Du lịch Miền Trung 2012

NĂM KHỈ, NHỚ KHỈ.



Sáng nay mồng một tết trên VTV toàn nói về khỉ khắp nơi trên thế giới. Vừa xem TV vừa thấy thương loài khỉ thông minh, nhanh nhẹn, đáng yêu thế mà khắp nơi bị tiêu diệt không thương tiếc vì nhiều lý do. Thương quá, khỉ ơi, sao con người lại dùng trí thông minh, vì sức khỏe của mình mà tiêu diệt các bạn nhỉ ??? Nhớ lại cách đây hơn 70 năm tôi cũng đã từng được tự do, thoải mái tiếp xúc với khỉ, hơn nữa còn được khỉ  CHĂM SÓC cho trong lúc mệt nhọc. Chuyện thật là thế này:

Năm ấy trên đường về nhà, một mình lang thang trong rừng, cô đơn, mệt mỏi cô Bé liên lạc ngồi bệt xuống phiến đá trong rừng nghỉ chân. Vừa ngồi được một lúc thì ở đâu đó trên cây cao một đàn khỉ xà xuống vây quanh. Một chú khỉ nhảy tót lên vai nó đứng, 2 tay bới bới mớ tóc bù xù của con Bé liên lạc, chắc nó không khác gì chúng , nên chúng mới vây quanh, chăm sóc. Cô Bé LL cũng định thử và trêu con khỉ trên vai liền thò tay định tóm chân chú khỉ. Nhưng nhanh hơn cô Bé, con khỉ trên vai hú to rồi nhảy tót lên cây, cả đàn khỉ nhảy theo cùng rú vang rừng. Cô Bé đứng dậy đi tiếp thì đàn khỉ từ trên cây bứa hái quả ném theo. Chả biết chúng định cho cô Bé ăn hay sợ mà hái quả ném, cô Bé chạy một mạch không dám quay lai, vì sợ chẳng may quả bứa rơi vào đầu thì TOI. Về đến đơn vị cô Bé kể lại cho các anh bộ đội nghe, làm các anh được một bữa cười thỏa mái, chảy cả nước mắt.

Câu chuyện chỉ có thế, hơn 70 năm mà không thể quên. Chia sẻ cùng quí vị nhân mồng một tết  BÍNH THÂN, góp vui và cũng mong rằng loài người chúng ta hãy từ tâm một chút, đừng vì cái thân mình mà tiêu diệt loài khỉ không thương tiếc. Liệu bây giờ có ai lên Việt Bắc ngày nay mà gặp chuyện như cô Bé LL ngày xưa không nhỉ ??? Chắc là không !

Năm mới xin chúc tất cả các độc giả thân yêu của tôi : sức khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, an khang, thịnh vượng. Xin cám ơn quí vị đã đọc và chia sẻ.
Xin kính chào !

DẠY CON TỪ THUỞ CÒN THƠ..



Nói ra thì mọi người ai cũng bảo :" Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !!!" Ấy thế mà ngày nay chúng ta và nhiều trẻ thơ lại VƯỢT qua lời dạy của các cụ DẠY CON...bởi thời đại này, ngày này thì ai cũng vội vội, vàng vàng tranh thủ thời gian còn làm việc khác cho KỊP tết, cho nên trên VTV ngày nào cũng nhắc phải cẩn thận giao thông trong cả năm và nhất là những ngày  giáp tết này. Nghe nhiều tai nạn giao thông mà lòng tôi đau thắt, nhất là các cháu còn thơ ngây đã phải lìa đời do bất cẩn của người lớn. Người lớn không thực hiện, không làm gương, không làm đúng thì nói sao dạy, nói được người khác hơn nữa dạy được trẻ con ??? Trẻ con rất dễ nhớ, và đã nhớ thì chắc chắn điều đó sẽ in sâu trong đầu đến suốt đời. Tôi muốn nêu bài học để đời của mình khi còn trẻ mà đến tận giờ mọi hình ảnh xấy ra vẫn in nguyên vẹn trong tôi. Chuyện là thế này:

Câu chuyện 1:

Tôi và cô bạn rủ nhau ra phố chơi ngày cuối cùng tại Moskva, nơi gần sứ quán Mỹ, để ghi nhớ ngày cuối cùng của cuộc đời học sinh trên đất nước Xô Viết. 
Vừa đi ngắm phố, vừa truyện trò, ghi lại những hình ảnh Moskva... Bỗng liếc mắt sang bên kia đường, thấy cửa hàng to, đẹp mà chúng tôi chưa hề biết. Hai đứa rủ nhau vào xem. Con đường gần sứ quán Mỹ vắng tanh. Nhìn 2 bên, bên trái, bên phải còn xa lắm,  không một bóng người. Hai đứa dắt tay nhau chạy xuống đường. Bỗng nghe tiếng HỊT CÒI . Bất ngờ, 2 đứa dừng bước. Một chú công an trẻ măng tiến lại:
 - Xin chào 2 công dân ! Hai công dân hãy dừng bước ! Hai công dân đã VI PHẠM luật đi đường !
- Vi phạm ?!?! Sao chúng tôi vi phạm khi đường không một bóng người !
- Không một bóng người ! Đúng thế ! Nhưng đây không phải nơi được qua đường ! Nơi qua đường tít xa đằng kia. Hai công dân có nhìn thấy không ? - Anh công an vừa nói vừa chỉ tay sang trái rồi sang phải.

Cả 2 đứa chúng tôi nhìn nhau, lẳng lặng bước lên hè. Bạn tôi nói :
- Xa thế mới tới nơi cho qua đường, mà cửa hàng ngay bên kia nó cũng không cho sang ! Quá nguyên tắc ! Nguyên tắc gì mà lạ thế !
- Thôi đã bị cảnh cáo, ta cố đi thêm 1 đoạn nữa, tôi thấy  Ê MẶT lắm rồi. TV đừng kêu ca nữa, nếu không muốn thì ta quay về !

Thế là 2 đứa ngại đi tiếp, quay về, bỏ ý định xem cửa hàng bên kia đường.

Câu chuyện thứ 2:

Năm 1981 trên đường về Moskva đón công nhân, phải đi đêm cho kịp giờ máy bay đến. Trong ô tô chỉ có mình tôi với lái xe. Mấy trăm cây số không một bóng người. Thế mà mỗi khi đến đèn đỏ, lái xe vẫn dừng lại đến khi đèn xanh mới đi. Tôi thấy sốt ruột nói với lái xe:
- Từ nẫy đến giờ mấy lần đèn đỏ, mà cả đường đi từ khi ta lên xe về Moskva tôi có thấy bóng người nào đâu, sao anh cứ phải dừng xe cho mất thì giờ!
- Mất thì giờ cũng phải chịu, vì nếu ta qua đường, bỗng có xe nào vọt qua, tai nạn ta phải chịu. Chị chịu khó chờ chút, giữ luật đi đường và nhất là ta AN TOÀN !!! Chị hiểu được không ?
- Tôi xin lỗi, tôi sai rồi ! Tôi cứ nghĩ không một bóng người thì cứ qua, có sao đâu. Anh giải thích, tôi hiểu rồi, cám ơn anh !

Đến bây giờ 2 chuyện trên vẫn luôn nhắc nhở tôi mỗi khi qua đường ở VN, nhất là những ngày tết.
Chia sẻ với những ai phải qua đường hãy cố gắng, kiên nhẫn giữ đúng luật đi đường, và nhất là làm gương cho bọn trẻ.  MẤT GÌ CỦA BỌ, BỘ CHỈ KIÊN NHẪN MẤT MỘT, VÀI PHÚT qua đường để bảo vệ tính mạng cho mình và cho mọi người.

Chúc tất cả các quí vị  AN TOÀN suốt cuộc đời mình và an toàn cho cái tết an vui ! 

Xin cám ơn quí vị đã đọc và góp ý ! 
Xin kính chào !

RÉT !



