Du lịch Miền Trung 2012

CÁM ƠN CHUYẾN TẦU VỂ TUỔI THƠ .

Tham gia chuyến tầu về tuổi thơ, tôi chỉ có mục đích để tuổi già có VIỆC làm. Việc của mình là phải đọc, phải viết, phải suy nghĩ... Nghĩa là để cho cái đầu mình phải liên tục suy nghĩ những gì đã và đang xẩy ra, phải viết để luyện tay, phải để cho thế hệ con, cháu mình biết về những gì chúng ta đã trải qua và những suy nghĩ của họ bằng tuổi các cháu bây giờ. Cũng chính vì thế mà tôi tham gia nhiệt tình. Cho nên các cháu phát động viết về MƠ ƯỚC CỦA MÌNH tôi tham gia ngay. Tham gia chỉ với những ý nghĩa trên, nên tôi không quan tâm đến  GIẢI.

Được biết mình có tên trong lễ trao giải, tôi cũng sẵn sàng đi ngay. Tất nhiên đi cho vui, đi để biết và gặp những người biết tên trên chuyến tầu, nhưng chưa biết mặt...

Đến nơi hẹn người không đông, địa điểm khiêm tốn, nhưng toàn những gương mặt vui tươi, kèm theo những nụ cười trên môi làm không khí trở nên ấm cúng và có phần long trọng hơn khi số người dự đã đầy đủ. 

Lễ trao giải có lời phát biểu long trọng của trưởng ban giám khảo TÔ TUẤN . Mọi thủ tục cũng đầy đủ như mọi cuộc trao giải khác.

Thật lòng khi biết mình được GIẢI VÀNG làm tôi ngỡ ngàng, nên tôi xin phát biểu:


- Tôi xin phép BGK và các bạn cho tôi có mấy lời !
- Xin mời cô phát biểu. - Tôi không nhớ có phải Tô Tuấn nói hay ai đó. Nhưng tôi đáp ngay:
- Xin cám ơn tất cả các bạn có mặt tại đây, xin cám ơn BGK đã ưu ái với tôi và cho tôi được nhận  GIẢI VÀNG :
- Chúng cháu xin cái chính ngay với cô là không phải  ƯU ÁI với cô mà đây là đúng thực chất và rất công tâm, mong cô hiểu cho BGK rất công tâm !
- Thế thì tôi lại vô cùng cám ơn BGK và tất cả các bạn. Tôi rất biết ơn các bạn đã cho tôi mở lòng những mơ ước của chúng tôi thời đó. Đây là mơ ước của chúng tôi - một thời đất nước còn khó khăn...Sáng nay tôi mới biết hầu như không ai biết  ( kể cả BGK và các thành viên trên tầu ) tôi là mẹ của trưởng tầu Lưu Lan Lê. Nên không có sự ƯU ÁI như tôi nghĩ...May quá !

  


Nhận giải xong chúng tôi còn trao đổi thêm nhiều điều mà không thể viết ra. Mong quí vị thông cảm có những điều dài không giấy bút nào tả nổi và cũng có những điều do nhiều lý do không thể và không tiện viết...

Bắt đầu vào lúc 19 h  và kết thúc lúc  21.30 h,  2 cô cháu tôi (Lưu Hoàng Hải) ra về. Tôi muốn về để BGK và những bạn khác trao đổi và chuyện trò thêm, nếu có mình chắc không tiện...


Viết sơ để các bạn, các quí vị gần xa thời gian qua quan tâm đến những bài viết của tôi, hơn nữa cũng để quí vị biết việc của CHUYỀN TẦU VỀ TUỔI THƠ đã cho tôi những gì...

Xin cám ơn quí vị đã đọc và góp ý.

Xin kính chào !

NƠI PHẬT HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG HÓA THÂN.

Được biết Trân (vợ anh Mai Đức Tâm) đăng ký cho các bạn gái lớp K5 LS-QL đi chùa Ngọa Vân, tôi đăng ký đi ngay, bởi đây là dịp hiếm có. 

Chùa Ngọa Vân - nơi Phật hoàng Trần Nhân Tông hóa thân ở tít trên cao, gần trời, quá xa đất. Cáp treo mới được khánh thành cuối tháng 2- 2016 nên chưa nhiều đoàn đến đây. 

Tôi đặc biệt ước ao được đến đây từ khi biết , nhưng đường đi khó khăn, mọi điều liện cảm thấy quá khó nên chi dám ước, chứ không dám nghĩ có ngày được đặt chân đến nơi này...


