Du lịch Miền Trung 2012

CHUYỆN XƯA CỦA HAI VỊ LÃNH ĐẠO CAO CẤP. BỘ TỔNG TƯ LÊNH.




Nghĩ đi, nghĩ lại không biết bao ngày: có nên viết chuyện 100% thật này hay không nên. Cuối cùng tôi đã tự nhủ :" Nếu mình không viết chắc chẳng có người thứ 2 nào biết được mà viết. cần và phải viết cho con cháu biết những bậc tiền bối đáng kính nể của ta." Tuy chuyện nhỏ, nhưng tư cách con người không hề nhỏ. ! Thế là tôi viết đây:

Kháng chiến chống Pháp vô cùng khó khăn, gian khổ, nếu không nói là lúc đói, lúc no của dân tộc ta. Vậy mà không biết vì sao Bác Hồ đã lôi cuốn được bao vị có học cao, chức trọng, giầu nhất VN bỏ tất cả để ủng hộ và đi theo kháng chiến  ĐÓI KHỔ. Riêng chuyện này mỗi khi gặp những hậu duệ của các vị cao cấp đó, tôi không quên nhắc 1 vài câu về lòng cảm phục của mình với họ. Cũng may tuy mồ côi cha , mẹ từ lên 3, nhưng tôi lại được diễm phúc gần họ, nhìn thấy thái độ, cách đối xử của họ với những người xung quanh và ngược lại tôi cũng thấy được sự kính phục, chăm sóc của cấp dưới đối với cấp trên. Vì vậy tôi thấy mình cần phải chia sẻ vài ba chuyện nhỏ của họ mà mình biết cho thế hệ con cháu nghe, hiểu về họ. Rất tiếc vì lúc đó tôi quá bé mà lại mù chữ nên không thể biết được thời gian cũng như địa điểm xẩy ra, chỉ biết có chuyện như thế mà thôi. Chuyện xẩy ra ở ĐỒI CỌ Việt Bắc. Tôi chỉ nhớ duy nhất là  đồi cọ, nơi bộ TTL đóng quân lúc bấy giờ.

Hai vị lãnh đạo cấp to nhất của bộ TTL lúc ấy và suốt cả cuộc kháng chiến chống Pháp. Lúc đó tôi chỉ là 1 con Bé con, hay bế em chạy quanh trong rừng. Cuộc sống của cán bộ cao cấp và mọi người hầu như nhau. Để giảm bớt nỗi thiếu thốn của cuộc sống mọi người tích cực tham gia sản xuất, tự cung, tự cấp bằng cách trồng sắn, trồng rau, nuôi gà, nuôi ngan, nuôi vịt...để cải thiện bữa ăn, bồi dưỡng sinh lực. Nhà tôi cũng có 1 vườn rau, bí ngô, đặc biệt có 1 đàn gà đẻ hàng ngày lấy trứng cho mọi người bồi dưỡng, tất nhiên là chỉ cho trẻ con và người ốm. Mỗi ngày thu nhặt cũng được 3 - 5 quả vừa để ăn, vừa để cho gà ấp tái đàn. Thiệt hại nhất là bọn chim CẮT, nhoáng 1 tí là mất bay 2-3 con gà con. Còn sắn thì lợn rừng đào mỗi ngày ít gốc, nếu không làm bù nhìn thì chẳng mấy chốc nương sắn bay theo chúng. Rau thì khỉ thích cũng góp phần phá phách,  không thể yên ổn với thú rừng mà tăng gia, cải thiện...

Hồi đó vị thứ trưởng bị bệnh gì rất nặng, da vàng như củ nghệ. Hàng ngày y sĩ Ảnh (sau này ông là bác sĩ, giám đốc bệnh viện Hữu nghị Việt xô ) đến chăm sóc rất tận tình. Còn ông cấp dưỡng lần mò vào bản mua hay xin gà choai choai, kiếm các loại quả, củ đế nấu xúp bồi dưỡng cho thủ trưởng. May ông cấp dưỡng đã làm BỒI cho Tây nên nấu rất ngon, khéo và bổ nữa. Còn vị bộ trưởng hầu như ngày nào cũng cùng phu nhân cưỡi ngựa đến thăm.

Khi 2 ông, 2 bà chuyện trò gì với nhau bao giờ tôi cũng tránh xa họ. Quanh quẩn ngoài rừng, cạnh nương sắn, vườn rau và chuồng gà để nhặt trứng, đuổi khỉ...Những việc ấy vừa có ích, vừa không mang tiếng hóng hớt người lớn. Khi họ chuyện trò xong đứng dậy thì mình quay về chào cho phải phép. Tôi không thể biết bữa cơm của vị bộ trưởng và vợ có gì ( lúc đó 2 ông bà chưa có em HB ), bởi tôi chưa bao giờ được nhìn thấy. Nhưng tôi đoán cũng chẳng hơn của lính trơn là bao. Cơm lính trơn thường là cơm gạo hẩm, bí ử (đỏ), ít canh toàn quốc ( toàn nước ). Họ sống thế đấy.

