Du lịch Miền Trung 2012

NHẠC SĨ VĂN CAO.

Tôi biết tên và các tác phẩm nhạc của Văn Cao từ thưở ấu thơ, vì ông là hướng đạo sinh, nghĩa là tổ chức mà ông ngoại tôi là huynh trưởng Hổ Sứt. Ông ngoại tôi rất quí nhạc sĩ Văn Cao cũng như một số nhạc sĩ thời ấy là Lưu Hữu Phước, Hoàng Quí, Nguyễn Đình Thi...  Ngày ấy chúng tôi là những đứa trẻ lên 6, lên 7 tuổi, nhưng cũng đã biết yêu thích các bài hát cách mạng và hay cả ngày hát bi bô các bài hát này. Nhất là trời rét, trong rừng...

NHỮNG NGƯỜI SỐNG QUANH TÔI.

Cả cuộc đời tôi gắn liền với tập thể, chắc Trên đã định thế rồi. Tôi không bao giờ được ở nhà riêng, mà theo các CỤ nói là: "Sống mỗi người một nhà, chết mỗi người một mồ". Vậy là lúc sống đã không có một nhà, còn chết thì sao? Chắc cũng không được một mồ rồi... Từ năm 1960 tôi bắt đầu sống nhờ nhà tập thể. Khi còn làm việc tại Ủy ban Khoa học nhà nước tôi đã ở tầng trên cùng của nhà 39 Trần Hưng Đạo, người con gái đầu tiên vào ở nơi đây. Rồi...

KHẮP NƠI CHUẨN BỊ CHỐNG SIÊU BÃO HAIYAN .

Hồi còn ở nhà cấp 4 mỗi mùa bão các nhà đều phải  đi lĩnh dây thừng, cọc và cột tre chống bão. Tuy vậy hàng chục năm chả thấy bão đâu.  Khi chuyển lên nhà tầng thì cảnh đi lĩnh những thứ chống bão không còn nữa.  Qua bao năm chúng tôi được sống tương đối yên không phải lo bão, lụt. Thế rồi năm HN lụt PHỐ CŨNG NHƯ SÔNG năm 2008 đến nay chuyện lo bão, lụt lại làm người HN lo nơm nớp. Cứ báo bão là mọi người đi KHUÂN đủ thứ về...