Trời rét căm căm trên toàn thế giới, nghe mà thấy đau lòng,  một số người, kể cả Đài Loan lẫn nước Mỹ giàu có là thế mà cũng bao nhiêu người chết rét. Ở ta chả thấy công bố số người chết, nhưng số trâu chết thì mấy ngàn con. Ngạc nhiên nhất là  BA VI cũng có tuyết.

Nhiều người trong đời chưa thấy tuyết thì muốn tận mắt, dù chỉ 1 lần trong đời, muốn thấy tuyết, nhất là ở VN. Họ rủ nhau lên vùng cao, nhưng họ có biết đâu người VN vốn chỉ biết có nóng nên quần áo phong phanh, các cháu trần truồng, ngồi quanh đống lửa, trông mà đau lòng. Cầu Trời, khấn phật đừng rét như thế này nữa để cho những người nghèo được sống.

Riêng tôi thì ngồi chết dí trong 4 bức tường, chẳng đi đâu được, cuồng cẳng muốn chết. Là đứa luôn cơ động, lúc nào cũng chạy khắp nơi, dù thời tiết có mưa hay nắng. Thế mà đôi chân chạy của mình lại  bị 1 thằng nào đó có cái xe máy to như CON VOI làm cho mình què, ngồi nhà chịu rét, không thể chạy ngược xuôi. Tức lắm, nhưng số rồi thì chịu. Khổ là các con , cháu phải hầu mình, mà từ xưa đến giờ tôi lại KỊ việc này. Chắc TRỜI hết rét thì mình cũng lại chạy được khắp nơi. 

Giải SẦU có cái máy tính làm bạn thì mở blogg ra cứ xoay mãi rồi trắng tinh, chả đọc được gì. TV và tin nhanh VnExpress thì mở 1 phát là được, nhưng ngoài việc chống rét, thời tiết và đại hội Đảng nghe mãi cũng phải tắt đi cho đầu nghỉ. Vi mình mù chữ, có biết gì đâu mà nghe, chả khác gì VỊT NGHE SẤM .

Mấy lời chia sẻ với các bạn cho đỡ buồn và đỡ nhớ thôi. Vậy mà viết mấy lần mới được, vì viết được ít dòng, tự dưng nó biến mất, lại phải viết lại từ đầu. Lần này nữa, không được thì thôi, thối chí rồi. 

Chúc tất các các quí vị mạnh khỏe, vượt qua đận rét này. Xin cám ơn quí vị đã ghé thăm và xin kính chào.

Thông báo của TN.



Xin thông báo với qui vị máy hay mạng của TN trục trặc nên xin tạm nghỉ, khi nào ổn định sẽ tiếp tục, mong quí vị thông cảm. Xin chào và hẹn gặp lại.

NGÀY NÀY NĂM 1981.




Nỗi nhớ nhà, nhớ nước không cần nói nhiều với những người như chúng tôi lúc đó. Bốn tháng đi làm lúc nào nước mắt cũng lưng tròng. Người LX cùng làm việc với tôi ai cũng thông cảm, an ủi tôi, nhiều người còn mời về nhà họ chơi. Song tôi làm gì có thời gian đi đến nhà ai, vì công việc ngập đầu từ sáng đến tối, nhiều hôm còn nhịn cả ngày không kịp xuống nhà ăn công cộng để ăn. Thế nhưng tối về, nỗi nhớ con, nỗi nhớ đất nước, bạn bè còn làm cho tôi rã rời, mệt mỏi hơn. Đang gục xuống giường khóc thì nghe tiếng gõ cửa:

- Mời vào ! Cửa không gài, cứ đẩy vào nhé !