Khi xong việc 2 ông bà bộ trưởng ra về thì tôi cũng về chào 2 bác cho phải phép. Chuẩn bị ngồi lên ngựa, cô Hà thấy tôi chạy lại chào thì giơ tay có 2 quả trứng gà khoe tôi:
- Bé, mẹ cho cô 2 quả trứng đây này !
- Vâng ạ. Cháu chào Bác, cháu chào cô !
Thế là 2 bác lên ngựa đi luôn.
Thấy vẻ mặt tươi cười, phấn khởi của cô Hà, tôi biết cô rất hài lòng. Trong bụng nghĩ: " Hôm nay chưa con gà nào đẻ mà hôm qua chỉ còn có 2 quả trứng nên cô tôi mới đưa biếu cô có thế, giá như chiều thì chắc số trứng sẽ hơn.". 
Các bạn nghĩ mà xem, vị bộ trưởng và vợ đi thăm thứ trưởng ốm chỉ đúng nghĩa là đi thăm chứ hoàn toàn tay không. Khi về được vợ thứ trưởng biếu 2 quả trứng mà vui mừng khoe được cho 2 quả trứng... Bây giờ có ai thấy hiện tượng như tôi đã thấy không, chắc chắn KHÔNG.
Cả 2 vị thứ trưởng và bộ trưởng đã đi về cõi vĩnh hằng, 2 bà còn sống, nhưng đều ở tuổi gần 90 rồi, liệu có ai còn nhớ chuyện này ? Liệu có bà nào trong câu chuyện hàng ngày với con cháu mình kể lại không, có lẽ không. Còn tôi là người ngoài cuộc, chứng kiến chuyện này, bây giờ kể lại trung thực, liệu có  AI TIN LÀ THẬT 100% không bịa, không thêm, không bớt ! Thôi ai tin thì tin, mà ai không tin là tùy. Tôi xin cám ơn tất cả những ai đã đọc chuyện này.
Xin kính chào !
 





 
 
 

ĐIỂM 5 ĐẦU TIÊN Ở MOSKVA.




Nhân ngày kỷ niệm 61 năm đến Moskva, tôi viết bài này để nhớ những ngày đầu tiên học tiếng Nga, tuy tôi không còn nhớ mình viết đây là lần thứ mấy, nhưng thôi cứ viết ra ai chưa đọc thì đọc, còn ai đọc rồi thì lượng thứ cho.

Có ai dám khẳng định với tôi là suốt đời đi học chưa bao giờ coppy bài và chưa bao giờ nghe bạn nhắc bài không. Tôi thì chắc chắn điều đó không phải một lần nhắc bài mà chúng tôi thường xuyên nhắc nhau. Chúng tôi có lợi là cả lớp biết tiếng Việt, chỉ mỗi cô giáo không biết. Ngược lại cô giáo biết tiếng Nga, còn chúng tôi là những đứa trẻ không biết tiếng Nga ngồi lớp cô dạy không có phiên dịch, không có tự điển. Nghĩ lại những ngày đầu bỡ ngỡ ấy ai không thấy ngạc nhiên mới lạ chứ.
Vừa chân ướt, chân ráo đến nhà 28 , phố Katralova là trên đã sắp xếp chúng tôi vào từng lớp và học ngay. Cứ chiều nào chị y tá Nina cũng mang cặp nhiệt độ vào lớp kiểm tra từng người. Khốn khổ cho tôi bị bắt ngay buổi đầu, chưa kịp ngồi nóng chỗ, tôi nói không ngoa đâu. Vừa nhận sách, vở, chuẩn bị cho giờ học thì chị y tá đến ngay chỗ ngồi ra hiệu đi theo chị. Hóa ra tôi sốt, chị đưa ngay lên tầng 2 y xá cách ly. Thế là xong, chưa biết tí gì đã phải cách ly.

Nằm phòng cách ly Hồng Anh, Việt Nga cùng đi từ khu học xá Nam ninh nên quen nhau, chờ chị y tá vắng là lỉnh vào thăm tôi. Hai bạn đều học lớp 5, lớp TO nhất trong chúng tôi. Các bạn ấy hát được mấy bài trước đây ở Trung quốc chúng tôi chỉ biết tiếng Việt, nay hát bằng tiếng Nga, tôi thấy sướng mê tơi được các bạn truyền khẩu cho mình các bài hát ấy.

Cuối cùng cũng đến lúc tôi được về lớp. Ngày đầu ngồi vào chỗ, tôi liếc các bạn thấy đã tập viết được khá nhiều bài. Các bạn còn chú thích tiếng Việt bên cạnh. Cô giáo vào lớp, cả lớp đứng dậy chào:
-Здравствуйте дети ! Сaдитесь ! ( Chào các em! Các em ngồi xuống !)
Thấy sau khi cô giáo nói gì các bạn ngồi răm rắp, tôi ngạc nhiên sao họ giỏi thế, hiểu được cô giáo nói.
 Cô giáo nói gì tôi không hiểu, thế là bạn nào đó nhắc :
- Tuấn Nga kìa, Tuấn Nga kìa !
Đang ngớ ngẩn nghe bạn gọi tên mình thì bạn khác lại nói:
- Cô giáo gọi TN lên bảng kìa ! 
Nghe thế, tôi đứng dậy đi lên bảng. Cô giáo nói gì tôi bỏ ngoài tai, cứ đứng đấy. Một bạn nào đó nói tiếp:
- Cô bảo đến bên cửa ra vào đi !
Đang ngớ ngớ, ngẩn ngẩn , Tạ Thúy Lan nhắc:
- Cô giáo bảo TN đến cạnh cửa ra vào.
Tôi vội đi đến cửa ra vào.
-   Cô bảo mở cửa ra ! Mau lên, mở cửa ra đi !
Thế là tôi mở cửa ra. Cô giáo khen giỏi lắm, các bạn cười ầm nói :
- Cô giáo khen giỏi lắm rồi. Cô bảo về đứng cạnh bảng tranh các con vật treo trên kia kìa. Lại đấy đứng đi !
Tôi vội đến đứng cạnh bức tranh treo vẽ các con vật. Cô giáo nói:
 - Покажи, где зайчик!
Ngớ ngẩn nhìn mồm cô giáo nói mà chả biết gì. Lan lại nhanh nhảu :
- Chỉ con thỏ đi !
Tôi vội chỉ con thỏ. Lại được khen giỏi. Cứ thế chỉ tiếp các con khác nhờ sự nhắc tiếng Việt của các bạn. Cô giáo khen,... nói gì mình bỏ ngoài tai, cứ nghe các bạn nhắc tiếng Việt mà làm.
- Thôi, cô khen giỏi rồi. Cô bảo đưa sổ cô cho điểm. 
Tôi lại đưa sổ điểm để cô cho điểm. Khi nhìn thấy điểm 5, tôi cười nói với lớp :
- 5 điểm rồi nhé. Đây là điểm 5 của các bạn đấy.  Cả lớp cười, cô giáo cũng cười và nói với các bạn:
- TN xứng đáng được điểm 5. Có gì TN làm và chỉ sai đâu.
Cô nào biết bọn trẻ VN ranh mãnh thế. Có phải chúng cười TN đâu, mà cười là điểm 5 ấy là của cả lớp. chứ có phải của TN đâu.
Thế mà chỉ sau mấy tháng các anh, chị sinh viên sang trước mấy năm vào chơi với chúng tôi phải ngạc nhiên :
- Bọn thiếu nhi học tiếng Nga giỏi quá ! Chúng nói hay hơn các anh, các chị, hiểu rất nhanh, mặc dù không phiên dịch, không tự điển...Nói như người Moskva, không bị pha trộn giọng VN...
Tôi cả đời không thể quên điểm 5 đầu tiên tôi nhận được là điểm 5 của cả lớp. Cái không khí lớp lúc đó, sau 62 năm mà tôi vẫn có thể tưởng tượng được không khí lúc bấy giờ, mặc dù lớp tôi đã có tới 3 bạn : Phạm Quang Đẩu, Phạm Minh Dương và Lê thị Muội đã theo Bác Hồ rồi.
Ngày 3/10/2015 này chúng tôi kỷ niệm 61 năm ngày chúng tôi đến Moskva.
Tôi viết lại một chút để nhớ đến các bạn lớp tôi và một số bạn lớp khác của trường đã bỏ chúng tôi đi theo Bác. Ngày 10/10/2015 này chúng tôi kỷ niêm 61 năm ngày khai trường và tất nhiên chúng tôi cũng không quên mời các bạn lên khánh thành nhà em Nguyễn Xuân Thắng ở gần K9 Sơn Tây cùng chúng tôi. Em Thắng đặt mời ta từ năm ngoái cơ. Em Nguyễn Xuân Thắng của chúng ta bây giờ là Tổng thư ký liên hiệp UNESCO thế giới (VFUCA) chủ tịch liên hiệp các hội UNESCO (VFUA), tổng biên tạp chí Ngày Nay, khi các bạn ra đi nhiều bạn chưa biết và hiện nay cũng nhiều bạn còn chưa biết Thắng Con bữa nay làm gì, Thắng vẫn còn làm việc.
Chúng tôi vẫn gắn bó với nhau như anh, chị em một nhà, mạc dù chỉ còn 2-3 bạn làm việc.

