Du lịch Miền Trung 2012

MỘT KHÚC ĐƯÒNG LÀNG TÔI.

Cầu Cống Mọc
Lần đâu tiên từ khi ra đời tôi về làng vào năm 62, qua cầu Cống Mọc, tôi ngạc nhiên hỏi cậu em:

- Sao em nhớ được đường vào làng và nhớ được cả đường vào nhà bác Hai nữa ?

- Khó gì đâu chị, cứ thẳng tiến mãi, hết ruộng đến đường gạch lát nghiêng rồi nhìn sang tay trái thấy cổng làng bên tay trái, rẽ vào, thế là xong.

- Xong sao được, còn đường rẽ vào nhà bác Hai nữa chứ. Nhà quê, nhà nào cũng gần giống nhà nào, chị chịu không thể nhận ra.

- Ôi tưởng gì ! Dễ ợt, qua đình làng rồi đến chùa độ 50m, trước mặt là nhà bác Hai.

- Ừ, phải có cách nhớ như em mới nhớ được, chứ toàn ruộng là ruộng, ruộng thẳng cách cò bay, làng nào chả giống làng nào, Trong mỗi thửa ruộng lại có mấy ngôi mộ của giòng họ, trông không biết nhà nào vào mới nhà nào, khó chết. Mà sao có một ngôi nhà cao tít tận đằng xa kia?
  - Ngôi nhà xa tít mù tắp cao ngất ngưỡng ở xa kia là nhà máy Cơ khí Trung Qui Mô đấy. Nhà máy cơ khí duy nhất to ở ta.

Vậy mà bây giờ... Làng mọc Quan Nhân của tôi chỉ toàn nhà cao tầng là nhà cao tầng, nhiều nhà còn cao từ 30 - 40 tầng. Chùa chẳng thấy đâu, vì nó lặn sâu trong số nhà cao tầng như cái chuồng vịt của các nhà đại địa chủ ngày xưa. Còn giếng làng bây giờ là 1 ao tù bẩn thỉu, nhỏ xíu. Tầm nhìn xa ở làng tôi nay chỉ còn vài chục mét, nếu là đường phố Quan Nhân.

Cầu Cống Mọc nay cũng khác xưa, to hơn, lát bêtông hẳn hoi. .Đường vào làng bây giờ chẳng còn thấy gạch lát nghiêng mà cũng đã lát bêtông và đã thành phố Quan Nhân.

Tên Cầu Mọc chắc là cái cầu dẫn vào làng mọc Quan Nhân qua sông Tô Lịch. Tôi đoán thế chứ không biết vì sao. Còn cái tên làng Mọc Quan Nhân thì tôi hỏi một số người vì sao, người ta trả lời cho tôi :

- Làng này ngày xưa đàn ông toàn làm quan ở Hà Nội.

Người thì trả lời:

- Đàn ông làng này không những học cao, văn minh, lịch sự mà còn hễ cứ ra khỏi làng là thế nào cũng làm quan.

Tôi không nghĩ như vậy mà chỉ nghe để biết xuất xứ của một tên làng mà thôi.

Về làng nay tôi lạc hậu quá nhiều, vì bao năm đóng đô ở cái phường Bách Khoa, nơi xưa kia được mệnh danh là  LÀNG ĐẠI HỌC. Các con tôi cũng đã tốt nghiệp đại học và trưởng thành từ nơi đây. Thật lòng mà nói trước những năm 90 của thế kỷ 20 thì đúng thế . 

Trước đây ở BK không có chợ, cần gì ra chợ Mơ. Tiểu khu Bách Khoa là một tiểu khu gương mẫu, không có tệ nạn, không buôn bán. Hầu hết ở đây là cán bộ giảng dạy và cán bộ công nhân viên phục vụ trường đại học Bách khoa. Con cái của họ chăm học, ngoan ngoãn nghe lời người lớn, không bao giờ nói bậy.  Ở đây toàn nhà cấp 4, trừ mấy nhà A,B,C,D của Tây để lại.

Sau năm 1990 Bách khoa lột xác. Chợ búa, buôn bán, trẻ con bỏ học, còn nữa - tệ nạn nghiện ngập cũng xâm nhập vào. Cũng phức tạp như những nơi khác. Một số cán bộ giảng dạy bán nhà đi nơi khác, một số xin đất xây nhà cao tầng, nhà cao tầng mọc còn dầy hơn nấm mọc trong rừng rậm sau mưa. Tôi không biết Bách khoa lên PHƯỜNG từ bao giờ.

Tuy vậy BK cũng còn rớt lại một chút tốt của phường Bách khoa ngày xưa . Chợ đây không đắt lắm vì gần ngoại thành. Nhiều người buôn bán ở đây là vợ, con và người thân của cán bộ BK. Họ bán cho nhau cũng không nói thách nhiều, nhất là với những người như tôi thì họ không nói thách, vẫn còn tình cũ, nghĩa xưa. Đời sống cũng dễ chịu hơn nhiều nơi khác. Tình người cũng vẫn còn chấp nhận được. Trẻ em cũng không đến nỗi ăn tục, nói bậy như ở ngoài.

Còn bây giờ tôi về làng thì hoàn toàn khác. Gọi là làng mà đi tìm mỏi mắt không thấy 1 cọng rơm. Gọi là chợ làng quê mà giá đắt gấp đôi giá ở Bách khoa. Đường làng bây giờ đi vào giờ cao điểm đố ai mà qua đường được. 

Cây khế ở Chùa Mọc
Bây giờ người ta gọi làng tôi là  RỐN HÀ NỘI. Trước đây các cụ dạy con gái ra đường phải: "Đi đừng ngoái lại, ngẩn ngơ". Bây giờ đi mà không ngoái lại, không ngẩn ngơ suy nghĩ xem qua đường sao cho an toàn thì có bữa bọn đi đường thọc hậu, thọc nách, là mình TOI ngay. 

Một hôm đi bộ về làng vào giờ cao điểm, phải chờ mãi đèn xanh mới bật. Tôi vội xuống lòng đường để qua, đằng sau có tiếng :

- Em ơi, tránh ra cho anh đi tí nào !

Nghe tiếng, biết ngay 1 thằng NHÓC. Tôi đáp không quay lai :

- Này, cụ đấy, nhóc ạ!

Thằng bé nói lại :

-À, cụ tránh ra nhanh lên nào !

Trẻ con bây giờ láo thật, bọn con trai đi đường lúc nào cũng coi những người đàn bà đi đường là EM còn tự xưng là ANH. Cái lễ phép của người HN, cái thanh lịch của người HN không còn tồn tại. Chưa hết, qua cầu chúng leo xe máy lên  60cm lề cầu dành cho người đi bộ. Đụng vào người đi bộ trên lề cầu chúng không xin lỗi mà còn chửi tục :

- Mù à, đ. mẹ... sao không tránh cho ông mày (bố mày) đi? Đứng thế à? Tránh ra mau!...

Một bên phố là doanh trại quân đội, có tường xây hẳn hoi, chỉ để lại độ 1m cho người đi bộ. Thế nhưng khốn nỗi, bọn xe máy vẫn leo lên. Chúng còn khoát tay ra hiệu tránh ra cho chúng đi. Thôi thì người đi bộ chịu đủ khổ khi đi đường.

Một hôm tình cờ tôi đi bộ thấy may mắn quá, cột điện gần cầu đêm qua đã được rỡ, may hơn cho người đi bộ là họ đã đập bỏ chỗ xây thoai thoải cho xe LEO lên lề cầu. Người đi bộ mừng quá.

Tôi không phải thợ ảnh, nhưng sẵn máy ảnh chụp mấy kiểu để quí vị xem và thông cảm.

Tắc đường tại Cầu Mọc

Nghe đâu người ta bảo TRÊN có ý định CẤM xe máy ở tỉnh thành đông như HN , Tp HCM. Không biết đúng sai thế nào, ai lại ĐẺ ra cái ý kiến quái gở này. Tôi đã nói cả đời tôi không làm chính CHỊ, cho nên già rồi tôi lại càng không làm, không tham gia chính CHỊ, nhưng đây là đời sống dân sinh của dân lành, dân nghèo, mà tôi lại là một  CỤ già về hưu thấy chuyện bất bình nên không thể ngậm miệng, bịt tai. Cũng không thể chửi lung tung trong khu và trên đường phố cho sướng mồm, thỏa nỗi tức. Dân tức chửi bộ trưởng Đinh La Thăng khắp nơi khi tắc đường, ai cấm họ, tức thì chửi cho sướng mồm, còn người qua đường ai biết ai đâu.