Trước đây đi Yên tử 3 lần, không thấy hồi hộp như lần này, vì lúc ấy tuy Yên Tử hoang sơ, trèo đèo, lội suối còn được, nhưng lúc đó đã xa rồi, còn bây giờ...không hiểu có thể đi đến tận nơi Phật hóa thân hay không, mặc dù đã được nghe thông báo có cáp...Song tôi vẫn quyết tâm đi, có vất vả, khó khăn thì mới toại nguyện...

6,30 h xuất phát, đoàn hơn 40 người đủ cả già, trẻ, gái, trai...ai cũng lộ rõ vẻ vui mừng được tham gia chuyến đi này...Chặng đường dài từ HN đến Đông Triều Quảng Ninh mọi người đều khỏe, vui như tết.

Trước khí đến chùa Ngọa Vân đoàn còn tổ chức cho đi chùa Ba Vàng, sau đó nghỉ ăn trưa để lấy sức leo lên chùa Ngọa Vân.

Đoàn trưởng làm mọi thủ tục lên cáp treo cho mọi người xong, cùng nhau lên núi. Tôi cứ tưởng cáp đưa đến nơi, ai ngờ sau nơi cáp treo thả mình xuống còn phải đi khoảng 400 bậc thang cao đến 40cm  bằng đá mới làm nữa. Từ đây đúng là đoàn người mới gọi là  HÀNH HƯƠNG đến cõi PHẬT... Người 2 chân, người 3 chân cứ từ từ mà bước, mà leo...Lúc đầu còn gần nhau, sau người cứ xa dần, xa dần, rồi chỉ vài ba người một tốp, động viên nhau  CỐ LÊN...Cuối cùng thì cũng đạt đến đích...Thật lòng đến đích thì vui vô kể, nhưng nói không ngoa - mắt, mũi, tai, mồn thi nhau thở. Mọi người nói với nhau :
- Cao thế này mà sao Phật Hoàng Trần Nhân Tông đi bộ từ bên núi Yên Tử, nơi ngài chính thức xuất gia, tu hành khổ hạnh, sang đây để hóa thân, nhập niết bàn - hóa Phật... Bây giờ mình đi ô tô, lại còn được hơn nửa đường cáp treo mà vất vả thế này,  Phật Hoàng hồi ấy làm vua đi bộ, chả biết vất vả đến đâu...Bình dân quá !!!

Ôi, kinh đô của đất Phật sao mà cao đến thế, xa đến thế. Đây là nơi tận cùng của VN, có cột mốc cắm cờ giữa ta và TQ.
Sau khi đi đến nơi quay xuống cũng sợ chẳng may trượt chân có thể xuống vực thẳm...Mọi người bảo nhau đi cẩn thận bên sườn núi...

Thế là toại nguyện, hành hương về đất Phật vẹn toàn, mĩ màn...Mệt thì có mệt, nhưng ai cũng vui, còn hẹn nhau, nếu sang năm có điều kiện lại đi.

Hình như núi Yên Tử và nơi đây có sức hút lạ thường, nên chả ai nói là đi đến đây mệt. Khi quay về vẫn lưu luyến, hẹn sang năm đi nữa... 

Ai chưa có điều kiện đi, hãy cố đi một lần để biết đâu là nơi Phật hoàng Trần Nhân Tông hóa thân thành Phật. Những người VN đi theo đạo phật thì đây là kinh đô Phật giáo Trúc Lâm, thiêng liêng nhất VN được 1 lần đến cũng toại nguyện cả đời tu nhân, tích đức rồi...Dưới đây là một số hình ảnh chùa mà tôi chụp được, quí vị chiêm ngưỡng nhé. 










Xin cám ơn quí vị đã đọc và chia sẻ.
Xin kính chào !

CHUYỆN NGÀY NAY - NHỚ LẠI NGÀY XƯA.



Người già hay quên chuyện ngày nay, nhưng lại nhớ rất rõ chuyện ngày xưa. Ông ngoại tôi thỉnh thoảng lại nói:
- Ông khổ vì nhớ. Không sao quên được những chuyện đau lòng xẩy ra. Chuyện mợ con, chuyện cậu Thọ, chuyện cô Minh...( đây là 2 con gái và cậu con trai của ông tôi đã mất mà ông tôi là người chứng kiến nỗi đau này từ giờ phút ban đầu)...

Còn tôi bây giờ dù đi đâu, dù làm gì mà có những hiện tượng tương tự ngày xưa là lập tức những hình ảnh cũ lại NGUYÊN HÌNH hiện ra trước mắt.

Vâng, chính hôm 17/3/2016 vừa qua trưởng ban liên lạc khối lớp 3 LS - QL  Mạnh Kính (MK) tổ chức gặp mặt các bạn từ miền Nam ra HN và về cội nguồn Pắc bó... Được biết chính xác thời gian, địa điểm tổ chức, tôi phải hỏi cặn kẽ, vì tôi có tính rất xấu là hay lạc đường...