Những ngày đầu của chúng tôi 61 năm về trước là như vậy đấy. Xin cám ơn ai đã đọc và comments. Xin kính chào !




TRUNG THU NHỚ BÁC HỒ.




Trung thu trăng sáng như gương,
Bác hồ ngắm cảnh nhớ thương nhi đồng.
Sau đây Bác viết vài dòng,
Gửi cho các cháu tỏ lòng nhớ thương.

Ngày kháng chiến chúng tôi chẳng ai biết Trung thu là gì, hầu như khái niệm Trung thu chỉ là những gì còn lại ở HN : đèn ông sao, đèn ông sư, mấy cái trống bỏi và 1 mâm cỗ có bánh dẻo, bánh nướng và 1 ít hoa quả. Chỉ thế thôi, rồi theo gia đình lên kháng chiến và hầu như hết khái niệm Trung thu. Có lần người lớn đem bài thơ trên của Bác về đọc nhân dịp trung thu, đối với trẻ con đây là món quà lớn và duy nhất Trung thu năm ấy bọn trẻ chúng tôi nhận được. Chỉ có 1 lần nghe đọc vào trung thu năm nào đó mà tôi vẫn nhớ đến bây giờ.

Trẻ con bây giờ sướng thật, chỗ nào cũng thấy chuẩn bị Trung thu cho trẻ con. Khắp nơi chuẩn bị chỗ chơi cho các cháu, trên khắp các phố 2 vỉa hè đầy bánh Trung thu, đồ chơi...Trẻ con nơi xa Tổ Quốc chắc nhìn thấy cảnh này thích lắm. Mỗi nước có 1 phong tục riêng dành cho trẻ con, nhưng ở VN thì chỉ có Trung thu các cháu thích nhất chứ còn ngày 1/6 và Tết ta thì của chung rồi.

Chắc hồi kháng chiến Bác làm bài thơ này cho các cháu để nhắc là Bác bao giờ cũng nhớ đến các cháu, dù chả có gì mà chỉ ngắm TRĂNG, làm thơ và THƯƠNG cho các cháu mà thôi.

Tối mai ( 14/8) chắc khắp nơi trên đất Hà thành sẽ có rước đèn và phá cỗ. Trẻ con bây giờ vui rước đèn Trung thu là chính chứ chúng có thiết gì phá cỗ ấy đâu. Nhưng ngày xưa cỗ thì bé mà trẻ con thì háo hức.

Nhân RẰM tháng Tám, ngày hội lớn của các cháu, tôi chúc các cháu thật ngoan, học thật giỏi, rèn luyện thân thể thật khỏe để sau này góp được nhiều tài năng nhất cho sự nghiệp  KIẾN THIẾT QUỐC GIA.