Dân đi lại quá khổ ở khắp nơi, những người già không dám ra đường vào giờ cao điểm. Ở nơi nhà quê như nơi tôi ở không có xe công cộng như xe buýt thì các cụ cần đi bệnh viện, thăm hỏi nhau lúc ốm đau, qua đời bằng cách nào, nếu không nhờ con, cháu, họ hàng, xóm giềng đèo xe máy đi. Chắc các ngài lại nói là có xe ôm, taxi... sao không đi chứ gì. Xin thưa lương hưu của các cụ chưa đủ ăn, mà các cụ có lòng tự trọng thì không bao giờ nghĩ sẽ NGỬA TAY xin con tiền tầu xe. Cho nên nghe tin CẤM xe máy trong thành phố HN và Tp. HCM, tôi muốn qua blogg của mình hỏi hẳn bộ trưởng bộ giao thông vận tải  Đinh La Thăng việc này có đúng không. Tôi viết đây để ai quan tâm đọc và nếu có điều kiện biết cách hỏi giúp tôi bt ĐLT và mong được ông chính thức trả lời những câu hỏi của tôi. Tôi xin cám ơn trước. Tôi không muốn như người ta nói : " Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn 3 ngày đường ". Ngày xưa tiếng dữ đồn chỉ có 3 ngày đường thôi, nhưng ngày nay có internet thì tiếng dữ đồn cả thế giới cơ, mà chỉ trong mấy phút. Cho nên tôi không muốn tiếng dữ đồn về bộ trưởng Đinh La Thăng lại đồn khắp thế giới,  mới chính thức xin bộ trưởng ĐLT trả lời. Xin hỏi bộ trưởng Đinh La Thăng:

1. Ngài bộ trưởng đi làm hàng ngày bằng phương tiện gì? Câu hỏi này, nếu ngài cho nó là ngớ ngẩn, thì xin thưa: không ngớ ngẩn đâu, thưa ngài, vì trước đây tôi có cậu em làm bộ trưởng, nhưng đi làm trong thành phố toàn bằng XE MÁY, chỉ khi đi xa mới đi ô tô (chuyện thật 100%, không hề bịa 1 tí nào).

2. Một tháng ngài đi mấy lần xe buýt? Kể cả ngài và gia đình, họ hàng ngài nữa, hàng ngày tham gia giao thông bằng phương tiện gì, cá nhân hay công cộng?

3. Có bao giờ ngài nghĩ đến nỗi khổ của dân, nhất là dân nghèo và người về hưu phải tham gia giao thông ngày nay không? 

4. Muốn dân dùng phương tiện giao thông công cộng, vậy ngài đã nghĩ đến giao thông công cộng hiện nay ra sao chưa? Chuyện bỏ chuyến, ít xe là tất nhiên, vẫn chưa hểt, nay lại tăng giá,  nếu 3.000 đồng 1 vé là rẻ quá, tăng lên 5.000 đồng là vừa, nay vận động đi xe công cộng thì không những không tiện, không rẻ mà còn định tăng lên 7.000 đồng, thật nghịch lý.

Cuối cùng tôi xin nói với ngài, tôi không được HỌC CAO, HIỂU SÂU, BIẾT RỘNG, ĐI NHIỀU, ĐI KHẮP THẾ GIỚI như ngài, tôi học thấp, hiểu biết ít, nhưng đứng về phía người nghèo và người về hưu để hỏi ngài, mong ngài trả lời chính thức việc này cho dân yên lòng, không phải bàn tán, chửi bậy ngoài đường. Tôi không thích nghe chửi mỗi khi tham gia giao thông công cộng. Khó chịu lắm! Chắc chẳng ai thích nghe chửi bới, nói linh tinh trên đường. Cả họ nhà tôi khi nghe chửi nơi công cộng cũng khó chịu lắm. Ngoài ra mỗi khi ở đâu có chửi nhau thì tất nhiên nơi đó nghẽn giao thông, vì sự hiếu kỳ của một số người.

Tạm thời chỉ hỏi ngài vài điều nho nhỏ (chắc ngài cho đó là chuyện nhỏ), nhưng với dân nó cũng không nhỏ đâu.


Xin cám ơn tất cả những ai đã đọc bài này và cám ơn gấp bội nếu ai đã giúp tôi chuyển những câu hỏi trên tới ngài bộ trưởng Đinh La Thăng. Cứ đăng thẳng tên  cha sinh, mẹ đẻ đặt cho tôi, không cần giấu diếm, không cần ních nem, ních chả gì, vì từ xưa nói thật tất nhiên mất lòng và bị thù oán, trả thù, nhưng tôi lại chỉ thích nói thật, không sợ thù oán. Hầu hết những thiếu sinh quân thời chống Pháp bọn tôi đều kỵ nói dối, kỵ nịnh bợ... Vì chúng tôi đã được Bác Hồ và quân đội nhân dân Việt Nam dạy cho tính thẳng thắn, thật thà từ khi còn nhỏ, nên chúng tôi không thể làm khác được, mong ngài bt ĐLT thông cảm. Tôi chỉ có mấy triệu lương hưu chẳng lẽ bộ trưởng Đinh La Thăng lại thù tôi, yêu cầu  bộ lao động và thương binh xã hội cắt lương hưu của tôi?

Một lần nữa xin cám ơn các quí vị đã đọc và cám ơn TO vị nào giúp tôi chuyển Tất cả lời của tôi đến ngài bộ trưởng Đinh La Thăng.

Xin chào các quí vị.


NHẠC SĨ VĂN CAO.

Tôi biết tên và các tác phẩm nhạc của Văn Cao từ thưở ấu thơ, vì ông là hướng đạo sinh, nghĩa là tổ chức mà ông ngoại tôi là huynh trưởng Hổ Sứt.

Ông ngoại tôi rất quí nhạc sĩ Văn Cao cũng như một số nhạc sĩ thời ấy là Lưu Hữu Phước, Hoàng Quí, Nguyễn Đình Thi... 

Ngày ấy chúng tôi là những đứa trẻ lên 6, lên 7 tuổi, nhưng cũng đã biết yêu thích các bài hát cách mạng và hay cả ngày hát bi bô các bài hát này. Nhất là trời rét, trong rừng Việt Bắc đốt lửa sưởi, thế nào gia đình tôi cũng lần lượt hát các bài hát của các nhạc sĩ này. Khi hát xong còn sớm, ông tôi lại dạy các bài hát mới chúng tôi chưa biết trong thời kỳ gần nhất.

Hôm nay nhân ngày kỷ niệm sinh nhật của nhạc sĩ Văn Cao, tôi nhớ lại một vài kỷ niệm với nhạc sĩ. Tôi chỉ được gặp nhạc sĩ Văn Cao mấy lần. Tuy vậy tôi tranh thủ những thời gian gần ông để hỏi những gì mình muốn biết. 

Tuy nhạc sĩ Văn Cao nhiều tuổi, nhưng tôi vẫn gọi là Anh, vì đây là nguyên tắc xưng hô của hướng đạo, mặc dù là vợ ông có vẻ không đồng tình. Còn ông cũng thích nói chuyện với tôi và thích tôi gọi như vậy, vì tôi là cháu ngoại huynh trưởng Hổ Sứt của ông, nhưng tôi còn cảm thấy ông thích nói chuyện với tôi, vì tôi hay hỏi ông về những gì tôi thích một cách tự nhiên, không sợ gì, không do dự, kể cả một số việc mà nhiều người né tránh... Còn tôi, những gì mọi người né tránh thì tôi lại hay hỏi ông.

Ngoài bài hát Tiến quân ca mà ai cũng biết thì tôi rất thích 3 bài hát cách mạng khác của ông là ; Chiến sĩ VN, Thủy quân VN và Không quân VN. Mọi người rất biết và khâm phục ông với một tác phẩm nổi tiếng, vì lúc đó ông còn rất trẻ, nhạc viện thì lấy bài hát đó để dạy cho sinh viên của nhạc viện - đó là bài Trường ca Sông Lô.

- Anh ơi, em tò mò, nhưng anh thích thì trả lời mà không thì thôi, anh đừng giận em nhé.

