bản đó tôi không biết.

Khi đọc được bài báo này tôi về nói với ông ngoại là ông Vũ Đình Hòe đã viết báo về mợ con và cái chết của mợ con. Chắc ông tôi đã đọc nên chỉ trả lời tôi :" Ừ ! ". rồi quay đi. Tôi không dám hỏi gì vì biết ông không thích nói gì là quay đi.

Năm 1975, sau  ngày Thống nhất cục TTLL mời ông tôi đi thăm lại Sài Gòn. Khi ra HN ông tôi cho cả nhà tôi 4 gói mì tôm và kể:

- Ông vào Sài Gòn tìm nhà của cậu, mợ mày, trước đây là hiệu ảnh  Mari Photo, nhưng Mỹ nó ủi hết đi rồi, bây giờ thành phố to lắm, ông không thể nhận ra. Cậu, mợ mày là chủ hiệu ảnh nên có nhiều ảnh lắm, ở Thái Lan, Cămpuchia, Lào, miến điện, Quảng Ninh,... trong kháng chiến, ông giữ mãi, đi đâu, chiến dịch nào ông cũng đeo trên lưng. Hòa bình lập lại cho con, cháu mỗi đứa một ít, nhất là chị mày ông cho nhiều lắm, thế mà bây giờ mất hết, chị mày bị cháy nhà, cháy không còn cái nào.

                              Bức ảnh gia đình sum họp duy nhất. Sau khi chụp bức ảnh này gia đình tan nát.


Nguyên văn ông tôi viết lại về đám ma mẹ tôi: "Sáng hôm sau những người đưa đám đứng kín cả phố Phủ Doãn, đến tận tòa án. Mượn mấy xe tải mới chở hết các vòng hoa...Tôi có cảm giác là bà con đến đưa đám tôi."...Các cháu bé dại chưa hiểu rõ, chỉ có Nga là khóc mãi, ôm lấy chân bàn thờ mà khóc. Có lúc phải trách mãi cháu".

 Tôi chỉ biết có chừng ấy về mẹ đẻ của mình. có lần em trai tôi nói: "... Cả đời em chỉ mong có 1 lần được gọi tiếng MẸ mà không được" (lúc đó em tôi đã hơn 60 tuổi).

Những đứa con mồ côi cha mẹ từ tấm bé chỉ có 1 ước ao nhỏ là gọi mẹ. Vậy mà nay xã hội đã xoay chuyển chóng mặt. Trẻ bây giờ coi mẹ là gánh nặng...

Trong quyển " Một đời người " ông tôi viết kết luận:

Tạm ngừng ở đây vào ngày 13/1/1987.
Cả đời YÊU NƯỚC. Làm gì cũng nghĩ yêu Nước. Từ dạy học, làm hướng đạo, vào bộ đội. làm trường dân tộc vì yêu Nước. Đến cầm bút viết cũng vì mục đích ấy. Sau viết cũng vì thế chứ không phải làm nghề văn.

Có làm được mấy việc. Nhưng nhiều việc không làm được. Người ta bảo chết là hết ! Nhưng không,  vẫn tiếc công việc.

Lời cuối cùng của tập này là :
" Than ôi ! Cha mẹ sinh tôi khó nhọc,
Chị nuôi, dạy công phu.
Công ơn ấy không báo đáp được phần nào.
Bắt chước ông Gióng mà xin " Lấy trung làm hiếu"

Thấy xã hội như thế nên mình cũng cố tránh sao khỏi phiền con, cháu. Tôi cố tự xoay sở để khỏi phiền ai. Mình cố sống khi còn giúp được con, cháu. Nếu không còn tự lo được cũng chỉ mong đi nhẹ nhàng, thanh thản, sạch sẽ như Ông Ngoại.

Biết mình được chôn ở Mai Dịch ông tôi di chúc lại là muốn về quê bên cạnh bà và làm câu thơ.

Ai đó nói chuyện về nghĩa trang:
Sắp hàng mãi cho đến ngày tận thế.
Đồng bào ơi, sao đặt để làm chi?
Cánh đồng kia, cỏ mọc xanh rì,
Vùi đâu đó, cũng thì mát mẻ....
  