TSQ. ĐÔI LỜI ( bài viết cho Chuyến tầu về tuổi thơ, bai 16 )

LTN ngày nay

Qua 25 chuyện ngắn về tuổi thơ của LTN, tôi muốn nhắn nhủ các bạn thành viên đôi lời KHÓ NGHE. Không phải cưa sừng làm nghé mà tôi tham gia nhóm này,  tôi chỉ muốn chia sẻ với nhóm về một thời đã qua, khó khăn, gian khổ, nhưng hào hùng của dân tộc và đất nước mà đa số thành viên còn quá trẻ, biết ít hoặc không biết. Hơn nữa được sự động viên, cổ vũ của nhiều thành viên trong nhóm trong đó có cả con gái tôi làm cho tôi rất cảm động và muốn chia sẻ cùng tất cả các bạn về nước VN DCCH non trẻ. Nếu bây giờ tôi không viết thì khó có thể lúc nào đó viết được. Xin chân thành cám ơn tất cả các bạn đã đọc và comments cho tôi.
Trong cuộc đời tôi tâm niệm :
Mình sinh ra làm NGƯỜI hãy sống đúng với nghĩa của nó : Nghĩa là NGƯỜI sinh ra đầu đội trời, chân đạp đất, khác hoàn toàn với các động vật sinh ra trên trái đất này, chúng không và không bao giờ có được kỹ năng và tư duy như ta. Cho nên hãy làm tất cả những gì mà có lợi cho dân, cho nước, cho nhân loại  nói chung - cống hiến hết sức mình , hãy  tuyệt đối không làm gì có hại cho dân, cho nước, cho mọi thứ động thực vật quanh ta. Sinh con ra đừng bao giờ có ý nghĩ NHỜ vả chúng dù ta có nghèo khổ đến đâu, chẳng qua ta làm nhiệm vụ  TÁI SẢN XUẤT  sức lao động cho xã hội mà thôi, thế nhưng nếu chúng cần, ta hãy hết lòng với chúng. Các cụ nói :" Nước mắt chảy xuôi ". Tóm lại cuộc sống của tôi, tôi chú ý nuôi dưỡng 2 từ TÂM và THỂ. TÂM TA PHẢI LÀNH, THỂ XÁC TA PHẢI MẠNH , nếu không làm gì được cũng nên tránh làm phiền ai. Hai từ này có ý nghĩa lớn lắm. Cả đời tôi chỉ theo đuổi có 2 từ này thôi. Tâm lành ( lành- nhiều ý nghĩa ) nói thì dễ mà làm thì  khó cực kỳ. Thể phải mạnh ( mạnh - cũng nhiều ý nghĩa) cũng không dễ, phải rèn luyện cơ thể cả đời.  Hãy MỈM CƯỜI với cuộc đời, dù nó có khó khăn, gian khổ, thậm chí đau đớn đến mấy - như vậy bạn sẽ trẻ hơn tuổi đấy !
Mong các bạn chấp nhận đây là lời nói của bà già LẨM CẨM. Nhiều người gặp tôi đều muốn chia sẻ bí quyết vì sao tôi nhanh nhẹn và trẻ hơn tuổi ( tuy trong đời tôi đã 14 lần lên bàn mổ để đại hoặc tiểu phẫu  ). Chả có bí quyết gì đâu, nếu thực hiện được 2 từ này càng nhiều càng tốt, tất nhiên không nhiều thì ít cũng trẻ, khỏe ra đấy.
Chúc các bạn thành công trong mọi sự việc.
Một lần nữa xin cám ơn tất cả các bạn đã đọc và comments vào các bài viết của tôi. Tôi sẽ vẫn tham gia viết bài cho nhóm, nếu có thể, nhưng nhặt đâu, viết đấy chứ không viết theo hệ thống như vừa qua.
Xin kính chào !
  TN 61 năm về trước


Bức ảnh DUY NHẤT gia đình sum họp
 
Năm 1951, lần đầu tiên chụp ảnh với Bác Hồ.







NGÀY CUỐI CÙNG TRÊN ĐẤT VIỆT NAM ( bài viết cho chuyến tầu về tuổi thơ, bài 15 ).


 Hành quân rồi cũng đến đích, ngày cuối cùng trên đất Việt mỗi người có một cảm giác khác nhau. Người lớn nghĩ theo 1 kiểu, trẻ con nghĩ theo kiểu khác. Ai nghĩ gì thì mặc, nhưng các tiểu đội phó vẫn phải làm nhiệm vụ của mình. Cấp trên triệu tập các trung đội trưởng, trung đội phó, tiểu đội trưởng, tiểu đội phó họp gấp, không ai được vắng mặt để nhận nhiệm vụ mới rất quan trọng.
Anh phụ trách nói giọng rất nghiêm trọng :
- Các em sắp sang đất nước bạn. Chiến tranh , bom đạn đối với các em có thể nói là chấm dứt...