- Thì cứ hỏi, anh không giận. Điều gì trả lời được anh sẵn sàng, hỏi đi.

- Vậy em bắt đầu hỏi nhé. Ngoài các bài mà em cũng như mọi người đều thích như: Buồn tàn thu, Thiên thai, Gò Đống Đa, Suối mơ, Trương Chi,... Thì em còn rất thích các bài : Chiến sĩ VN, Thủy quân VN và Không quân VN, còn nữa - Là người HN em cũng rất thích bài hát Thăng long thành hành khúc, bài này không những hay mà còn có những câu gọi,  thúc giục: "Ôi Thăng Long, ôi Thăng Long, ôi Thăng Long ngày nay...., Ôi TL, Ôi TL ngày mai... " Sao mà hay thế !

Tôi vừa hỏi, vừa hát, vừa tỏ ra rất khí thế, hào hùng múa tay...giậm chân, hát hết cả đoạn mình thích.

- Em cũng biết nhiều đấy. Mỗi bài hát đều mang tính chất riêng của từng thời kỳ...Con người của thời ấy hát cũng khác bây giờ...Em cũng thế.

- Vâng. Em cũng nghĩ thế, nhưng em nghĩ thời kỳ, con người thời nào thì hát bài thời ấy mới hay, mới đúng tâm trạng.

- Đúng thế. Cho nên bây giờ ít người hát đúng với tâm trạng và giọng điệu của thời kỳ đó.

- Vâng. Như bài Suối mơ của anh, hôm vừa rồi em nghe 1 cô hát giọng ồ, ồ - Suối mờ... Vậy thì còn đâu là Suối mơ của Văn Cao nữa... Em nghe mà thấy như đấm vào tai. Suối mơ là phải hát giọng trong veo, suối mơ ở Việt Bắc ta nước trong vắt, chảy thánh thót, đi trong rừng nghe mới thích làm sao.  - Tôi vội cướp lời nhạc sĩ. Ông nói tiếp :

- Ca sĩ ngày nay mình chi tiền cho nó hát, nó ăn chơi, tiêu hết tiền rồi vớ mấy đứa hát rẻ tiền hát cho có bài. Anh cũng chán, nhưng cũng phải kệ thôi. Bây giờ họ muốn làm gì với các bài hát của mình thì làm, mình chịu rồi. Như bài trường ca Sông Lô, khi sáng tác mình có mỗi cái ghitar nên nguyên bản là thế. Bây giờ họ thêm piano... đệm nọ, đệm kia, nói là thành bài giảng trong nhạc viện, mình cũng chả biết nói sao, đành chịu...

- Những điều lớn em không biết. Bây giờ em chỉ muốn tranh thủ gặp anh hỏi những gì em muốn biết.  Nhưng nếu hỏi nhiều sợ anh mệt, anh phải nghỉ thôi.

Đang nói chuyện bỗng tôi thấy 2 tay nhạc sĩ run run, dáng vẻ mệt mỏi. Ông cầm cái chai trắng và rót vào cái ly của LX lúc đó độ khoảng 30 ml, ông uống. Sau khi uống ông có vẻ đỡ hơn. Tôi biết ông nghiện rượu nên thế. Tôi nhăn mặt tỏ ra buồn. Ông vội nói:

- Em hỏi đi, anh không sao. Anh trả lời được.

- Vâng, em đành hỏi vắn tắt vậy: "... Ngựa phi nơi xa kia nghe súng vang bên trời điệu kèn rộn ràng (Chiến sĩ VN)... Xa khơi sóng vang dạt dào....Tầu nhấp nhô... Ngày về Tổ Quốc ghi công (Thủy quân VN)...Đi không ai tìm xác rơi...Không quân VN vút trên ngàn mây gió (Không quân VN)... Trời, sao anh nhìn xa, trông rộng  và mơ mộng đến thế. Em rất thích mơ mộng xa xôi của anh. Nhất là lúc ấy thì làm gì có ngựa mà ngựa phi nơi xa kia... Làm gì có tầu thủy thì lấy đâu ra thủy quân mà trông thấy - Xa khơi sóng vang dạt dào.. tầu nhấp nhô...Tầu bay của Pháp thì người ta gọi là tầu bay bà già, Việt Nam mình mơ cũng chẳng biết TẦU BAY là gì, nếu máy bay của Pháp không bay qua vùng ấy. Vậy mà anh thì Không quân VN vút trên ngàn mây gió... Ù u ù ú.. Không quân VN vút trên ngàn mây gió... Đi không ai tìm xác rơi... Hỏi đến đâu tôi hát đến đó chứ không đọc từng câu...

- Nhạc sĩ không những phải nhìn xa, trông rộng mà còn như em nói phải  MƠ MỘNG nữa. Không mơ mộng sao có thể là nhạc sĩ được. Hơn nữa không mơ mộng không thể có bài hát hay. Em hát các bài của anh hay đấy, khí thế lắm...

- Em cũng nghĩ thế nên mới hỏi anh. Vì các bài hát bây giờ em không thể nghe chứ đừng nói thích hay hát, hơn nữa không thể nuốt trôi được... Nhiều bài em thấy có vài câu, hát vớ vẩn như đấm vào tai người nghe...Nhưng thôi kệ họ, em chỉ muốn anh cho em biết xuất sứ của một số bài SỐNG ĐỜI của anh, còn nói hết các bài của anh chắc không thể.

- ... Ngựa phi nơi xa... là anh nhìn thấy bộ binh các nước như thế , nên nghĩ VN tương lai cũng thế. Sau chiến thắng sông Lô anh được họ đưa đi thăm sông Lô rồi nghĩ cảnh VN chắc chắn sau này cũng có tầu thủy và thủy quân không kém gì quân Pháp đem tầu thủy hoành hành trên sông Lô mà bị ta đánh chìm. Còn bài Không quân VN là bộ đội mình bắn rơi chiếc đacôta của Pháp, họ đưa anh đi xem, mình nghĩ ngay đến VN sau này chắc chắn sẽ có máy bay và không quân chẳng kém gì không quân LX... Còn bài Thăng Long thành hành khúc thì ngày nay kiên quyết chống xâm lăng, thề chiến đấu đến cùng, mà chiến đấu ắt chiến thắng, mà chiến thắng thì nhất năm châu toàn quốc sống kiêu hùng chứ, có phải không em?

-  Vâng. Anh mệt rồi, anh nghỉ đi. em về lần sau lại đến HẦU  chuyện anh.

- Chưa, còn bài Bến Xuân em hỏi, anh chưa trả lời.

- Em biết, nhưng để lần khác. Em về đây. Anh mệt lắm rồi, anh phải nghỉ thôi.

- Lần khác, nói chuyện khác. Lần này em đã hỏi anh trả lời hết rồi về cũng được. Anh không sao mà. Anh rất vui được trả lời em.

- Vâng, anh đã nói thế thì anh trả lời nốt sự tò mò của đứa em bất trị này.

- Không bất trị đâu, hay đấy. Ít khi thấy con gái mà em nói là TÒ MÒ , mà lại hỏi anh như vậy. Họ toàn hỏi những chuyện đâu đâu. Bài Bến Xuân là bài hát  trước bài  Đàn Chim Việt, Anh viết xong tặng ngay cho Phạm Duy. Rồi Phạm Duy dinh tê, anh đổi thành bài hát Đàn Chim Việt. Cũng hay thật là cô ấy chỉ đến thăm anh có 1 lần mà anh lại làm ra một bài hát.

- Anh đúng là người mơ mông mà lần đầu tiên em được gặp. Em cám ơn anh nhiều lắm. Em xin phép anh em về đây.

- Em về nhé. Cho anh hỏi thăm Huynh trưởng Hổ Sứt và nói hộ anh là: "Tráng sinh Văn Cao luôn luôn nhớ tới huynh trưởng Hổ Sứt".

- Vâng, nhất định em sẽ chuyển lời thật trung thành cả câu nói và từng chữ của anh. Mà sao lại là tráng sinh ạ. Em không hiểu 2 từ này.

- Tráng sinh là thành viên hướng đạo . Không là hướng đạo sinh thì không thể gọi là TRÁNG SINH.

- Em chào anh, em về. Em rất, rất và rất cám ơn anh về cuộc nói chuyện hôm nay của anh.Thật bổ ích và thú vị. Em tò mò quá, anh nhỉ.