Đến địa điểm tổ chức MK đón vào và tiếp tục ra ngoài đường đón các bạn khác. Tôi cũng ra đứng cùng MK, một lúc sau nghe điện thoại báo các bạn miền Nam đã đến nhà MK đông đủ . MK dặn tôi :
- TN đứng đây đón mấy bạn nữa, mình quay về nhà đón các bạn ở Sài gòn ra nhé.

Một lúc sau thấy MK chở một bạn đến cổng nhà hàng, thả xuống. Cứ thế cả MK, cả Hữu Hùng lần lượt chở hết các bạn từ miền Nam ra. Tôi bật cười  vì cứ chốc chốc lại 1 bạn được đèo đến, cuối cùng là anh Quang Trung thủ lĩnh đoàn Sài gòn. Hỏi ra mới biết con đường Trường Chinh đang thi công, đào bới khắp nơi, cấm các phương tiên taxi, xe con  trừ xe buýt không được đi vào đường này. Vậy là bất đắc dĩ 2 bạn HH và MK phải làm "xe ôm" cho cả đoành Sài gòn ra. Hiện tượng này làm tôi nhớ cách đây 69 năm , nghĩa là năm 1947, trước khi TÂY NHẢY DÙ BẮC KẠN.

Khi mọi người ngồi yên vị, MK đến phía sau tôi hỏi mọi người xem NGỌC THỂ ra sao. Tôi trả lời:
- Ngọc thể bình thường, nhưng hôm nay thấy 2 bạn chở đoàn MN ra, tôi thấy nhớ lại cái ngày xa xưa quá.
- Xa xưa à ? Sao lại xa xưa ?
- Chả là năm 1947 có chuyện tương tự như các bạn hôm nay, nhưng chỉ khác là đường đi và phương tiện khác thôi.
- Chuyện sao cơ ?
- Không hiểu sao ngày ấy có 4 chị em mồ côi lại sa vào trại trẻ mồ côi, nghĩa là  HỘI TẾ SINH ở Phúc Yên. 
- Mồ côi ? Sao lại mồ côi ?
MK chỉ nghe, không hỏi gì...Tôi nói thêm:
- Hồi ấy đường không như bây giờ. Lên Việt Bắc có mỗi một con đường thì chả biết do sáng kiến của ai để ngăn bước chân của quân viễn chinh Pháp tấn công lên Việt Bắc tóm gọn đầu não của nước  VNDCCH non trẻ, mà đứng đầu là Hồ Chi Minh,   đã nghĩ ra cách đào hai bên đường lên Việt Bắc. Phương tiện đi lại chỉ có thể bằng đôi chân và xe đạp đi vòng vèo, lách qua những chỗ đường chừa lại cho những phương tiện thô sơ, con đường dài thêm gấp chục lần. Vậy nên Tố Hứu mới có câu thơ:
     Đường đi ngoắt ngoéo chữ chi,
Hố ngang, hố dọc, chữ i, chữ tờ.
Nhờ vậy mà kế hoạch đánh nhanh, tóm gọn đầu não nước VNDCCH của quân cướp nước không thành. Cho nên chúng đã phải nhảy dù xuống Bắc Kạn và tất nhiên tổn thất đã nhiều, nhưng thời cơ của chúng đã hết...