Ngủ quên :

Gió thoảng, trăng trong buổi mát trời.
Ngủ quên, không dậy, việc thường thôi.
Các con chớ giận : không từ biệt.
Cháu nhớ ông, bà ngày tháng trôi.
Cái chính chỉ là một lời dặn:
"Giữ lòng trung hậu ở trên đời",
Nhớ tháng ghi tạc tình cao cả.
"Tổ Quóc bền lâu với đất trời "

     Một lần viết :

Một giờ nào đó, ngủ quên đi
Chẳng phải rằng ông vội vã gì,
Vẫn muốn ở cùng con, cháu mãi.
Ngày trời đã hết có can chi.
Mấy điều dặn lại LỜI TÂM HUYẾT,
Để nhớ sau này lúc biệt ly.
" Trung hậu, nếp nhà lời Tổ dạy,
Cháu, con nhắc nhở để làm ghi." 

Ít dòng tâm sự với các CỤ GIÀ bạn cũ. Còn ai quan tâm xin mời đọc để biết một thời đất nước ta có những gia đình như thế. Có lần họp mặt các bạn trách tôi không nói gì về nguồn gốc của mình. Hôm vừa rồi họp LS-QL có bạn đòi tôi kể, nhưng họp nhau để vui chứ kể thì mất thời gian, tôi hứa sẽ viết sơ trên blogg và hôm nay thực hiện một phần lời hứa đó. Tôi có đức khi hứa gì thì phải làm bằng được, thấy không làm được tuyệt nhiên không hứa.

Xin cám ơn độc giả và xin Chào !
 

ÔNG NGOẠI CỦA TÔI.

Ký họa của Hoàng Đạo Cung
Từ năm lên 3, sau khi không còn cha , mẹ tôi sống nhờ họ ngoại. Nếu không có họ ngoại cưu mang lúc bé có lẽ 4 chị em tôi đã chết đói năm 45 hay còn sống thì cũng lạc nhau như những trường hợp thương tâm giống chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" của VTV1.

Ông ngoại tôi là Huynh Trưởng hướng đạo Hổ Sứt. Ông tôi hoạt động xã hội và giáo dục cả đời, ngoài những năm tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp. Hòa bình lập lại ông tôi được phong quân hàm đại tá, vì trong kháng chiến cho đến ngày kết thúc chiến thắng Điện Biên, ngoài một số công tác ông tôi tham gia tôi không biết, tôi chỉ biết ông là giám đốc trường Võ bị Trần Quốc Tuấn khóa 1-3, cục trưởng cục thông tin Liên lạc (TTLL). Cứ chuẩn bị mở chiến dịch là ông tôi đi tiên phong tìm đường, mở lối cho quân ta tiến công. Tôi chỉ biết sơ như thế.

Ông tôi hay hát, dạy con cháu những bài hát của hướng đạo, của VN nói chung. Đặc biệt ông tôi thường dạy con, cháu hát các bài hát của Văn Cao, Lưu Hữu Phước, Hoàng Quí, Nguyễn Đình Thi...như "Trên sông Bạch Đằng, Gò Đống Đa, Thăng Long thành hành khúc ca, Tiếng gọi thanh niên, Lên đàng, Cảm tử quân, Giệt phát xít..." Có những buổi tối trời rét đốt lửa giữa nhà là cả nhà bắt đầu hát, hát hết các bài cũ đã thuộc, ông tôi tiếp tục dạy bài mới (nếu có) của các nhạc sĩ sáng tác trước, sau chiến dịch... Các bài ông tôi dạy là cả nhà phải thuộc lời. Bài đầu tiên ông tôi dạy cả nhà tôi còn nhớ, mặc dù mới  lên 3 :

Ông nhà tôi vốn là một người yêu cháu,
Hay cho chúng tôi ăn quà,
Lúc nào là nào cũng thế,
Các cháu cứ đòi ông bế,
Ông chỉ vuốt râu cười xòa,
Rồi ông là ông khuyên cháu:
Đứng yên ông kể chuyện này,
Cháu gần ông ngay.

Trước khi rời quân ngũ, ông tôi được phong quân hàm đại tá. Lúc đó cả VN chỉ có 11 đại tá. Bộ đội TTLL trẻ còn rủ nhau đi xem mặt đại tá, khi ông tôi nằm viện.

Ông tôi kể mỗi lần gặp Bác Hồ, Bác thường gọi ông tôi là  CỤ và thường đùa nói :' Hai anh bạn già ta..." Bác còn tặng ông tôi 1 cái quạt giấy to lắm. Ông tôi đã tặng lại viện bảo tàng rồi. Khi ở LX về tôi xin xem lại ông tôi bảo tặng viện bảo tàng để họ giữ chứ để ở nhà mình ẩm thấp lỡ hỏng mất. Ông tôi kể :" Có lần chuyện trò với Bác trong rừng, Bác hỏi ông, khi biết ông tôi thông thạo khắp các nơi trên đất nước VN nên khuyên Bác khi về hưu ở đâu có núi, có sông, có dân, cuốc đất, trồng cây vui cảnh điền viên dân dã lúc tuổi già, về hưu... khi về nơi vĩnh hằng nằm ở sườn núi chỉ có một lư hương để mọi người nhớ đến Bác thắp mấy nén hương theo truyền thống dân tộc ta. Ông tôi bảo Bác giản dị lắm, cụ khiêm tốn, quên mình, luôn lo cho dân, cho nước, nói chuyện rất dí dỏm, hay pha trò...