- Anh rất vui vì hôm nay  nói chuyện với cô em TÒ MÒ. Thoải mái lắm.

Chuyện kể dài quá, hết rồi. Ai quan tâm đến nhạc sĩ Văn Cao ở đời thường, xin mời đọc. Tôi thì chỉ biết viết chuyện đời thường chứ còn chuyện chính CHỊ thì MÙ CHỮ, không biết gì hết, tôi không biết và không bao giờ làm chính CHỊ, làm chính CHỊ mệt mỏi lắm, mong quí vị thông cảm chuyện linh tinh đời thường của tôi. Tán phét thật trung thành với việc thật xẩy ra trong cuộc đời của tôi cho đỡ buồn và rèn luyên óc, trí nhớ, tay, mắt í mà. Kể lung tung một tí, nhưng trung thành, không bịa đặt. Văn Việt tôi không được học, dù chỉ là 1 giờ trong trường VN nên nó mới lủng củng thế.

  Xin cám ơn tất cả những ai đã bỏ chút ít thời gian quí báu của mình để đọc bài này.

Xin kính chào quí vị.



NHỮNG NGƯỜI SỐNG QUANH TÔI.

Cả cuộc đời tôi gắn liền với tập thể, chắc Trên đã định thế rồi. Tôi không bao giờ được ở nhà riêng, mà theo các CỤ nói là: "Sống mỗi người một nhà, chết mỗi người một mồ". Vậy là lúc sống đã không có một nhà, còn chết thì sao? Chắc cũng không được một mồ rồi...

Từ năm 1960 tôi bắt đầu sống nhờ nhà tập thể. Khi còn làm việc tại Ủy ban Khoa học nhà nước tôi đã ở tầng trên cùng của nhà 39 Trần Hưng Đạo, người con gái đầu tiên vào ở nơi đây. Rồi sau đó cứ tiếp cuộc đời cho đến nay là nhà tập thể, căn hộ nhà tầng cho đến giờ phút này.

Ở tập thể cũng nhiều điều bực mình, nhưng cũng nhiều điều hay. Nhà quê xưa có câu:"Bán họ hàng xa, mua láng giềng gần". Nơi thành thị hiện nay còn vương vấn lại một chút của câu này.

Láng giềng gần thì nhiều người dùng cái mồm của mình để  CHỬI, dùng cái tai của mình để nghe ngóng mọi chuyện thượng vàng, hạ cám của các gia đình sống cạnh ta. Tất nhiên CHỬI và ĐƯA CHUYỆN, THÊU DỆT chuyện của hàng xóm là không biết đâu mà kể. Chuyện tốt ít ai quan tâm, nhưng chuyện xấu lòi ra, đến tai người ngoài thì dù chỉ bằng con kiến cũng biến thành con voi. Thật ra mà nói chuyện tập thể có kể cả đời không hết.

Nhiều người sợ phải nghe CHỬI lắm, trong đó ông ngoại tôi là người TỐI KỴ phải nghe chửi. Còn tôi thì khác, họ chửi thì mồm họ gần tai, họ tự nghe lấy, còn mình cứ BƠ đi là xong. Chính vì thế mà nhiều người tức tôi lắm. Họ nói sai - tôi kệ, họ chửi oan - tôi coi như ĐIẾC. Nhiều người hỏi tôi có ở nhà không, có nghe họ chửi không, có ...  tôi đều trả lời có, có... Trả lời với 4 chân thì trả lời làm gì cho mất lời, mệt xác, để cho óc một chỗ làm việc khác, chứa việc khác thì hơn...

Người bịa chuyện, chửi bới chẳng hay ho gì, càng chẳng tốt lành gì. Chửi chán họ thấy mình không trả lời , họ càng tức, nghĩa là họ tự chuốc lấy cái khổ vào thân. Còn mình vẫn thảnh thơi, làm việc khác, nghe nhạc, hát hò vui vẻ với con cái, học trò... Nguyên tắc của tôi là ở tập thể thì cố mà coi những chuyện linh tinh là của người khác, ai cần mình giúp, không tham gia vào những việc vô bổ. Tán vui thì tôi tham gia, còn tán láo tôi không bao giờ tham gia. Ở tập thể thì không phải như các cụ nói: "9 bỏ làm 10", mà phải 1 bỏ làm 10. Nhiều lúc tức muốn tự tử mà chết,  mình cũng phải im như thóc. Con mình chúng cũng vậy, chúng không quen và không biết chửi bới ai. Mọi chuyện sinh hoạt văn hóa, nghệ thuật thì tham gia tích cực. Hè đến con tham gia sinh hoạt hè với các bạn. Mẹ tham gia dạy tiếng, dạy hát, dạy thêu... cho các cháu. Vì thế các con tôi tập thể chỉ có khen mà không thể chê. Tôi thấy hẹ nhõm ở chỗ ấy.

Em trai tôi cũng có cách sống riêng. Nó bảo chị cứ kệ để một phía muốn làm gì thì làm, nên người ta cứ tưởng chị xấu. Còn em thì nói lại, nhưng không thù oán ai. Kệ họ xấu với mình rồi Trời sẽ định. Chị cũng phải nói ra cho họ hiểu... tôi vẫn giữ theo cách của mình tới nay. Nhưng, trên đời có từ NHƯNG, đúng như em trai tôi nói, nghĩa là ai xấu với mình thì rồi họ chịu lấy. Cho đến nay những người quanh tôi chơi xấu, nói xấu  tôi hầu như không còn tồn tại, mặc dù tuổi đời không cao. Tôi thật không mong thế, nhưng luật Trời đã định thì tôi tuân theo. Các cụ nói: "Ác giả, ác báo". Cho nên mình đừng làm gì ác với ai là được. Khi người ta cần mình giúp được thì giúp, không bao giờ hứa những gì mình không thể làm được. Giúp rồi nên quên đi, đừng để nó chiếm 1 vị trí trong óc. Ngược lại ai giúp mình thì nhỏ mấy cũng phải cố mà nhớ ơn, đừng có ăn cháo đái bát...

Tuy thế trong tập thể cũng nhiều người tốt lắm. May mắn cho tôi ở Bách khoa gần 50 năm tôi cũng có những người hàng xóm tuyệt vời, về nơi mới đây cũng vậy. Nhưng phải công nhận người xấu nay nhiều hơn người tốt. 

Ở Bách khoa bên trái căn hộ tôi là nhà ông Tiếu, bà Ba và các con ông bà. Gia đình này sống với tôi tuyệt vời. Mọi việc cần họ đều giúp vô tư. Thậm chí tôi không có nhà, con gái tôi đẻ, 2 ông bà chăm nó như con ông bà. Hai ông bà trông cháu tôi mấy tháng không lấy tiền để con gái tôi đi làm. Bây giờ ông không còn nữa. Bà cũng đã già hơn 80 tuổi, con, cháu một số đi xa, còn lại có 2 con ở nhà. Khi còn ở BK việc gì không làm được, thậm chí dắt xe lên, xuống tầng 4 tôi đều phải nhờ. Cháu Hoàng, con rể ông, bà giúp tôi hơn cả con tôi. Cháu dặn con CÚN: "Cụ Nga có một mình lại yếu. Sáng ra 7 giờ không thấy cụ ra ngoài, con nhớ ngó xem cụ sao nhé". Điều này tôi chỉ biết sau một lần nghe cháu nói to: "Ông ơi, cụ dậy rồi. Cụ đang ở trong bếp". Tôi sang hỏi xem hàng xóm cần gì thì chúng trả lời:" Con dặn cháu sáng ra lâu không thấy cụ mở cửa phải ngó xem cụ đâu, cụ nằm hay cụ là cụ đã dậy..." Hóa ra họ sợ tôi ở một mình H/A cao, không may chết trong nhà. Cho nên thỉnh thoảng bây giờ tôi vẫn về đó thăm. Buồn một nỗi chỉ 1 thời gian ngắn bà Ba đã quên tôi rồi. Chắc bà mắc bệnh QUÊN của thế kỷ  . Không những tôi mà các con tôi cũng buồn lắm. Con bà nói gia đình bà có bệnh này từ trước, cứ trên 80 là thế. Hôm vừa rồi về thăm bà thì bà chỉ nhìn tôi mỉm cười trông thật hiền lành, phúc hậu. Bà chỉ móm thôi chứ da vẫn hồng hào, mặt vẫn không béo, không gầy.