Quay lại vấn đề chính là HỘI TẾ SINH và đường  lên Việt Bắc của 4 chị em mồ côi. Hội tế sinh là gì?  Liệu có bao nhiêu người trong chúng ta còn nhớ hay đã biết đến cái tên này? Chắc không nhiều lắm. Hội tế sinh là nơi có một bà cụ  làm hội trưởng, đứng ra gom, nhặt những đứa trẻ mồ côi cha mẹ sau nạn đói năm 1945 ở đầu đường, xó chợ về một nơi. Bà tổ chức cho chúng ở trong một cái nhà trải rơm 2 bên để ở ban đêm hay đứa nào ốm đau, sắp chết ở lại ban ngày. Còn những trẻ có sức, cố đi lại được thì ra đồng trồng khoai, nhặt cỏ, nhặt nhạnh những gì còn dùng được, quét lá tre về đun, quét rác... Làm mọi thứ có thể làm, trưa về được 1 bát YÊU khoai lang độn cơm. Nghĩa là toàn khoai , chỉ có ít hột cơm dính vào khoai. Tối về chui vào cái nhà bẩn thỉu, hôi thối ngủ, lấy sức hôm sau đi làm tiếp. Cả ngày chỉ có 1 bát khoai độn cơm thế thôi, nghĩa là không bị chết đói, may thì có thể tồn tại thành người. Thỉnh thoảng lại có 1 đứa chết. Trẻ con tự đem bạn chết ra đồng chôn... Chẳng biết trong chúng ngày nay  có còn ai không... Bốn chị em kia sống ở hội tế sinh cũng không ngoại lệ.
Trước khi Tây nhảy dù Bắc Kạn, không biết TRỜI thương 4 chị em con liệt sĩ thế nào mà cho một anh ( anh Tăng, con rể nhà tư sản Nguyễn Sơn Hà ) đón lên Việt Bắc. Con đường đi thật là gian nan...Ngày đi, đêm ngủ lại đâu đó, cứ thế 5 người, 1 người lớn, 4 đứa trẻ con ( đứa lớn nhất mới hơn 10 tuổi, em út chưa đầy 7 tuổi ) dắt dìu nhau lên đến thị xã Bắc Kạn.
Nếu chỉ nói dắt dìu nhau thì chắc nhiều người không thể tưởng tượng nổi. Như trên đã nói : đường đi ngoắt ngoéo chữ chi...nên đoạn đường dài vô tận. Anh Tăng cứ đèo 1 đứa vòng vèo qua một đoạn, khi đã xa xa chút, nghĩa là còn nhìn hấy 3 đứa kia thì thả nó xuống, quay lại đón đứa khác...Ba đứa chưa được đèo thì cứ lẽo đẽo, lôi thôi, lếch thếch đi vòng quanh các hố đào, được bước nào, hay bước ấy... Chẳng biết sau bao ngày 5 anh em đã đến đích...
Ơn Trời, ngày nay 4 chị em vẫn còn nguyên, anh Tăng đã ra đi hàng chục năm rồi. Thỉnh thoảng gặp nhau 4 chị em vẫn nhắc lại chuyện này. Nhờ có tấm lòng vàng của anh Tăng, nhờ ơn chính phủ nước  VNDCCH, không những 4 chị em còn sống mà còn trưởng thành, trong số đó có 1 bác sĩ, 1 đại tá, 1 kỹ sư và 1 cử nhân sư phạm...Cả 4 chị em đều trưởng thành trong quân đội...
Chính nhờ chuyện MK và HH đèo các bạn từ Sài gòn ra nhắc tôi kể lại chuyện vui, buồn, ân nghĩa của cuộc đời này. Chia sẻ với các bạn chuyện mới, chuyện cũ...Mong quí vị đọc thông cảm cho NGƯỜI GIÀ hay nhớ chuyện cũ này. Xin cám ơn quí vị đã đọc và chia sẻ.
Xin kính chào !