Ông tôi nghiện thuốc lá và cà phê rất nặng. Món Tây ông tôi chỉ thích Socolad, bơ, phomat, sữa. Các trưởng hướng đạo đến thăm ông tôi hay biếu cà phê và thuốc lá. Tôi còn nhớ có ông bác sĩ tên là Phụng, người Phan Thiết khi ra họp hướng đạo còn cho nhà tôi mấy chục vò nước mắm.

Nói đến nghiện thuốc lá tôi thấy ít ai nghiện như ông tôi. Ông tôi chỉ hút tẩu, ngậm tẩu cả ngày, chỉ khi ăn, uống mới bỏ ra hay khi cháy hết thuốc ông tôi lấy ra để nhồi thuốc. Một thói quen khủng khiếp. Ông tôi không có cảm giác mình đang ngậm tẩu trong mồm. Có lần tôi đang ở ngoài sân, ông tôi gọi:

- Bé, vào đây ông nhờ tí.

- Dạ, con vào ngay đây ạ.

Vào trong nhà tôi thấy ông tôi đang đứng ở bậc thang trên cùng dọi lại chỗ nhà giột.

- Ông bảo gì con ạ ?

- Con tìm cho ông cái píp, ông tìm mãi không thấy.

Tôi  ngẩng lên nhìn thấy ông tôi vẫn ngậm cái tẩu trong mồm, định nói píp vẫn ở trong mồm ông thì ông nói tiếp:

- À, đưa cho ông con dao để ông cắt chỗ lá thừa.

Khi ông tôi nói À, phải há miệng ra thì chiếc tẩu rơi xuống đất, cả 2 ông cháu nhìn cái tẩu dưới đất chỉ cười. Tôi chẳng dám nói nửa lời sợ ông mắng.

Vậy mà đến năm hơn 80, nghĩa là hơn 60 năm nghiện thuốc lá, ông tôi bị tràn dịch màng phổi, các con XIN CẬU BỎ THUỐC ( theo lời của cậu con út cụ kể cho tôi nghe) , thế mà ông tôi đã quyết bỏ bằng được.

Ông tôi đặc biệt quí các tráng sinh. Có lần ông tôi dặn :

- Con có đến chơi Văn Cao thì nói :" Ông em dặn anh uống rượu vừa vừa thôi, hại sức khỏe lắm ".

- Tôi chưa kịp  thăm và nhắn thì nhạc Sĩ Văn Cao đã bỏ chúng ta mà đi.

Ông tôi sống đến 95 tuổi. Ông ra đi nhẹ nhàng, không một tiếng thở dài.

Sau khi ở LX về 2 mẹ con tôi cứ 1 - 2 tuần lên thăm ông 1 lần. Lần nào cũng vậy, để ông khỏi phiền lòng, tôi chào ông xong, quay sang bàn thờ thắp 1 nén hương lên bàn thờ Tổ tiên, khi nén hương cháy hết tôi đứng dậy chào, xin phép về. Tôi ngồi hầu chuyện ông, không phân tâm, không bao giờ nhìn đồng hồ, không bao giờ ngồi lâu hơn hay ít hơn 1 nén hương cháy. Ông tôi thích nói chuyện với tôi vì tôi đi nhiều, biết nhiều chuyện tốt, xấu. Có những chuyện ông tôi nói tôi mới biết là ông biết lịch sử không chỉ VN mà còn lịch sử thế gới rất nhiều và nhớ rất rõ, kể cả ngày tháng.

Ngày mới về nước nhân giỗ bà, mẹ con tôi lên Đại yên ăn giỗ. Không may con tôi bị 1 chiếc xe tải đâm, nhưng cũng may là người không việc gì, chỉ hỏng xe. Chữa xe xong, mẹ con tôi đến. Ông tôi hỏi ngay:

- Sao đến muộn thế, con ?

- Dạ thưa ông, con hơi bận chút việc, con xin lỗi.- Ông tôi biết bao giờ tôi cũng đúng giờ.