Một hôm vô tình tôi đọc quyển hồi ký của anh tôi (Người lính già Đặng Văn Việt, chiến sĩ đường số 4 anh hùng) thấy có chuyện trùng lặp. Tôi hỏi bà Ba, bà chẳng biết gì. Nhưng con bà đưa cho tôi xem gia phả thì NGẠC NHIÊN CHƯA chúng tôi lại có họ với nhau. Quyển hồi ký và gia phả của hàng xóm lại có chuyện, ảnh trùng nhau. May quá, mấy chục năm sống với nhau luôn giúp đỡ, đùm bọc nhau nên nhận họ hàng không đến nỗi xấu hổ. Chỉ có điều không biết ai trên, ai dưới, các cháu vẫn gọi mình bằng CÔ, còn mình vẫn gọi chúng là CHÁU. Có khi ngược lại cũng nên...

Còn về nơi mới này Trời cũng lại cho tôi ở cạnh hàng xóm tử tế. Một trung tá về hưu, 1 công nhân thôi việc làm ngoài và đứa con bị chất độc da cam. Tuy 26 tuổi, nhưng cháu không thể đi làm. Bố mẹ nuôi nó trong nhà như một thằng con trai chưa trưởng thành. Gọi là bị chất độc da cam của bố để lại, nhưng mặt nó cũng đẹp trai, mọi công việc nhà nó làm được hết. Đặc biệt nó giỏi máy móc, cơ khí, điện và vi tính. Nó chỉ nóng tính, không thể kìm chế nổi bản thân nên bố, mẹ nó nhiều khi chửi nó đ.mẹ mày thì nó cũng chửi giả đ.mẹ bà, đ.mẹ ông... Bố nó ném gì thì nó ném giả. Một hôm tôi lựa lời nói với hàng xóm:

- Này, đừng chửi mắng nó mà tội. Mọi việc nhà nó làm tốt thế. Mẹ về ngày nào cũng dắt xe lên và khi xe bẩn nó rửa cho sạch thế. Nó có bệnh hoạn thì từng này tuổi mới chịu ở nhà, chứ lành lặn thì nó TẾCH đi từ lâu rồi. Chửi đ.mẹ nó, nó chửi lại đ.mẹ bà. Mà mẹ nó là ai nhỉ. Cứ thế ngày qua ngày tôi nói với bố, mẹ nó, may sao bây giờ hầu như không còn nghe bố, mẹ nó chửi nó nữa.

Một chuyện thằng bé làm tôi cảm động rơi nước mắt. Bởi lành lặn như ta mà đã mấy ai có một đứa con lành lặn lại làm như nó. Tôi thường hay cho hàng xóm những thức ăn mình cảm thấy ngon muốn chia sẻ cho nó và bố, mẹ nó. Một hôm thấy nó đi tập thể dục về, hỏi biết là nó chưa ăn sáng. Tôi vội rán 1 đĩa xôi to và mấy miếng chả mực đem sang cho nó và mồm nói:

- Cháu mới đi tập thể dục về, chưa ăn sáng còn đói, mang vào ăn cho nóng, nhanh lên, bác bỏng tay quá ! 

Nói xong tôi vào nhà, đóng cửa đến sáng hôm sau thấy bố nó trả mình cái đĩa và hỏi: 

Sao xôi chị rán nhiều dầu thế ?

- Sao anh biết ?

- Thì hôm qua cả nhà em ăn mà.

-Sao lại cả nhà ? Tôi bảo cháu là: "Ăn đi cho nóng mà".

- Chị ơi, không bao giờ chị cho cái gì mà nó ăn một mình đâu. Nó cứ để dành chúng em về ăn cùng. Hôm nay em vừa mua cho nó cái bánh bao, nó đạp xe đi rồi. Nhất định nó đem lên chợ chia cho mẹ nó một nửa.

- Trời ơi! anh có một đứa con VÀNG rồi. Đứa nào lành lặn đã nghĩ và làm được như nó ???

- Cái khoản này chị nói thì em vui rồi. Thằng này thương bố, mẹ lắm. Nhất là mẹ nó...

Cả nhà nó thường nói với tôi: "Cần gì chị cứ bảo em, bảo cháu, đừng ngại..." Mình không ngại sao được. Chỉ việc gì thật sự mình không thể cố tự làm được thì mới nhờ. Thằng bé cũng biết, nó nói với bố, mẹ nó :

- Bố, mẹ đừng tưởng cái gì bác Nga cũng nhờ nhé. Phải việc gì thật sự bác không thể làm mới nhờ. Hôm vừa rồi bác mượn con cái khoan về để lắp các ổ cắm điện, con bảo để con làm giúp mà bác không nhờ.

Thằng bé thật khôn và ngoan, chỉ phải tội bệnh tật, nóng tính nên 26 tuổi vẫn phải bố, mẹ nuôi. Biết bao đứa lành lặn có được một phần của nó không. Tôi thật yêu quí và thương thằng bé. Cả nhà nó rất tốt với tôi. Đây chẳng phải là Trời cho tôi được những người hàng xóm tốt sao. Ơn Trời !!!

Chia sẻ với những ai đọc bài này để biết quanh ta nhiều người tốt, thậm chí đứa trẻ bị nhiễm chất độc da cam cũng rất tốt, chỉ tội chúng bị khuyết tật mà thôi. Cám ơn những ai đã bớt chút thời gian đọc chuyện này.

Ảnh đầu bài là nhà K6 BK HN, nơi tôi đã sống hơn 30 năm, có cây giao mọc ghé bên tường khoảng 30 năm , không có đất mà vẫn BÁM TƯỜNG sống. Kỳ lạ ! Tôi đi đã hơn 2 năm mà 7 cây cọ tôi trồng trên nóc nhà tôi vẫn tươi tốt, mặc dù chẳng ai tưới cho từ ngày vắng tôi.

Xin kính chào ! 


.

KHẮP NƠI CHUẨN BỊ CHỐNG SIÊU BÃO HAIYAN .

Hồi còn ở nhà cấp 4 mỗi mùa bão các nhà đều phải  đi lĩnh dây thừng, cọc và cột tre chống bão. Tuy vậy hàng chục năm chả thấy bão đâu. 

Khi chuyển lên nhà tầng thì cảnh đi lĩnh những thứ chống bão không còn nữa. 

Qua bao năm chúng tôi được sống tương đối yên không phải lo bão, lụt. Thế rồi năm HN lụt PHỐ CŨNG NHƯ SÔNG năm 2008 đến nay chuyện lo bão, lụt lại làm người HN lo nơm nớp. Cứ báo bão là mọi người đi KHUÂN đủ thứ về dự trữ. Ai cũng sợ bị bỏ đói. 

Những người ở ngoại quốc mỗi khi báo bão là lại lo ngày, lo đêm sợ người nhà ở VN không may bão, lụt thì liệu có thoát nạn đói không. 

Cơn siêu bão Haiyan vào Philippines đã gây bao đau khổ cho đất nước này, làm cả thế giới đau lòng. Dự báo nó sẽ vào VN và cũng sẽ không kém Philippines là mấy. Cả nước bỏ hết mọi việc, chỉ lo một việc duy nhất- chuẩn bị chống siêu bão, làm sao để thiệt hại là nhỏ nhất. Trên VTV1 bỏ cả một buổi phát thanh: "Chào buổi sáng" để chuyên chỉ huy chống siêu bão và thông báo tình hình chuẩn bị chống siêu bão ở những nơi dự báo siêu bão sẽ vào.

May sao chuẩn bị khắp nơi kỹ càng thế mà siêu bão lại không  DÁM vào đất nước ta.

Trước đó con tôi cứ gọi điện nhắc mẹ liên tục là phải dự trữ thức ăn kẻo đói. Chúng sợ mẹ già bị chết đói trong nhà một mình. Tôi bảo chúng không phải lo vì ở ta không đến nỗi chết đói. Quanh ta còn nhiều người tốt, vả lại ở tập thể nên cũng yên tâm. Mà dự báo chỉ vào miền Trung chứ có vào miền Bắc đâu.