Một lúc ùa vào bốn , năm cháu, tôi không còn nhớ nữa. Có mấy cháu mắt cũng rơm rớm nước. Tôi thông cảm và hỏi :

- Có chuyện gì thế ? Hay nhớ nhà ?
- Vâng cô ạ. Chúng cháu buồn vào chơi với cô thôi. Nhân thể hỏi cô mấy việc.
- Cứ hỏi, biết đến đâu trả lời đến đó. Không biết thì thôi đấy nhé.
- Cô ơi, sắp TẾT rồi, chỉ hơn 1 tháng nữa thôi.
- Tết thì buồn lắm, cô nhỉ. Lần đầu tiên xa nước, xa nhà chắc chúng cháu đi làm sẽ gào khóc, nước mắt ướt cả máy cũng nên.
- Tết ở nhà thì vui : Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ. Còn ở đây lại vác xác đi làm, chán mớ đời !
- Các cháu không phải đi làm đâu. Theo hiệp định lao động thì các cháu được nghỉ thêm 2 ngày trong năm so với công nhân LX là mồng MỘT Tết ta và mồng 2/9, ngày quốc khánh.
- Nghỉ mà làm gì thêm buồn ! Đi làm còn đỡ. Cô tính trời rét căm căm, ngoài chợ thức ăn còn hiếm nói gì đến hoa ngày tết.
- Hoa không có violet hay hoa đào như ở ta.
- Cô nghe các cháu nói ở đây rừng mân bạt ngàn cơ mà.
- Vâng, bạt ngàn thì bạt ngàn, mà toàn cành khô ! Cả rừng không 1 cái lá thì cô hỏi làm gì.
- Cô hỏi là có việc đấy. Mấy ngày nữa đến phiên nghỉ ca, cô cháu ta vào rừng mận chặt cành về nhé.
- Mai chúng cháu nghỉ ca rồi. Nhưng chặt cành khô về làm gì, hả cô ?
- Trông nó thế chứ không khô đâu. Mùa đông nó rụng lá, nằm NGỦ để mùa xuân đâm chồi nẩy lộc, ra hoa kết quả đấy. Nếu ngâm nó vào nước để trong nhà ấm, chắc nó sẽ ra rễ và ra lá.
- Ra rễ và lá để làm gì , hả cô ?
- Thì có lá, có rễ là quí rồi, ta mua giấy hồng về cắt, dán làm cành ĐÀO giả chứ sao !
- Ôi hay đấy, cô nhỉ. Mai chúng cháu ngủ dậy, vác dao lên gọi cô đi.
- Mà cô thế này liệu có đi được không ?
- Sao không ? Cứ thế nhé ! Thôi về phòng đi, cô còn đói từ sáng đây này !
- Chúng cháu có thức ăn, mề gà sào cà chua, hành tây và cơm, cô có ăn chúng cháu mang lên cho cô .
- Thôi về đi ngủ, mai dậy sớm mà đi. Cô không ăn gì của cac cháu đâu !

Như đã hẹn, mấy cô cháu vào rừng mận chặt cành. Mỗi người chặt 3; 4 cành kéo về. Nhưng thật không may, kéo về được 2/3 đường thì bão tuyết. Mà đã là bão tuyết thì 2; 3 người VN ôm nhau đi cũng bị bay bật trở lại. Người lo nhất là tôi, đã đầu têu cho các cháu lại còn mắc bão tuyết thế này thì nguy to. Làm sao về bây giờ? Bỏ cành lại thì tiếc, mà kéo về xem ra khó khăn quá:
- Thôi, ta đành bỏ cành lại, mấy cô cháu ÔM nhau về thôi !
- Bỏ sao được , hả cô. Bao nhiêu công sức từ sáng đến giờ. Ta cố mà kéo về thôi.
Thấy các cháu nói đúng ỷ mình nhưng tôi vẫn nói :
- Kéo về thì nặng lắm, sức cô cháu mình kéo chắc không nổi đâu.
- Ta buộc chúng lại với nhau thành 1 bó. Mấy cô cháu ôm nhau cùng kéo. Sức nặng của ta và các cành cây thì bão tuyết không bay được đâu.

Mấy cô cháu hì hục quấn chằng các cành cây lại thành 1 bó, ôm nhau hì hục khom lưng kéo, bước từng bước, vượt bão tuyết về ký túc xá. Về đến nơi miệng thở ra khói, mặt đỏ như gà chọi, 2 tay rớm máu, nhưng mấy cô cháu rất vui.

Dặn các cháu chặt thành những cành con, chia nhau mỗi phòng 1 cành, lấy xô đựng ước ngâm cành vào để góc nhà. Các cháu làm y lời dặn.