- Cậu có nhìn thấy mặt con Nga xanh như tầu lá không, con Ly vừa bị xe tải Kamaz đâm trên đường đến đây :- Dì tôi nói lại, vì bà biết ông tôi rất ghét nói dối.

Không phải định nói dối ông, tôi chỉ sợ ông đã già mà lo thì tổn thọ. Ông không trách, mắng chỉ dặn:

- Nếu không có việc gì cần con đừng ra đường. Ra đường mình đi cẩn thận nó đâm vào mình lại còn chửi mình đấy.( Lời dặn ấy từ năm 1987 đến nay vẫn còn nguyên tính thời sự - TN).

Ông tôi rất kỵ chửi bới, hỗn láo với người trên, nhất là bé nói hỗn, chỏng lỏn với người lớn. 

Sáng mồng 4 tết, mưa to lắm. Nhưng luật của gia đình chúng tôi là mồng 4 tết tất cả con , cháu đều đến chúc thọ ông. Mẹ con tôi vẫn thực hiện đúng lễ. Hết tuần hương mẹ con tôi đứng lên chào ông. Trước khi về ông còn dặn tôi:

- Nhớ 28 về giỗ bà, con nhé.(đó là câu cuối cùng ông tôi dặn lại - TN)

Chiều 4 tết có đoàn truyền hình Mỹ đến phỏng vấn, họ nói là được người ta giới thiệu cả đời cụ liêm khiết. Khi về hưu còn trả lại nhà cho Nhà nước. (nhà 32 Cột Cờ HN - TN), 24  năm làm việc dưới chính quyền Pháp mà từ chối không nhận lương hưu của Pháp, chỉ nhận đồng lương hưu ít ỏi của nước VNDCCH, ông tôi từ chối TH Mỹ :

- Từ sáng đến giờ các con, cháu tôi đến nhiều, tôi tiếp đã mệt. Vậy các ông chịu khó sáng mai 8 giờ đến, tôi sẽ tiếp các ông.

Sáng sớm mồng 5 tết tôi được con gái báo ông tôi đã đi sáng nay  rồi. Mẹ, con tôi mượn xe phóng về thì nhà đã đông đủ.

Đúng 8 giờ đoàn TH Mỹ tới. Họ hỏi chúng tôi sao nhà đông thế. Chắc hôm qua ông tôi muốn hôm nay tập trung con cháu để khoe họ và họ phỏng vấn con, cháu cụ luôn thể. Chúng tôi nói với họ là :" Ông chúng tôi mất rồi ".

- Sao lại mất, hôm qua ông hẹn chúng tôi sáng nay tiếp mà. Ông vẫn khỏe và minh mẫn lắm, sao mất được ? 

- Nhưng ông chúng tôi không thể tiếp các ngài được, vì còn đâu mà trả lời.

Họ không tin đòi vào tận nơi. Khi ra họ buồn bã trả lời:

- Nhanh thật, không ngờ hôm qua còn minh mẫn thế.

Ông tôi sáng ngủ dậy theo thói quen uống 1 chút cà phê, ăn một miếng bơ nhỏ, uống 1  cốc sữa. Uống xong ly sữa ông thả tay, cháu nội đỡ cốc, ông tôi thả chân xuống chạm đất và đi luôn.

Khi thay quần áo mới thấy tờ giấy ông tôi viết đặt dưới gối cám ơn tất cả anh, em, họ hàng đến phúng viếng...

Đọc xong chúng tôi mới biết là ông tôi đã biết sự ra đi của mình, nhưng không nói ra. Còn thật thà ông tôi không thích MỸ, cũng vì thế ông tôi từ chối.

Chuyện thật như bịa, ai thích tin thì tin, mà không cũng chẳng sao.  Người nhà đi gọi hồn ông tôi ở nơi không biết ông tôi là ai. Họ hàng nhà tôi trước đây ít tin lắm. Nghe CÔ nói ông tôi bảo sợ nói ra mọi người biết ông đi, đến đông lưu luyến không đi được. Còn hỏi về đoàn TH Mỹ thì ông tôi bảo ghét Mỹ không thích trả lời họ nên mới hẹn thế.

Tôi viết bài này chỉ với mục đích là khuyên tất cả ai nghiện thuốc lá, hãy học theo ông ngoại tôi, lấy mọi nghị lực mà bỏ. Bỏ thuốc lá trước tiên là sống thêm được ít năm nữa, đỡ tốn tiền thuốc lá, thuốc chữa bệnh và nhất là để làm món quà lớn tặng những người thân yêu của mình.

Xin cám ơn các quí vị đã đọc và xin chúc những ai cai nghiện thuốc lá thành công mỹ mãn.