Phút cuối trước khi vào miền Trung thì siêu bão dừng lại và men theo biển. Vậy là siêu bão, cả trăm năm mới có, sẽ vào Thái "lọ", Hải Phòng và Quảng Ninh. Cơn siêu bão không những không dám vào miền Trung mà vào miền Bắc cũng hạ cấp đáng kể. Vào Hải Phòng và Quảng Ninh cũng nhanh chóng vượt lên sang TQ.

Cả nước đều mừng vì cuối cùng siêu bão cũng không thể hoành hành trên đất nước ta như dự kiến.

Tại Quảng Bình, nơi bác Văn Yên nghỉ thì đều đều mỗi ngày khoảng 5000 người vẫn đến thắp hương, viếng thăm bác, không như một số người nói chắc siêu bão mọi người trốn sạch, chỉ còn một số bộ đội canh gác.

Qua 2 cơn bão lớn sau khi bác Văn mất thì Quảng Bình vẫn giữ vững như thành đồng. Nơi bác Văn nằm vẫn bình an, vô sự.

Sau khi bác Văn về quê yên nghỉ tôi có viết 1 comment cho 1 người là: "Ở Miền Bắc có Trần Hưng Đạo trấn giữ, còn từ miền Trung trở vào miền Nam đến Mũi Cà mâu có Đại tướng Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp trấn giữ". Lúc đó mình nói thế thôi, nhưng bây giờ qua cơn siêu bão Haiyan phải lùi lại men theo biển rút ra khỏi VN thì tự dưng lại thấy hình như bác Văn đuổi chúng đi thật thì phải. Còn Hải Phòng và Quảng Ninh chẳng may lòi ra ngoài nên phải chịu ảnh hưởng không đến nỗi quá nặng nề. Ảnh hưởng của bão tuy là nặng nề đối với dân ta ở Thái Bình, Hải Phòng, Quảng Ninh. Số tiền mà siêu bão đã cướp đi của nhân dân 3 tỉnh này là rất lớn, nhưng so với số tiền mà bọn sâu bọ tham nhũng cướp đi của dân ta có lẽ chẳng đáng là bao.

Trong chiến tranh khi mở chiến dịch ĐẠI TƯỚNG đã làm cho sự hy sinh xương máu của chiến sĩ ta là nhỏ nhất và tiêu hao tiền của là tối thiểu chứ không phải là hoàn toàn không hy sinh và hoàn toàn không mất mát tiền của. Vì vậy ĐẠI TƯỚNG cũng làm cho SIÊU BÃO thành BÃO và từ vào các tỉnh miền Trung là rất lớn thì vào 3 tỉnh mền Bắc là không lớn lắm. Tôi thấy đây thật là may mắn cho nước ta, vì cứ nghĩ nếu nó vào miền Trung dù không lớn bằng ở Pilippines, nhưng cũng lớn không biết đâu mà kể. May quá, may quá !!!

Lâu nay viết một số bài vì máy trục trặc nên mất hết, chán chả muốn viết. Nhưng hôm nay thấy buồn quá lại viết ít dòng tán phét với mọi người   cho vui.

Các quí vị thấy Đại tướng Tổng Tư Lệnh Võ Nguyên Giáp nhà mình có thiêng không, cụ đuổi cả siêu bão ra khỏi bờ cõi VN chứ đừng nói giặc ngoại xâm. Xưa các cụ ta thường nói lo sợ nhất là thiên tai rồi mới đến địch họa. Trên đời này sợ nhất vẫn là thiên tai mà lị. Còn địch thì so sánh sao được với thiên tai.

Tán phét đến đây đã hết, xin cám ơn tất cả các vị đã bỏ chút ít thời gian quí báu cùng tôi.

Xin chào các quí vị.

BÁC VĂN VỀ QUÊ YÊN NGHỈ...

Từ khi biết tin bác Văn mất tôi theo rõi mọi tin tức về bác. Sau khi nghe được tin bác Văn về quê theo di chúc, tôi thấy lòng mình tự dưng thanh thản hẳn. 

Bác ở đó giữa đất trời bao la, cảnh đẹp thần tiên, khác hẳn Mai dịch chật chội và cũng không bị lạnh lẽo giữa những người chỉ quan hệ trên công việc. Vả lại ở nơi đây người trần cũng lấn chiếm đường đi, xây chen chúc chẳng khác gì các nhà tập thể, đi lại chật hẹp, có chỗ cũng phải lách chân. Ông ngoại tôi cũng đã từng di chúc về quê, nhưng không thực hiện được, nay vẫn nằm ở Mai Dịch.

Từ nay trở đi lúc nào bên cạnh bác cũng có những người bà con, đồng hương chăm sóc và trò chuyện. Bác không phải nằm một mình lạnh lẽo ở Mai dịch. Cháu nghĩ đây có lẽ là niềm vui cuối cùng của bác.

Cháu biết bác từ  năm 1948, rồi đến Đồi cọ...Hồi ấy bác hay thăm chú Bửu lúc chú bị ốm nặng. Sau này trở thành liên lạc viên (1949) của bộ Tổng tư Lệnh cháu lại được gần bác hơn. Bác rất  gần  gũi tất cả mọi người. Bộ đội sợ bác là cấp trên, nhưng họ yêu quí bác như anh ruột của mình. Chẳng ai gọi bác là Đại tướng mà gọi bác là ANH VĂN. Cháu cũng quen với cái tên ấy từ đó đến giờ. Cháu thích gọi như vậy, vì nó gợi cho cháu cả một quãng đời quen biết bác từ tuổi thơ cho đến nay. Bác là bác Văn của cháu, với nhân dân, với đất nước, với Tổ Quốc và thế giới thì bác là Đại tướng Tổng Tư Lệnh Võ Nguyên Giáp, còn với chúng cháu, với gia đình chúng cháu bác là bác Văn. Các con cháu cũng gọi là ông Văn.

Hồi học ở Liên xô về, biết bác ở cách nhà cháu 1 bức tường có cửa qua lại giữa nhà cháu (36 Hoàng Diệu), rồi đến nhà bác Hoàng Văn Thái  bên cạnh (là nhà của bác Bô cháu cho bác Hoàng Văn Thái mượn), rồi đến nhà bác (30 Hoàng Diệu). Vừa quen cũ, vừa là bạn của Hồng Anh cháu hay chui qua cổng nhỏ này sang chơi với 2 bác. Mỗi lần sang cháu được cô  Bích Hà chào đón vui vẻ, thăm hỏi đủ mọi việc. Xong mọi chuyện cô Bích Hà thường gọi bác từ tầng 2 xuống nói chuyện với cháu: "Anh Văn ơi, Nga bạn Hồng Anh đến đây này". Thế là cháu chẳng hiểu bác đang làm gì, nhưng chưa đầy 1 phút bác đã cười  hỏi: "Nga, con đến đấy à ?"

- Cháu chào bác, cháu vừa đến. Cháu nói chuyện với cô Hà rồi. Bây giờ cháu hỏi thăm sức khỏe của bác một chút.

- Ừ. Ngồi chơi nói chuyện cho vui. Có việc gì không, có cần bác giúp gì không?

- Dạ, thưa bác không có việc gì đâu ạ. Cháu chỉ sang thăm bác và cô Hà thôi ạ.

Thế là 2 bác cháu nói chuyện với nhau đến hết mọi chuyện thì thôi. Cuộc nói chuyện dài, ngắn tùy thuộc vào những chuyện phát sinh trong lúc trò chuyện. Bác hỏi tôi nhiều chuyện lắm, từ chuyện công việc có gì thuận tiện, khó khăn, khúc mắc riêng tư. Bao giờ tôi cũng nói mọi việc suôn sẻ, vì tôi không muốn làm phiền bác. Tôi chưa bao giờ nhờ bác giúp tôi bất kỳ việc gì dù lớn hay nhỏ. Việc này thường xuyên xẩy ra cho đến một ngày:

Có một người bạn rối rít khoe tôi:

 - Nga có biết không, tôi vừa được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

- Ừ, thì sao ?

- Có 2 người trong đời tôi mơ ước được gặp, đó là Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bác thì khó, cứ chờ xem có dịp nào không. Còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì được gặp rồi.

Tôi ngạc nhiên vì không ngờ chung quanh mình mọi người  được gặp bác Văn cũng ao ước, sung sướng không kém gì được gặp bác Hồ.