 

ÔM, ÔM KHÔNG ?... ÔM NHÉ ?...

Có thể nói trừ thời gian phải đi bộ tập thể dục hàng ngày thì chưa bao giờ tôi phải đi bộ nhiều như thời gian qua. Phải đi bộ nhiều vì trước tết tôi bị 1 cái xe bình bịch to như CON VOI tông cho 1 phát dãn xương đầu gối trái què không đi được. Sau khi tập tễnh đi chấm, phẩy thì mọi người thân quen, họ hàng, lo cho mình nên yêu cầu, cấm tuyệt đối không cho đi xe đạp điện nữa mà phải đi taxi hay xe ôm cho an toàn. Vì thấy mọi người quá quan tâm đến mình, lo cho mình nên tôi cũng BUỘC phải tuân theo, nghĩa là không đi xe đạp điện nữa. Chính vì thế mà tôi cứ phải đi bộ để gọi xe taxi hay quãng đường không xa lắm thì đi bộ cho đỡ tốn. Còn xe ÔM thì tôi tối kỵ...

Đường Hà nội ngày nay thì nhiều thứ bực lắm. Nhưng bực cũng phải chịu, biết kêu ai? Lệnh đưa ra là PHẠT  người đi bộ đi xuống lòng đường. Nhưng phạt thì người đi bộ biết  LỘI LỐ MÔ ? Đang đi trên vỉa hè thì trước mặt có biển hiệu hay cái gì đó chắn lối đi, thế là người đi bộ đành LỘI xuống lòng đường, và tất nhiên nhiều người đã bị phạt oan... Có lần tôi phải đi bộ từ Cống Vọng đến trường đại học Bách khoa, đang trên vỉa hè, thấy đám đông chắn lối, tôi đành bước xuống lòng đường, vì ĐẦY vỉa hè là chỗ gửi xe, người đứng vây quanh. Đi được vài bước tôi lẩm bẩm :
- Thế này thì len vào đâu, nếu không bước xuống lòng đường ? Thế mà còn ra lệnh phạt người đi bộ trên lòng đường, thật vô lý !
Trước mặt nhìn thấy 3-4 công an đứng,  tức mình tôi nói to cho mấy công an nghe. Một công an dáng chừng xấu hổ đáp :
- Bác thông cảm đi xuống đường hay chờ một lúc hãy đi.
- Tôi đang vội, chờ sao được. Nhưng mà xuống lòng đường thi các anh lại PHẠT, phạt tôi là vô lý đấy. Quá vô lý, quá khổ !!!
Thế là tôi ra vẻ UNG DUNG cứ từ từ bước trên lòng đường đi khoảng hơn 150 m. Những lúc này hàng ngũ xe ôm mới được dịp mời chào:
- Ôm, ôm nhé ?... Ôm không ?...
Nghe mấy cha xe ôm lẽo đẽo theo, hay đi ngang mình cứ lèo nhèo, chèo kéo, đầu thì gật gật, mắt thì lúng liếng nháy liên tục, tay vẫy vẫy rủ mình đi...Những lúc đó tôi thường như câm, như điếc im lặng đi tiếp. Nhưng nhiều cha xe ôm cũng rất LÌ, cứ theo mình hàng trăm mét , mồm liên tục :" Ôm không ...Ôm nhé !!!.." Cứ trong mỗi lần đi bộ hàng nửa giờ hay 1 giờ thì không biết bao nhiêu lần xe ôm mời chào, chèo kéo. Bây giờ tiếng VN lại hay nói tắt nên chúng cứ ÔM, ÔM...nhé làm mình không còn đủ lòng kiên nhẫn để giả câm, giả điếc nữa, đành phải mở miệng:
- Ôm, ôm, ôm cái gì, người ta đã không trả lời thì đi đi, cần người ta tự gọi chứ việc gì phải lẽo đẽo theo... mời chào làm gì, có phải câm điếc đâu mà nhì nhèo, lẽo đẽo theo...
- Ôm nhé... rẻ thôi... hà tiện làm gì...Lên đây...Nhanh lên... Rẻ thôi mà, tội gì đi bộ thế...Nào...nào...
Tôi lắm lúc tức quá cũng đành trả lời thô bạo:
Ôm, ôm cái gì ? Ôm mãi ở nhà chán rồi, ra đường đi một mình cho thoải mái... Ôm nữa để mà chết à ???  Ngạt thở, bực mình quá, đi đi cho tôi nhờ.
Cũng may nhiều khi mình thô bạo nên cũng đuổi được mấy cha xe ôm chứ không thô bạo chắc những trường hợp ấy khó đuổi.

Những ai hay đi bộ, hoặc khách thập phương về HN chắc cũng gặp những trường hợp tương tự... 
Tôi là người rất ghét thô bạo, nói kháy, chửi bới, văng tục, văng bậy, chửi thề... vì mình không được những người trên cho phép từ nhỏ nên không quen. Nhưng nay hình như con người trở nên thô bạo, hay chửi bới, văng tục nên cũng phần nào ảnh hưởng đến mình. Lạ là bây giờ nói  TỬ TẾ người ta không nghe. Văn hóa đối xử, ứng xử bây giờ  ĐỔI LỘN với ngày xưa rồi. Ăn tục, nói bậy , chửi thề, nói ngọng, nói ngược mới là MỐT thời đại. Thế là mình lạc hậu so vói thế hệ ngày nay. Chả còn lời nào để nói nữa, quí vị ạ. 
Tâm sự với quí vị chút cho giải tỏa những bức bối hàng ngày khi ra đường. Nếu cục tức để lâu trong người chẳng may thành ung thư thì chết. Chia sẻ, nói ra với quí vị cho khỏi mắc bệnh ung thư nan giải. Để lâu thành ung thư thời đại thì nguy.
 Xin cám ơn các quí vị đã đọc và chia sẻ.
Xin kính chào !

BỮA CƠM GIA ĐÌNH.



Mấy tháng nay mạng trục trặc, không viết được gì, ngứa ngáy tay mà không biết làm sao, than thở cùng ai. Mỗi lần mở máy ra hoặc trắng tinh, hoặc viết được vài chữ hay vài dòng là lại biến mất. Vốn là người mù chữ, ngồi đáy giếng KHÔNG BIỆT LỔI MÔ MÀ LẦN nên đành ngậm ngùi đóng máy lại, bỏ đi lang thang cho bõ tức. Hôm nay mở máy ra một lúc, thấy có vẻ ổn, thử viết chuyện vui xem quí vị nào đọc được thì đọc, còn không MÙ CHỮ tôi cũng đành chịu. Chuyện vui là bữa cơm gia đình nửa cổ, nửa hiện đại là thế này :

Từ đời xưa, cha truyền, con nối VN ta vẫn có lệ ăn cơm chung, trong bữa cơm chung của 3, 4 thế hệ thì đủ chuyện trên đời được đưa ra để kể.  Nhất là các cụ lại có lệ : " ĐI HỎI GIÀ, VỀ NHÀ HỎI TRẺ " . Cho nên chuyện gì cũng có thể hỏi, nói thoải mái.