Ngồi nghe TN nghĩ ngay đến bài hát của đoàn Liên khu 3 hồi nhập trại và cả sau này vẫn hay hát :"... Em lên đường, em lên đường, anh tiễn chân em lên đường xa nhà và xa quê, vắng xa bao người...Anh về tiền tuyến giết quân tham tàn, giữ xóm làng, em thì cố gắng chăm vui học hành...Cùng lập công tiến lên... và giờ đây anh chúc em lên đường...
Ôi, cái giây phút ấy sao mà lòng nao nao, vui, buồn lẫn lộn...Đang mải nghĩ đến đấy, anh phụ trách nói tiếp:
- ... Các em phải chú ý rất cẩn thận, chu đáo kiểm tra xem còn có gì các bạn mang theo mà không báo cáo. Nhất là tiền và đồ trang sức như: vàng, bạc, đồ quí, ảnh gia đình, ảnh lưu niệm, thư từ... Không được để bất cứ thứ gì mà người ta nhận biết mình là người VN. Nguyên tắc này rất nghiêm ngặt, nếu không cẩn thận chúng ta sẽ chết cả lũ. Các em hiểu chưa ?
- Chúng em hiểu rồi ạ !
- Các em về làm nhiệm vụ!
Theo chỉ thị của trên TN về tiểu đội làm nhiệm vụ. Thu vào cũng chẳng được bao nhiêu tiền, thu toàn bộ quần áo trừ những thứ đang mặc trong người sau khi tắm, TẨY SẠCH người thì không còn gì phải kiểm tra, vì lúc đó ai cũng như vừa lọt lòng mẹ.
Nhìn 3 chiếc áo : 2 cái áo len bạn Hiển cho, 1 cái là do lụa bác Hồ cho may áo, TN như mất đi 1 cái gì quí nhất trong đời, lưu luyến đến rơi nước mắt, nhưng không thể giữ lại...Phải gương mẫu, không thể dấu được...
Thu được ít tiềm của vài bạn mang theo, TN nghĩ ngay :
- Các bạn vừa hành quân chặng dài, mệt mỏi... Tiền này nộp cho ai, đi về đâu???  Không có câu trả lời cho câu hỏi trong đầu TN. Thế rồi 1 ý nghĩ táo bạo:  Ta đem số tiền này vào bản, mua mác coọc cho tiểu đội ăn, trước khi sang TQ. Nghĩ là làm. TN vào bản trả hết số tiền vừa thu được cho chủ nhà, trèo lên cây hái 1 ba lô đầy mang về cho các bạn ăn. Các bạn thắc mắc, TN trả lời :
- Không ai được thắc mắc gì hết, cứ ăn cho chán đi, ăn hết trước khi ta sangTQ là được.
Bỗng dưng bạn LT đến gọi TN ra một chỗ :
- Tớ có 2 chỉ vàng, tịch thu thì tiếc lắm. bạn cầm lấy cất đi. Con gái dễ dấu, con trai không biết dấu vào đâu...
TN ngạc nhiên và bất ngờ về cử chỉ này của bạn LT, tuy vậy cũng trả lời ngay :
- Tớ không lấy của bạn đâu. Nó là đồ kỷ niệm mà lại rất quí. Cậu có thể dấu đâu đó như cho vào chân dưới giầy vậy.
- Không được đâu, họ khám kỹ lắm...
Bầy cho nhau, trao đổi xong LT quay về trung đội nam.
Thế là hết đường hành quân từ VN sang TQ. Mọi người lên ô tô tải xa dần VN thân yêu. Kẻ cười, người khóc, người buồn rười rượi...Trong đầu TN nghĩ: VN ơi, Việt Bắc ơi tạm biệt nhé, xa rời từ nay...Biết bao giờ trở lại ? Biết bao giờ TỔNG PHẢN CÔNG để mà quay về ???
Sau chặng đường hành quân vất vả, TN được tiểu đội bầu là chiến sĩ thi đua của tiểu đội và nhận phần thưởng của trường TNVN Lư sơn, đó là quyển sổ con mà TN vẫn còn giữ.


Cứ thăc mác mãi từ khi nhận được  PHẦN THƯỞNG  ở Lư Sơn đến hôm vừa rồi là : Tại sao TSQ hành quân từ Thái Nguyên mà lại ghi là Bắc Sơn - Lư Sơn. Hóa ra anh QT vừa qua đã nhắc cho tôi rõ. Bắc Sơn là chúng tôi nhập với các đoàn khác ở hang Bắc Sơn rồi đi tiếp sang TQ. Cám ơn anh QT đã giải đáp cho tôi một thắc mắc mà hơn 60 năm sau mới rõ.

Sau nhiều năm một lần họp mặt TSQ cục Tổ chức. Bạn Tiến Nguyên bố trí đi vịnh Hạ Long rồi ra đảo Titov. Nhiều người đã học ở LX về, cũng khối bạn đã là phó tiến sĩ, tiến sĩ, ông nọ, bà kia...Hầu hết đã tốt nghiệp đại học ở LX . Nhiều người vẫn còn chẩt TSQ trong máu nên ham học hỏi , nhưng cũng rất ham HÁT, vẫn mày tao chí tớ như hồi còn hành quân ngày nào, không phân biệt địa vị, giầu nghèo. Tiến Nguyên thường bảo:
-  TN hát những bài hát LX cho các bạn cùng hát chứ con dâu tớ là con dâu TÂY mà không biết hát như chúng mình... Hát cho ôn lại cái thời của chúng ta ! Một thời thật đáng nhớ và đáng tự hào...
Thế là TN hát, đắm chìm trong bài hát như hồi còn thanh niên. Bên cạnh TN là những bạn học ở LX về. Hát nhiều bài lắm, hát rất say sưa. TN rất thích bài  EM BÊN ANH (ТЫ РЯДОМ СО МНОЙ ), ai thích dịch ngồi, hay đứng bên anh thì tùy ). Tôi dịch từng từ đấy, không chau chuốt gì đâu nhé. Các bạn ngồi quanh hát hưởng ứng nhiệt tình. Hát đến câu : ...Em thân yêu ơi, em thân yêu ơi, em ngồi ngay bên anh mà sao cứ xa thẳm như ngôi sao sa kia thế... LT khoác vai TN đang cùng các bạn hát say sưa thì bỗng TN quay lại LT đòi:
- Cậu trả tớ 2 chỉ vàng đây ! 
- Hai chỉ vàng nào nhỉ ?
- Hai chỉ vàng cậu cho tớ mà tớ không lấy hôm tịch thu đồ đạc mang theo ở Bình Tường ấy.
- Ừ nhỉ, thế mà tớ không nhớ gì hết. Tớ quên khuấy đi mất.
- Quên cũng được, bây giờ trả đây !
- Ôi, tớ quên hẳn không nhớ tớ bỏ đâu 2 chỉ vàng nhỉ ?
- Mà làm sao cậu lúc ấy đã có 2 chỉ vàng nhỉ ?
- Hồi tập trung bà nội tớ cho để đi đường phòng thân mà.
- Thế mà không nhớ để mất đâu à ?
-Thật thà tớ quên hẳn, không nhớ tí gì. Bây giờ cậu nhắc tớ mới nhớ ra.
- Còn tớ không bao giờ quên, vì 2 chỉ vàng ấy...
- Vì 2 chỉ vàng ấy làm sao ?
- Vì 2 chỉ vàng đầu đời cậu cho tớ , tớ không nhận nên bất hạnh cả đời...
Sao lại bất hạnh cả đời ?
- .....
Cứ mỗi lần họp mặt TSQ TN gặp LT đều đùa nhắc lại chuyện này cho vui. Lần cuối gần đây nhất anh ấy trả lời :
- Trời ơi, vàng bây giờ đắt thế, tớ lấy đâu ra 2 chỉ để trả cho cậu đây?
Chuyện TSQ đến đây hết rồi. Bài sau chỉ còn đoạn kết gửi các bạn chuyến tầu về tuổi thơ thôi. Xin chân thành cám ơn tất cả những ai đã đọc các bài và đã ưu ái commets - đó là nguồn động viên lớn cho tôi nhớ và viết lại những gì của TQ, nước VNDCCH , bộ đội và bản thân tôi lúc bấy giờ.
Xin kính chào !
Bây giờ họp mặt hàng năm thường chỉ có từng này người thôi

TSQ. ĐƯỜNG HÀNH QUÂN TỪ VN SANG TQ. ( bài viết cho chuyến tầu vế tuổi thơ, bài 14 )


Hai TSQ Trinh, TN  bây giờ.