Khổ nỗi ban vệ sinh của KTX đi khám thấy cành khô ngâm trong xô nước cứ đòi đội trưởng bắt các cháu phải vứt đi, sợ chẳng may đêm hôm các cháu đánh đổ nước bẩn nhà. Phải nói mãi họ mới cho yên.

Hàng ngày mấy cô cháu nhòm, ngó xem  CÀNH KHÔ có gì thay đổi. Dần dần phần ngâm nước cành mận cũng ra rễ. Còn khoảng 10 ngày nữa thì trên cành thấy lum lúm như sắp ra lá. Các cháu thích lắm, hàng ngày theo dõi và báo cô biết. Phó tổng giám đốc không còn cằn nhằn mỗi khi đi khám vệ sinh phòng các cháu. Rồi ông cũng vui mà rằng :
- Natasa, tôi hài lòng với những việc làm của chị. Lúc đầu tôi cũng nghi ngờ khi nghe chị trình bầy việc làm hoa tết cho các cháu. Hy vọng tết các cháu sẽ làm hoa ĐÀO tết VN.Tôi chưa bao giờ thấy hoa đào VN cả.
- Chắc chắn sẽ có hoa đào VN cho ông xem. Tôi mời ông đến vui tết với các cháu.

May sao đúng mồng 1 tết hoa mận nở trắng xóa trong tất cả các phòng. Sáng mồng 1 Tết cả ký túc xá các cháu chạy sang phòng nhau NGẮM hoa mậm nở.

Mồng một TẾT không những các cháu không khóc mà ôm nhau nhảy nhót, hò la,  cười vang cả KTX.
Viết đến đây cảnh các cháu hôm đó lại hiện nguyên hình, hơn nữa lại nhớ ngày họp mặt cùng các cháu  THỢ DỆT ở Quán gió có cháu nào đó nhắc lại :
- Cô còn nhớ cô cháu mình đi chặt cành mận về ngâm cho tết nở hoa không?
- Hiện tượng đó cô còn nhớ, nhưng những cháu nào cùng làm với cô ngày ấy thì cô  QUÊN thật rồi. 
Nhớ lại những ngày ấy, vui, buồn đủ cả, thế mà ngày nay các cháu nhắc lại vẫn cảm thấy vui.

Cái tết đầu tiên của các cháu thợ dệt xa nhà, xa nước, với tôi sau 22 năm mới ăn tết ở nước ngoài là như vậy. Bây giờ các cháu đã thành bà nội, bà ngoại, thế mà vẫn nhớ đến NGÀY XƯA và cảm động nhất là vẫn còn nhớ đến tôi. Cám ơn tình cảm của các cháu dành cho cô. 
Xin cám ơn các qui vị đã ưu ái đọc bài này.
Xin kính chào !


 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016 .






CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016 TẤT CẢ CÁC QUÍ VỊ THÂN MẾN. NĂM MỚI 2016 CHÚC QUÍ VỊ MỘT NĂM VUI VẺ, SỨC KHỎE TRÀN ĐẦY, AN KHANG, THỊNH VƯỢNG.


Xin thành thật cám ơn các quí vị năm qua đã ưu ái đọc và comments các bài viết của tôi. Hy vọng năm 2016 cũng sẽ được các quí vị ưu ái như năm qua. MỘT LẦN NỮA XIN CÁM ƠN QUÍ VỊ THẬT NHIỀU.
Xin kính chào quí vị !


BÀI VIẾT CUỐI CÙNG NĂM 2015.




Nhắc lại thời bom đạn một chút:
Ngày này năm 1972 đang ở Hà Bắc được lệnh trường đại học Bách khoa cho chuẩn bị về làm việc tại HN, tôi mừng khôn xiết, vội thu vén vài thứ cần thiết và đạp xe về ngay HN. Sau những ngày Mỹ đánh phá HN, về đến nhà tôi vừa mừng, vừa phải lo dọn nhà xập xệ sau những ngày bom đạn... Lên đến khoa và phòng làm việc vội thu xếp, dọn dẹp, lau chùi phòng, bắt tay vào công việc không được chậm trễ, kịp thời tổng kết cuối năm sau bom đạn. 