Sau này những bữa cơm hàng ngày không còn tồn tại được nữa thì bữa cơm cuối tuần thay bữa cơm hàng ngày. Thường các gia đình tập trung 3, 4 thế hệ vào ngày chủ nhật, sáng hay chiều là tùy từng hoàn cảnh các gia đình.

Bữa cơm chủ nhật thật đầm ấm và vui... Nó gắn kết mọi người trong gia đình nhỏ lại với nhau để khi ra đường không phải  ĐÁNH NHAU VỠ ĐẦU mới biết là họ hàng.
 Chuyện bữa cơm chiều chủ nhật của 1 gia đình cán bộ ngày trước là thế này :

Mọi người ngồi yên ổn vào chỗ , các cháu, rồi các con mời người trên...XƠI CƠM. Cầm đũa bát, ông, bà, cha, mẹ hỏi con cháu có chuyện gì vui, buồn trong tuần qua kể ra. Đầu tiên phải là ông, bà hỏi các cháu học hành tuần qua ra sao. Nghe xong chuyện học hành, làm việc... đến chuyện vui trong tuần. Người con gái kể :

- Ông, bà và các cô, các chủ biết không, con X năm nay gần 6 tuổi, sắp học lớp vỡ lòng rồi mà đêm nào ngủ cũng TÈ DẦM ướt hết cả chăn, chiếu... 

Con bé thẹn thùng, nhìn mẹ vừa có ý trách móc, vừa có ý hờn rỗi...Ông nó vừa vui, vừa chữa thẹn cho cháu nói :
- Con đừng xấu hổ, chuyện thường thôi mà.
Một cậu em nói :
- Sao bố bảo thường, đái dầm từng ấy tuổi là thẹn thật chứ còn gì ! Xấu hổ quá !
- Xấu hổ gì, con kệ chú ấy nói, ông kể cho con 1 chuyện có thật nhé. Lúc ông 16 tuổi, nhà xa trường phải ở trọ. Ở trọ là ở nhờ một nhà người nào tốt bụng cho ở nhờ, ăn uống, ngủ chung với chủ nhà. Đến khi đi thì chủ nhà cũng lo cho hết. Gia đình không hề biết, chỉ khi kết quả, học sinh về báo, bố, mẹ mới biết. Hoàn toàn chủ nhà và học sinh tự lo mọi việc, nghĩa là chủ nhà với học sinh TRỌ như cha con...

Năm thi TÚ TÀI phần 2, tức là trước khi vào đại học, ông sắp tốt nghiệp và sắp sửa ra nước ngoài học đại học. Ông về thăm nhà mấy hôm rồi lại lên nhà trọ để chuẩn bị thi. Đêm trước khi thi ông ngủ chung với ông chủ nhà. Bỗng bị PHẾT mấy cái thật đau điếng người đánh thức:
- Dậy, dậy mau !!! Mi có dậy mau không ?
- Có chuyện gì thế ông ?
- Chuyện gì à, chuyện mi đái dầm ướt hết cả chứ còn gì !!!
- Ông vội dậy thì thấy giường ướt hết, ông chủ nhà ướt từ đầu xuống dưới. Vừa sợ, vừa ân hận, ông dậy chạy ra tắm rửa, giặt rũ, thay quần áo và chẳng kịp ăn sáng ( bữa sáng thường là bát cơm nguội với muối vừng hay nước mắm ) vội chạy đến trường để thi...Chiều thi xong, về ăn cơm tối. Trong bữa cơm ông cúi mặt không dám nhìn ông chủ nhà. Ông chủ nhà bắt chuyện:
- T. hôm nay thi răng ? Tốt hay xấu ?
- Dạ, con làm tốt !
- Vậy là mi sắp đi học ngọai quốc, sắp xa ông rồi ! Ông nhớ mi lắm !!!
- Dạ, con cũng thế, nhớ ông lắm !
- Mi ở với ông, ông vui lắm. Đi học nước ngoài gắng, nghe con !
- Dạ, con hứa !
Hai ông cháu tỏ ra buồn thật sự. Để phá vỡ không khí buồn, ông chủ bắt đầu câu chuyện :
- T. mi có biết sao sáng nay ông đánh con không 
- Dạ có, con đái dầm ạ !
- Khi đái dầm mi nghĩ răng mà đái nhiều thế ?
- Dạ, con không nghĩ sao, nhưng con buồn tè quá, tức bụng đang trên đường đi thi, thấy bụi tre, con vội chui vào đó, tè một bãi thoải mái, sướng thì thôi!  Vừa tè xong con bị ông đánh !!!
- Còn ông thì sao con có biết không 
- Dạ không ạ.
- Ông đang ngủ say, đến giờ phải gọi đưa mi đi học, trên đường đi qua sông, ông phải cõng mi qua, nước sâu quá ngập hết cả chòm râu, ông phải cố bơi qua ướt hết, chòm râu nổi lềnh bềnh, mở mắt ra ông thấy mi cặp chặt hai chân vào cổ ông mà đái. Ông tức quá phết cho mấy cái đánh thức mi đó!
- Vậy là lúc đi thi tú tài phần 2, sắp đi nước ngoài học ông còn đái dầm. Vì thế con không phải thẹn gì hết.
Những bữa cơm XƯA là thế. Vui, buồn chia sẻ cùng nhau. Còn ngày nay cũng bữa cơm chủ nhật cuối tuần thì con, cháu 5 h chiều mới về, 5h30 cơm xong mỗi đứa 1 máy riêng, một chỗ DÍ mắt vào máy. Đến 7h chúng lại rủ nhau:
- Về thôi, 7 h rồi...
Vậy là chúng chỉ có mặt, ăn một bữa cơm cho xong rồi hết giờ, ra về.
Hôm nay mở máy ra, thấy viết có vẻ yên ổn chút, tôi kể chuyện vui chơi chơi thôi, nếu quí vị nào đọc được và nhất là góp vui thì tôi vô cùng cám ơn, còn nếu không đọc được thì  MÙ CHỮ TÔI đành chịu ! Xin thành thật cám ơn quí vị !
Xin kính chào !