Lúc đó tôi mới ngộ ra là mình chẳng hiểu biết gì về bác Văn, mặc dù biết rất rõ về vị trí của bác. Tôi ân hận vì mình đã không biết mà hay sang bác chơi làm mất thời gian của bác. Còn bác, chắc nhớ Hồng Anh (lúc đó đang học ở LX) nên tôi sang thăm bác bất kỳ lúc nào bác cũng rất vui và luôn hỏi chuyện về Hồng Anh khi chúng tôi cùng học với nhau.

  Mãi sau này, có lần gặp tôi  (198..) bác hỏi :

- Cháu đi LX làm nghiên cứu sinh hay doctoran?

- Dạ, cháu đưa công nhân đi lao động ạ.

- Ai cho cháu đi ?

- Cháu tự nguyện quyết định đi ạ.

- Lẽ ra cháu không được đi. Nhưng bây giờ lỡ rồi, cháu đành phải cố hết sức thôi.

- Vâng ạ.

Từ khi biết việc gặp bác Văn là một vinh dự lớn tôi tự chấm dứt chui tường sang chơi với 2 bác. Cho mãi sau này Hồng Anh về tôi mới sang chơi lại. Rồi thời thế thay đổi, bộ đội trát lại cửa sau. Vào những năm 90 trở đi thì chúng tôi sang bằng cửa chính, nghĩa là không qua sân vườn nhà bác Bô.

Tôi rủ Hồng Anh học khí công, vì Hồng Anh bị hen mãn  tính. Hầu như ngày nào 2 người cũng đi học khí công với nhau. Thỉnh thoảng đến chơi nhà nhau. Rủ nhau đi chùa, đi giải hạn, đi tập ở các nơi ngoài HN.

Sau năm 2000 có lần tôi đến bác Văn hỏi tôi: "Cháu ở đâu nhỉ?" Tôi giật mình biết bác bắt đầu quên, nên nói với Hồng Anh:

-  Chết rồi, bác Văn quên tôi rồi, Hồng Anh ơi. Bác bị quên lâu chưa?

- Ừ, ông bắt đầu đãng trí.

- Lâu chưa?

- Mới thôi, nên bây giờ đi đâu cũng phải có người kèm.

- Thế à. Vậy ông đi dự các cuộc mời thì sao?

- Thì tôi vẫn đi theo xem có gì nhầm lẫn. Nhưng may hầu như các bài phát biểu ông không lẫn, rất mạch lạc, minh mẫn, còn việc ngoài thì ông cũng quên nhiều, lẫn lắm rồi.

- Tuổi này thế còn minh mẫn chán. Liệu mình ở tuổi này có được 1 phần của cụ không.

- Tôi cũng nghĩ thế.

Tôi chỉ kể sơ về đời thường của bác Văn đối với tôi, một người hoàn toàn không máu mủ, ruột rà, xa lạ. Còn các chuyện khác mọi người biết nhiều hơn tôi, nên tôi không dám nói tới.

Nay cả 2 cha con bác đã gặp nhau bên kia thế giới vui vẻ. Còn chúng ta thì đang thương tiếc, đau đớn.

Bác Văn của cháu ơi, bác có thấy từng đoàn, từng đoàn người đang xếp hàng tiễn bác không? Đông lắm, bác ạ. Nhưng họ xếp hàng trật tự, vẻ mặt đau thương, nuối tiếc, chỉ vài hôm nữa thôi là bác rời thủ đô Hà nọi về quê quây quần bên họ hàng, làng  xóm. Hà nội vắng bác từ đây!!!

Trang - vợ của cháu Việt (con trai Hồng Anh) ra đón trường Internat vào viếng Bác

Hôm nay 8/10/2013 vào lúc 10 giờ chúng cháu, những đứa cháu, bạn học của Hồng Anh đã tập họp đông đủ, được gia đình ra đón vào nhà thăm bác lần cuối cùng. Sau 9 năm (2004), chúng cháu trở lại nơi đây, ngôi nhà này bác không còn nữa. Cảnh vật ảm đạm quá. 
 
Đoàn trường Internat đang chuẩn bị vào viếng
Hoa do đoàn người đến viếng bác mang theo chất đầy trên các bàn 2 bên đường từ cửa vào. Chúng cháu đã tận mắt chứng kiến đoàn người nối đuôi nhau vào viếng bác. Nếu không có gia đình cho người ra đón cổng riêng, chắc chúng cháu không đủ sức để xếp hàng. 



Đại diện của trường (hai bạn Trần Tiến Đức và Hồ Anh Dũng) ghi sổ tang

Mới ngày nào bác thấy chúng cháu là thiếu nhi học ở Liên xô, lần cuối cùng gặp bác, bạn Minh Tường nói:

- ..... Chúng cháu là học sinh trường thiếu nhi Việt Nam đầu tiên được Bác Hồ gửi sang LX

- "Không phải là trường thiếu nhi Việt nam đầu tiên mà là trường thiếu nhi VN duy nhất được Bác Hồ gửi sang LX" - Bác ngắt lời sửa lại cho bạn Vương Minh Tường.

Sau khi mọi việc long trọng xong (có VTV4 quay phim), chúng cháu xin phép ra về. Tất cả đứng dậy chào bác, bác nhắc bảo chúng cháu ra chụp ảnh: " Mọi người đến đây thăm bác có 2 phần, phần thứ nhất là gặp gỡ, nói chuyên, phần thứ 2 là chụp ảnh " và bức ảnh chúng cháu chụp với bác lần cuối còn lưu lại trong sách "Lớn lên giữa Mạc Tư Khoa" của chúng cháu. Các hậu duệ của chúng cháu chắc sau này còn được chiêm ngưỡng mãi. 
 
Bức ảnh được in trong sách "Lớn lên giữa Mạc Tư Khoa"

Thế mà ngày hôm nay chúng cháu cũng đã già, trên 70 cả, nên không còn đủ sức đứng lâu nữa.

Sáng mai nhà nước tiễn đưa bác về quê. Vậy là từ nay trở đi bác được yên nghỉ nơi quê nhà tiên cảnh. Chúng cháu vắng bác và Hà nội vắng từ đây.

Gia đình cháu kính chúc bác thượng lộ bình an. Chúng cháu xin chúc bác mau chóng siêu thoát.










CỦ TỎI.

Tỏi, quả thật có nhiều tác dụng đối với sức khỏe của người và súc vật. 

Tôi nghe cách đây lâu rồi về tác dụng của tỏi. Một lần tôi nghe qua loa, qua loa không phải là nghe sơ đâu mà nghe qua cái loa của TV Nga. Tôi có đức hay bật TV để nghe, còn chỉ xem những gì mình thấy cần xem hình ảnh tôi mới xem, vì nghe và nhắm mắt để bảo vệ, giữ gìn đôi mắt chứ xem suốt ngày thì không mù cũng lòa. Bao năm tôi thực hiện như vậy cho đến nay cũng thế. Cho nên một lần tôi nghe qua loa TV Nga về tác dụng của tỏi, từ bếp ra đã mất một số hình ảnh, tôi chỉ nghe người ta kể :

... - Có một ông chú trên 50 tuổi gọi điện cho cháu bảo về ngay, vì ông mới phát hiện ra ung thư phổi, nhưng nó đã ở giai đoạn cuối. Bác sĩ thông báo ông không thể sống quá 2 tháng. Cho nên ông muốn gặp cháu, nhưng do sức khỏe ông không thể đi gặp cháu được. Cháu ông trả lời là dù chú có chết ngay trong nửa tháng cháu cũng không thăm được. Cháu thành thật xin lỗi và cháu mời chú đến nhà cháu để chúng cháu chăm sóc, vì chú đã không còn chữa bệnh bằng thuốc nữa mà chỉ ở nhà mãi cũng chán. Cháu ông khẩn khoản nói:

- Chú ơi, cháu xin chú cố chỉ 1 lần lên nhà cháu trước khi chú mất xem cháu và vợ cháu ăn ở ra sao. Cháu có căn hộ mới, chú chưa thấy. Chú cố lên một chút nhé. Cháu tha thiết mời chú, thế nào chú cũng lên cháu đấy. Cháu rất nóng lòng chờ chú. Chú cố lên nhé.

- Thôi được, chú sẽ lên kẻo chết cũng không được biết nhà cháu sang trọng thế nào.