Gặp nhau tại khoa, ai cũng mừng khôn xiết, vì tuy bom đạn của giặc Mỹ ác liệt như vậy, hầu như cả khoa vẫn phải đi lại từ nơi sơ tán về HN để giải quyết những đề tài không thể trì hoãn. Thế mà tất cả đều vẫn sống, hơn nữa mọi công việc, các đề tài nghiên cứu khoa học đều hoàn thành mỹ mãn. Chủ nhiệm khoa vui mừng chúc chúng tôi đã  VƯỢT QUA BOM ĐẠN ÁC LIỆT CỦA GIẶC MỸ đã hoàn thành suất sắc mọi đề tài nghiên cứu khoa học đã nhận trong năm. Chủ nhiệm khoa thông báo trường cho phép chúng tôi ở nhà 1 ngày đề dọn nhà và chuẩn bị lương thực và thực phẩm đón chào năm mới.

Đúng là lúc ấy chúng tôi vui như tết, quét dọn phòng làm việc sạch sẽ, niêm phong phòng làm việc thật cẩn thận quay về nhà mình , dọn nhà, mua lương thực, thực phẩm chuẩn bị đón con từ nơi sơ tán về đón xuân 1973 đầy hy vọng.

Di chợ Mơ, nơi quen thuộc của chúng tôi, ngoài rau ra, chỉ có ít cá bé tẹo mua về kho xì dầu ăn tết. Ai cũng giống ai, mua hàng tết chả có gì, nhưng trên miệng ai cũng nở nụ cười tươi, hỏi thăm nhau đủ thứ chuyện trên đời. Chỉ 1 điều duy nhất mà mọi người đều nói với nhau :
- Thôi thì ăn gì cũng được, may mà chúng mình còn sống sau những ngày bom đạn ác liệt của giặc Mỹ  trở về !

Sau này sang lại LX tôi mới biết những người quen lúc đó, kể cả những người dân Xô Viết cũng rất lo cho tính mạng của chúng tôi. Họ còn lo HN bị SAN PHẲNG không còn 1 mái nhà. Bởi vì Mỹ đã tuyên bố  ĐƯA VN TRỞ VỀ THỜI KỲ ĐỒ ĐÁ.

Tôi cũng đã ở lại HN 4 ngày đêm trong bom đạn B52 của 12 ngày đêm ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG.. Đạp xe 2 lần từ Hà Bắc về HN trong bom đạn, chứng kiến những cảnh đổ nát, bao người HN đã bị bom đạn giặc Mỹ giết đêm 25/12 năm ấy, chứng kiến mọi cảnh tang thương của dân HN đến tột cùng !

Thế mà chúng tôi vẫn còn sống đến bây giờ và tất nhiên thấy đất nước này thay đổi sau bao tổn thương do chiến tranh, sau bao nhiêu vất vả xây dựng lại đất nước, chúng tôi đã rất thiếu thốn, rất khổ, nhưng mọi thứ đã qua hết rồi.

Nhiều nơi trên đất nước này còn khổ, song riêng chúng tôi ở HN so với thời ấy thấy khác hơn nhiều. Mong rằng sang năm 2016 đất nước sẽ phồn vinh, người người no ấm, nhà nhà yên vui không bao giờ còn phải lo CHIẾN TRANH. 

Một điều duy nhất tôi lúc nào cũng cầu Trời, khấn Phật là:

     HÒA BÌNH TRÊN TOÀN THẾ GIỚI.

Ít dòng tâm sự trước thềm năm mới, vì mạng trục trặc quá, nên bây giờ tạm dùng được tôi viết vội. Biết đâu tí nữa lại không có mạng.

NĂM MỚI CHÚC TẤT CẢ MỌI NHÀ, MỌI NGƯỜI VUI,  KHỎE, HẠNH PHÚC, AN KHANG, THỊNH VƯỢNG.

Xin cám ơn các quí vị đã đọc.
Xinh kính chào quí vị !