Đến bây giờ tôi không thể nhớ được bao nhiêu ngày hành quân đêm. Ngày nghỉ ở đâu đó, tối tiếp tục đi từ cầu Gia Bẩy đến biên giới Bình Tường. Sau cái đêm chúng tôi được ô tô chở đi từ trại TSQ rồi thả xuống cầu Gia Bẩy, chúng tôi không được đi bằng bất kỳ phương tiện nào, ngoài đôi chân bé nhỏ của mình đến Bình Tường. Tôi đã hỏi một số bạn để chính xác xem chúng tôi đi bao đêm, nhưng những người tôi hỏi đều không nhớ Vậy là tôi chỉ nhớ đi cũng lâu và đặc biệt vô cùng vất vả.

Ngày qua ngày chúng tôi tiếp tục lần mò trong đêm tối. Gần sáng trú chân tại 1 bản nào đó tránh bị máy bay Tây oanh tạc. Đêm đêm đoàn TSQ theo nhau hàng một lần mò đến 1 trạm nào đó đã định trước.
Vất vả và khổ nhất là đến nơi đâu trung độ phó, tiểu đội phó phải lo chỗ ăn, ngủ, nghỉ cho các bạn. Lo xong cho các bạn mới được bỏ ba lô xuống tạm nghỉ. Các bạn ngủ yên mình mới được mắc màn ngủ, vì chỗ ngủ ít, nên các bạn mắc màn ngủ xong, còn thừa chỗ nào thì tiểu đội phó mới được mắc màn vào chỗ đó. Sáng phải đi chặt lá ngụy trang ba lô và mũ cho cả tiểu đội, chuẩn bị mọi thứ cho đêm hành quân tiếp.

Hành quân đêm thật tội cho các em bé dưới 10 tuổi. Chúng buồn ngủ, vừa đi vừa ngủ gật, tay nắm áo hay vịn vai người đi trước, chân cứ bước vô thức. Nguyên tác  phải đi cách nhau ít nhất là 1 m, nhưng các em bé rất sợ cái khoảng cách ấy vừa xa lại vừa sợ có gì đó chen vào giữa, nên cứ bám chặt nhau và các chị. Lúc này chiến sĩ văn nghệ, trung đội phó phụ trách văn nghệ phải phát huy hết khả năng của mình để hò, hát, sáng tác những chuyện gì làm trò cười cho mọi người tỉnh ngủ.

Trong tiểu đội TN có chuyện vừa buồn cười, vừa tội,  buồn cười đặc biệt đến nỗi gặp nhau bây giờ các bạn vẫn nhớ và hỏi TN, đó là : 
Đang đi trên bờ ruộng, bỗng nghe ÙM. Tối đen như mực thì tiếng ấy  làm mọi người sợ sởn gai ốc, sợ ai đó bị con gì vồ. TN nghe tiếng kêu thất thanh:
- Ôi! Chị Nga ơi ! Cứu em với !
- Chết rồi, ai kêu cứu đấy ? Sao phải kêu cứu?
TN lập tức nghĩ đến việc con gì VỒ bạn mình nên chân tay run bần bật. Nhớ lại câu chuyện được nghe bộ đội hành quân trong đêm tối kể :" Người đi trước  báo : đằng trước có HỐ, nhưng bạn này người Nghệ an lại nói thành đằng trước có HỔ, vậy là cả đoàn tưởng có hổ bèn lùi lại." Không biết chừng HỔ thật đây - TN nghĩ thế.Tuy vậy vẫn phải cố trấn tĩnh hỏi lại :
- Ai ? Ai làm sao thế ? Làm sao rồi ? Ai kêu đấy ?
- Em, em đây ! Em đây này !
- Em là ai, em nói tên và làm sao, nhanh lên ?
- Em, KA đây chị ơi ! Em ngã rồi ! Tận dưới này này !
- Em ở đâu, nói to để chị xác định em ở đâu, chị chưa xác định được. Mau lên, chị đến đây rồi, đừng sợ nhé ! Dưới này là đâu ?
- Đây, em đây ! Dưới hố ở bờ ruộng !
- Đây là đâu, hú lên chị nghe sẽ biết em ở đâu.Dưới hố chỗ nào ?
- Đây, em đây ! Chị ơi, em đây mà ! Hú ú ú...
Sau khi xác định rõ địa điểm KA ngã, TN lò rò bước xuống ruộng kéo KA lên. Trời ơi, nó ướt như chuột lột mà không phải ướt vì nước mà ướt vì phân. Như TN nói ở bài tập hành quân đêm là dân hay đào hố sâu ngay bờ ruộng  bỏ phân vào đấy.
Lôi được KA lên thì không biết làm cách nào giải quyết cho KA. Cả tiểu đội vừa đi, vừa kêu la :
- Ôi, chị Nga ơi, KA thối quá!!!
- Ôi, thối quá, chúng em không chịu nổi nữa rồi !
Tiếng than phiền làm cho TN rất khổ tâm, vừa để KA bẩn thỉu, vừa làm cho cả tiểu đội khổ. May quá, trong lúc đang nghĩ cách giải quyết, thì trước mặt xuất hiện 1 con suối. Trời cứu ta rồi, may thế, TN nghĩ bụng và lôi KA dìm xuống suối sâu. Tắm rửa xong, TN đưa KA lên thay quần áo. Lại thêm 1 điều may nữa là KA vừa bé, vừa yếu, đêm nào hành quân cũng ngủ gật, nên TN mang hộ ba lô. Nói ba lô chứ trong đó có 1 bộ quần áo, 1 cái màn và 1 chăn đơn, khăn mặt, thuốc đánh răng, bát , đũa ăn cơm và vài đồ chơi lặt vặt của trẻ con. Thế là thay xong quần áo cho KA, rũ vội bộ quần áo bẩn, 2 chị em lần mò chạy hết tốc lực trong đêm tối mịt mù đuổi theo trung đội, vì có ai biết 2 chị em dừng lại ở suối đề tắm giặt đâu.
Có lần họp TSQ, các bạn hỏi :"... Không hiểu chị TN giải quyết trường hợp ấy thế nào nhỉ ? Em quên mất rồi, chỉ nhớ có chuyện ấy, nhưng không biết chi giải quyết ra sao. Chắc chẳng ai quên chuyện ấy cả."
- Thì thế nào nữa ! Lôi tuột KA xuống suối, dìm xuống mấy lần rồi té nước kỳ cọ, giặt quần áo cho KA chứ sao.
- Hì, thối thế mà chị cũng dám kỳ cọ !
- Còn có cách nào khác ???
- Sợ thế !!!
Chuyện này chắc còn in đậm nét của các bạn trong tiểu đội 3 của TN trên đường hành quân đêm. Duy TN nhiều lần họp TSQ dò hỏi tin KA, nhưng tuyệt nhiên bặt tăm.
Quí vị đọc thấy buồn cười, nhưng cũng hiểu được nỗi khổ của TSQ ngày trước. Còn nhiều chuyện buồn cười lắm, nhưng không điển hình như chuyện này miễn kể. Xin cám ơn quí vị đã đọc và comments.
Xin kính chào !