NĂM KHỈ, NHỚ KHỈ.



Sáng nay mồng một tết trên VTV toàn nói về khỉ khắp nơi trên thế giới. Vừa xem TV vừa thấy thương loài khỉ thông minh, nhanh nhẹn, đáng yêu thế mà khắp nơi bị tiêu diệt không thương tiếc vì nhiều lý do. Thương quá, khỉ ơi, sao con người lại dùng trí thông minh, vì sức khỏe của mình mà tiêu diệt các bạn nhỉ ??? Nhớ lại cách đây hơn 70 năm tôi cũng đã từng được tự do, thoải mái tiếp xúc với khỉ, hơn nữa còn được khỉ  CHĂM SÓC cho trong lúc mệt nhọc. Chuyện thật là thế này:

Năm ấy trên đường về nhà, một mình lang thang trong rừng, cô đơn, mệt mỏi cô Bé liên lạc ngồi bệt xuống phiến đá trong rừng nghỉ chân. Vừa ngồi được một lúc thì ở đâu đó trên cây cao một đàn khỉ xà xuống vây quanh. Một chú khỉ nhảy tót lên vai nó đứng, 2 tay bới bới mớ tóc bù xù của con Bé liên lạc, chắc nó không khác gì chúng , nên chúng mới vây quanh, chăm sóc. Cô Bé LL cũng định thử và trêu con khỉ trên vai liền thò tay định tóm chân chú khỉ. Nhưng nhanh hơn cô Bé, con khỉ trên vai hú to rồi nhảy tót lên cây, cả đàn khỉ nhảy theo cùng rú vang rừng. Cô Bé đứng dậy đi tiếp thì đàn khỉ từ trên cây bứa hái quả ném theo. Chả biết chúng định cho cô Bé ăn hay sợ mà hái quả ném, cô Bé chạy một mạch không dám quay lai, vì sợ chẳng may quả bứa rơi vào đầu thì TOI. Về đến đơn vị cô Bé kể lại cho các anh bộ đội nghe, làm các anh được một bữa cười thỏa mái, chảy cả nước mắt.

Câu chuyện chỉ có thế, hơn 70 năm mà không thể quên. Chia sẻ cùng quí vị nhân mồng một tết  BÍNH THÂN, góp vui và cũng mong rằng loài người chúng ta hãy từ tâm một chút, đừng vì cái thân mình mà tiêu diệt loài khỉ không thương tiếc. Liệu bây giờ có ai lên Việt Bắc ngày nay mà gặp chuyện như cô Bé LL ngày xưa không nhỉ ??? Chắc là không !

Năm mới xin chúc tất cả các độc giả thân yêu của tôi : sức khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, an khang, thịnh vượng. Xin cám ơn quí vị đã đọc và chia sẻ.
Xin kính chào !

DẠY CON TỪ THUỞ CÒN THƠ..