TSQ. TRƯỚC GIỜ HÀNH QUÂN ( bài vét cho chuyến tầu về tuổi thơ, bài 13 ).



Thủ lĩnh TSQ toàn quốc là Vũ Mão, người ngồi giữa


Chiều trước tối hành quân, ban phụ trách giữ kín tuyệt đối, không cho học viên biết, vì sợ Việt gian báo tầu bay địch oanh tạc chết hết.

TN để ý thấy có mấy bạn được người nhà đến thăm, chuyện hơi lạ vì hôm ấy có tới 4 - 5 bạn chứ không phải 1 bạn được gặp bố, mẹ. Thế rồi bạn TM cũng có me đến thăm. TM thân với TN nên khi thấy bạn TM có me đến, để khỏi khó xử, phiền cho bạn, TN mang sáo vào rừng ngồi thổi một mình.  Thường TN hay thổi mấy bài hát nhạc tiền chiến. Đặc biệt là các bài hát của nhạc sĩ Văn Cao . Trong các bài hát của nhạc sĩ Văn Cao, TN  thích nhất bài Thiên Thai. Chính vì thế mà TN hay thổi bài này nhiều nhất. 

Đang ngồi thổi bài Thiên thai thì thấy TM ra gọi:
- TN về me tớ gọi.
- Sao me TM lại biết TN mà gọi?
- Vì tớ nói với me tớ mà.
- Nói gì cơ ?
- Me tớ nghe thấy  tiếng sáo thổi bài Thiên thai, me tớ thích và khen hay mãi. 
- Khen thì biết thế, chứ gọi TN làm gì ?
- Me tớ khen ai thổi sáo bài Thiên thai mà hay thế ? Đúng bài me tớ thích. Me tớ hỏi con trai hay con gái, hỏi nhiều về TN lắm, tớ trả lời hết:
- TN là con gái. Cả trại này chỉ có mỗi TN thương con thôi. Không những TN thổi sáo hay mà còn hát rất hay, nhất là các bài hát trong phim Bạch mao nữ của TQ... Thế là me tớ bảo tớ đi tìm TN cho me tớ gặp.
- Ôi, chịu thôi! TN ngại gặp những người làm TO lắm. Me bạn là người được Bác Hồ giao cho việc thành lập hội Chữ thập đỏ VN, hơn nữa lại là vợ đốc tờ ĐXH, người được giải thưởng gì đó về phẫu thuật của Pháp mà không sang nhận, ở lại với Bác Hồ, phục vụ nước VNDCCH,  TN không dám đi đâu.
- Cứ về đi, không sợ đâu, me tớ hiền lắm. Không những hiền mà còn thương người lắm cơ, nhất là người nghèo !
TN nhất quyết không về, nhưng TM nài nỉ mãi, TN nể quá phải cùng bạn về trại.
Về đến nơi TN thấy một bà mẹ trông sang trọng, hiền hậu thật.  Mặc không diện, nhưng có vẻ sang trọng, gọn gàng hơn các bà mẹ khác, lại còn có cả đồng hồ trên tay nữa...
- Cháu chào bác ạ !
- Bác chào cháu. Cháu ngoan nhỉ, biết chào bác trước. Bác Nghe TM nói cháu thương nó nhất trại, hát hay, thổi sáo giỏi. Mà bác cũng đã nghe cháu thổi bài Thiên thai rồi, hay lắm. Bác muốn làm quen với cháu, có được không ?
- Dạ được chứ ạ!  Cháu có là gì đâu mà không được ạ ?
- Bác nói luôn, vì thời gian không còn nhiều, bác muốn nhận cháu làm con nuôi bác có được không ?
- Dạ, không đâu ạ ! Cháu là con nhà nghèo, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, không xứng đáng với bác và gia đình đâu ạ. Cháu cám ơn bác !
- Cháu ăn nói lưu loát và lễ phép thế, lại hát hay thổi sáo giỏi, không phải chỉ có thế, bác còn quí cháu hơn nữa là ở chỗ cháu biết thương người, nhất là TM nhà bác, yếu đuối, không biết làm gì. TM đã nói hết cho bác biết cháu giúp TM nhiều lắm rồi.
- Có gì đâu ạ. Chuyện này ở bộ đội là bình thường ạ. Bác bỏ qua đi ạ. Cháu không bao giờ quan tâm đâu ạ.
- Cháu không quan tâm, nhưng bác quan tâm. Bác thấy yêu quí cái NẾT của cháu, nên mới quyết định nhận cháu làm con nuôi.
- Thôi ạ. Cháu không dám đâu ạ. Cháu xin phép bác cháu đi. Bác nói chuyện và chơi với TM đi ạ.
- Bác đã xin phép tối nay đi cùng TM và cả đoàn rồi !
- Bác đi đâu ạ ? Nếu hành quân đêm bác không đi được đâu ạ. Đi gần hết đêm, lần mò trong bóng tối, suối sâu, đèo cao, ruộng bờ bé tí, bao nhiêu khó khăn, gian khổ trên đường hành quân... Bác đừng đi, bác ở lại nhà đi ạ. Gần sáng chúng cháu sẽ về.