Nói ra thì mọi người ai cũng bảo :" Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !!!" Ấy thế mà ngày nay chúng ta và nhiều trẻ thơ lại VƯỢT qua lời dạy của các cụ DẠY CON...bởi thời đại này, ngày này thì ai cũng vội vội, vàng vàng tranh thủ thời gian còn làm việc khác cho KỊP tết, cho nên trên VTV ngày nào cũng nhắc phải cẩn thận giao thông trong cả năm và nhất là những ngày  giáp tết này. Nghe nhiều tai nạn giao thông mà lòng tôi đau thắt, nhất là các cháu còn thơ ngây đã phải lìa đời do bất cẩn của người lớn. Người lớn không thực hiện, không làm gương, không làm đúng thì nói sao dạy, nói được người khác hơn nữa dạy được trẻ con ??? Trẻ con rất dễ nhớ, và đã nhớ thì chắc chắn điều đó sẽ in sâu trong đầu đến suốt đời. Tôi muốn nêu bài học để đời của mình khi còn trẻ mà đến tận giờ mọi hình ảnh xấy ra vẫn in nguyên vẹn trong tôi. Chuyện là thế này:

Câu chuyện 1:

Tôi và cô bạn rủ nhau ra phố chơi ngày cuối cùng tại Moskva, nơi gần sứ quán Mỹ, để ghi nhớ ngày cuối cùng của cuộc đời học sinh trên đất nước Xô Viết. 
Vừa đi ngắm phố, vừa truyện trò, ghi lại những hình ảnh Moskva... Bỗng liếc mắt sang bên kia đường, thấy cửa hàng to, đẹp mà chúng tôi chưa hề biết. Hai đứa rủ nhau vào xem. Con đường gần sứ quán Mỹ vắng tanh. Nhìn 2 bên, bên trái, bên phải còn xa lắm,  không một bóng người. Hai đứa dắt tay nhau chạy xuống đường. Bỗng nghe tiếng HỊT CÒI . Bất ngờ, 2 đứa dừng bước. Một chú công an trẻ măng tiến lại:
 - Xin chào 2 công dân ! Hai công dân hãy dừng bước ! Hai công dân đã VI PHẠM luật đi đường !
- Vi phạm ?!?! Sao chúng tôi vi phạm khi đường không một bóng người !
- Không một bóng người ! Đúng thế ! Nhưng đây không phải nơi được qua đường ! Nơi qua đường tít xa đằng kia. Hai công dân có nhìn thấy không ? - Anh công an vừa nói vừa chỉ tay sang trái rồi sang phải.

Cả 2 đứa chúng tôi nhìn nhau, lẳng lặng bước lên hè. Bạn tôi nói :
- Xa thế mới tới nơi cho qua đường, mà cửa hàng ngay bên kia nó cũng không cho sang ! Quá nguyên tắc ! Nguyên tắc gì mà lạ thế !
- Thôi đã bị cảnh cáo, ta cố đi thêm 1 đoạn nữa, tôi thấy  Ê MẶT lắm rồi. TV đừng kêu ca nữa, nếu không muốn thì ta quay về !

Thế là 2 đứa ngại đi tiếp, quay về, bỏ ý định xem cửa hàng bên kia đường.

Câu chuyện thứ 2:

Năm 1981 trên đường về Moskva đón công nhân, phải đi đêm cho kịp giờ máy bay đến. Trong ô tô chỉ có mình tôi với lái xe. Mấy trăm cây số không một bóng người. Thế mà mỗi khi đến đèn đỏ, lái xe vẫn dừng lại đến khi đèn xanh mới đi. Tôi thấy sốt ruột nói với lái xe:
- Từ nẫy đến giờ mấy lần đèn đỏ, mà cả đường đi từ khi ta lên xe về Moskva tôi có thấy bóng người nào đâu, sao anh cứ phải dừng xe cho mất thì giờ!
- Mất thì giờ cũng phải chịu, vì nếu ta qua đường, bỗng có xe nào vọt qua, tai nạn ta phải chịu. Chị chịu khó chờ chút, giữ luật đi đường và nhất là ta AN TOÀN !!! Chị hiểu được không ?
- Tôi xin lỗi, tôi sai rồi ! Tôi cứ nghĩ không một bóng người thì cứ qua, có sao đâu. Anh giải thích, tôi hiểu rồi, cám ơn anh !

Đến bây giờ 2 chuyện trên vẫn luôn nhắc nhở tôi mỗi khi qua đường ở VN, nhất là những ngày tết.
Chia sẻ với những ai phải qua đường hãy cố gắng, kiên nhẫn giữ đúng luật đi đường, và nhất là làm gương cho bọn trẻ.  MẤT GÌ CỦA BỌ, BỘ CHỈ KIÊN NHẪN MẤT MỘT, VÀI PHÚT qua đường để bảo vệ tính mạng cho mình và cho mọi người.

Chúc tất cả các quí vị  AN TOÀN suốt cuộc đời mình và an toàn cho cái tết an vui ! 

Xin cám ơn quí vị đã đọc và góp ý ! 
Xin kính chào !