- Thế cháu không biết đêm nay trại ta hành quân sang TQ à ?
- Cháu không biết ạ. Chúng cháu chưa được lệnh, nên không biết gì. Bác nghe ai nói thế ạ ?
- Bác biết chắc chắn thế. Cho nên bác nói không có nhiều thời gian. Cháu nói cho bác chính xác họ, tên, ngày, tháng, năm sinh.
Sau khi nghe đầy đủ bà NTT nói:
- Thế là từ nay cháu đã là con bác. Cháu thích lấy họ gì thì tùy, nhưng cùng năm mà cháu sinh trước TM , nên cháu làm chị, TM làm em. TM từ nay trở đi không được gọi TN mà phải gọi là chị Nga, nghe chưa con? Hai chị em hãy đùm bọc, giúp đỡ nhau trên đường hành quân nhé. Me gửi em Mai cho con. Con hãy giúp em Mai như những ngày vừa qua cho me yên tâm. Đường hành quân thật sang TQ sẽ vất vả, khó khăn hơn tập luyện nhiều, cũng có khi còn nguy hiểm nữa...
- Bác yên tâm, cháu sẽ làm như đã làm.
- Lại bác rồi, từ nay gọi mà ME và xưng CON nhé, nhớ chưa ?
- Cháu nhớ rồi ạ.
- Chỉ nói được đến đấy thì đến giờ ăn chiều. Sau khi ăn nghe còi báo động. Chị phụ trách yêu cầu lần này tất cả trại tập hợp và mang hết đồ đạc theo mình, không được để lại một chút gì trong trại, nhớ là vườn không, nhà trống, bí mật tuyệt đối.
Thế là me TM nói đúng, tối nay chắc hành quân sang TQ thật. TN sực nhớ lại vừa qua anh phụ trách tự dưng gọi TN lên và nói rất nghiêm nghị, sau mới nói quyết định ở trên đưa xuống:
- Qua thời gian em ở đây được giao nhiệm vụ thử thách, xét thấy em đã làm tròn nhiệm vụ của mình được giao tốt, xét thấy khả năng, tư cách em đầy đủ nên quyết định:
Bắt đầu từ mai trên chính thức quyết định em sẽ  làm trung đội phó trung đội nữ, tiểu đội trưởng tiểu đội 3, danh sách kèm theo đây. Còn em BN làm tiểu đội phó.
- Anh ơi, bạn em không đi cuối cùng được đâu. Đi cuối tiểu đội 3 mà lại là trung đội 3, nghĩa là đi cuối cùng cả đoàn. Không có đèn,  bạn em sợ ma nên không làm được đâu. Để em làm tiểu đội phó thay, bạn ấy làm tiểu đội trưởng đi đầu tiểu đội cầm đèn, em đi cuối cùng cũng được.
- Em tự nguyện làm tiểu đội phó à ? Em thật ngoan và đơn giản !
- Đơn giản là sao ạ ? Bạn em sợ ma, còn em không sợ,  nên thay bạn ấy cũng được mà.
- Em không được nói cho bất kì ai biết việc này , khi anh chưa công bố cấp trên chính thức công nhận em làm trung đội phó, nghe chưa?

Thế là hôm nay hành quân thật rồi.Thảo nào anh phụ trách đọc quyết định công nhận chính thức TN làm trung độ phó phụ trách văn nghệ trung đội nghiêm nghị thế, khác hẳn trước đây cũng thế này, nhưng ngôn từ và  thái độ khác hẳn...  Lần đầu tiên anh trao nhiệm vụ cho TN trước đây có long trọng thế đâu, chỉ nói trên giao nhiệm vụ em từ nay em làm...Nhiệm vụ phải... mà nay nào là XÉT, nào là  QUYẾT ĐỊNH, nghe quan trọng ghê. Trước giờ hành quân cả đại đội tập họp và lúc này anh phụ trách mới công bố chính thức tên từng người, chức vụ:
- ... Các em tuyệt đối chấp hành lệnh của những bạn được giao nhiệm vụ... Tất cả xuất phát. Trung đội 1 đi trước theo trưởng đoàn...
Mỗi trung đội đi cách nhau nửa tiếng.
Đi được một đoạn, chúng tôi được đưa lên ô tô tải và đi đến gần sáng thì ô tô thả xuống cầu Gia Bẩy và từ đây chúng tôi phải đi bộ sang TQ. Đường hành quân còn dài, nhiều chông gai, vất vả tôi sẽ viết vào bài sau. Hơn nữa TN cũng không ngờ từ sau khi bà NTT nhận TN làm con nuôi, bà đã chính thức đưa TN vào gia phả họ ĐỖ, sau này cuộc đời lại thay đổi nhiều như vậy. Xin cám ơn các vị đã đọc và comments.
Xin kính chào !
Gia đình ba, me nuôi TN.