Ông chú đến nhà cháu với tâm trạng không vui, vì mình sắp chết mà chúng nó cũng không thèm đi thăm mình. Anh cháu tiếp đón ông vui vẻ như không có gì xẩy ra.

- Cháu vui vẻ nhỉ, chắc vui vì chú sắp chết chứ gì?

- Không phải, cháu vui vì được gặp chú. Mà cháu bận lắm, thật đấy. Cho nên cháu muốn nhờ chú lên đây giúp cháu luôn cho chú có việc đỡ buồn mà lại được việc cháu.

- Anh giỏi thật, lợi dụng cả sức của thằng sắp chết. Thôi được, anh đã có lời nhờ, tôi đến đây rồi cũng giúp anh.

Anh cháu mang 1 bao tải tỏi ra nhờ chú bóc giúp.

- Đây, chú giúp cháu bóc hết bao tải tỏi này, hết khoảng 1 tháng, còn 1 tháng chú về nhà chờ chết cũng được.

- Lại còn thế nữa. Anh bóc lột tôi đến hơi thở cuối cùng à?

- Không phải thế, cháu bận quá mà lại rất cần phải bóc hết bao tải tỏi này thật sạch. Chú cố giúp cháu đi, chú nhé. Cháu xin chú đấy. Cháu cần lắm.

Ông chú thấy anh cháu dỗ ngọt mà lại vật nài nên cũng nhận lời. Ngày hôm sau ông bắt đầu bóc tỏi, cứ mệt ông nằm nghỉ, chơi, xem TV. Thoải mái ông lại ngồi bóc tỏi. Anh cháu không biết sao mà cả vợ anh ta cũng biến từ sáng đến tối. Hai anh chị chuẩn bị thức ăn cả ngày cho ông và sáng ra là biến. Ông chú tức nhưng đã hứa thì cứ ngồi bóc tỏi cho anh cháu. Ông hứa bóc xong thì về.

Sau 35 ngày ông bóc xong cả bao tải tỏi to. Ông giao lại nhà cửa cho anh cháu và về.

- Chú về kiểm tra sức khoẻ rồi báo cho chúng cháu biết nhé. Chúng cháu chờ tin chú. Nhưng cháu nói thật, cháu thấy chú có vẻ khỏe ra, da mặt hồng hào, người nhanh nhẹn hơn hôm chú lên với cháu.

- Vâng! Làm việc cho anh cả tháng trời, không khoẻ mới lạ.

Ông chú nói kháy thế rồi về.

Mấy hôm sau ông điện cho anh cháu nói bệnh ông hầu như khỏi, các u tan biến đâu cả, chỉ còn rất ít vết u thôi. Người ta bảo chỉ cần uống ít thuốc nữa là khỏi. Tính mạng ông không còn bị đe dọa nữa.

Anh cháu cười và bảo:

Thì cháu chữa cho chú rồi đấy thôi. Nếu lúc đầu cháu nói là bóc tỏi để chữa chú có tin không, cho nên cháu phải làm thế.

- Thằng quỉ này. Thôi chú cám ơn cháu đã cứu chú.

Đó là câu chuyện có thật ở đài Nga tôi nghe lâu lắm rồi.

Hôm vừa qua tôi vô tình bật đài Nga lại thấy mất đoạn đầu nói về tác dụng của tỏi, nhưng chỉ nghe được đoạn cuối.

- Tỏi chữa được nhiều bệnh, trong đó đặc biệt có ung thư, nhưng ăn nó có mùi nặng lắm. Đi làm thật khó chịu khi gần người ta.

Họ bắt 3 giáo sư  bác sĩ làm người thực nghiệm cho  mấy sinh viên năm cuối để khắc phục mùi tỏi.

Khi 3 giáo sư bác sĩ ăn tỏi xong họ thu mùi lại và xịt vào những người ngồi nghe. Tất cả đều bịt mũi.

Các sinh viên cho các bác sĩ ăn kẹo cao su, uống chè, ăn rau cần tây, tất cả đều vô hiệu. Vì không phải tỏi chỉ có ở miệng mà nó ngấm vào nước tiểu, mồ hôi và đặc biệt nó ngấm vào phổi  rồi hơi ở phổi thở.

Cuối cùng họ cho ông bác sĩ chưa ăn những thứ trên uống một cốc sữa. Vậy là giải quyết xong vấn đề mùi.

Nhưng tôi lại mách qui vị, ở ta ai không ăn được tỏi thì ở các hiệu thuốc có bán viên tỏi sẵn, uống không mùi và nhẹ nhàng lắm.

Tôi đã uống được mấy tháng, cảm thấy tuyệt vời. Tuy vậy không phải hoàn toàn tuyệt vời đâu, uống được ít lâu tôi có cảm giác như có gì khó chịu, đau trong mắt, như vậy là tỏi nóng quá, nó làm tôi bị chảy máu mắt. Tôi đoán là do tỏi. Tôi bỏ không uống nữa, hiện tượng trên biến mất.

Hiện nay con gái tôi vẫn phải uống, không biết bác sĩ HXBa bảo uống bao nhiêu viên. Còn tôi chỉ mỗi ngày 1 viên.

Để phòng bệnh quí vị nào muốn uống cứ uống ngày 1 viên thôi, song thấy mắt khó chịu thì ngừng uống.

Cám ơn quí vị đã đọc và xin chào !



NGÀY 3/10/2013 (ngày đặt chân tới ga tầu hoả Moskva).

Hôm nay 3/10/ 2013 theo triệu tập của ban liên lạc trường thiếu nhi Việt Nam Moskva 1954, mọi người đến để kỷ niệm ngày đến Moskva và chuẩn bị cho sang năm, 60 năm ngày đặt chân tới thủ đô Moskva.  Triệu tập 9 giờ sáng, vậy mà khoảng gần 10 giờ mới hầu như đến hết theo danh sách đăng ký. Tôi là người bao giờ cũng ĂN ĐI TRƯỚC nên trừ Phạm Phu (trưởng ban tổ chức buổi tiệc), Trịnh Tô Hợp (bà đại tá về hưu, được giải hưởng HCM vì cải tiến Kachusa đánh vào Nam), còn cứ lác đác các cụ từ từ , lò dò gần 10 giờ mới cười toe toét bước   vào, đi ăn, đi chơi chứ đi đâu mà vội. Chẳng ai trách ai đi muộn, ở tuổi này miễn  đến được là vui rồi.


Lâu ngày gặp nhau nên ai cũng vui cười, bắt tay, ôm hôn thắm thiết. Sau hồi lâu, nghe chừng đã đông đủ theo hẹn, ban liên lạc tuyên bố lý do : họp mặt chủ yếu bàn chương trình, kế hoạch năm sau.


Tiến Hoàn, Tiến Đức, Hồ Dũng phát biểu khá dài xong. Tôi không nói lại. Ban liên lạc sẽ viết và thông báo sau. Là phó thường học sinh của trường, chẳng đảm nhiệm việc gì, tôi chỉ lợi dụng cuộc họp nhi nhô, vui vẻ gặp bạn bè tán chuyện là chính, chạy lăng nhăng tập chụp ảnh cho vui.


Phần long trọng đã xong, chuyển sang phần vui vẻ. Bia ít người uống, rượu thì tuyệt nhiên không. Các cụ ông bây giờ chắc cũng  SỢ CHẾT nên không uống, giỏi thật !  Còn bia thì chút ít thôi. Các món ăn ngoài các món xalat, xúc xích, thịt hun khói và bánh mì ra còn toàn món VN cả. Xúp thì vẫn xúp gà theo kiểu VN. 

No bụng rồi đến phần quấy phá, hò hét. Năm nay có 36 người và lại già rồi nên ít trò hơn, chủ yếu là hát. Vẫn mấy bài hát quen thuộc cũ. Tiến Đức hát mấy bài tự sáng tác. Để tưởng nhớ đến Bác Hồ mọi người hát bài  По долинам и по взгорьям, để tưởng nhớ em út Phạm Quang Đẩu mọi người hát 2 bài :    Варяг,  Мы пилоты   Kết thúc Tiến Đức yêu cầu hát bài tuy cũ lắm, nhưng nó phù hợp với các cụ ông chúng ta, đó là bài ПЕСНЯ РОЩИНАHát đến câu cuối cùng: Ты любовь моя последняя,  боль моя  ! ( em là tình yêu cuối cùng của anh, là nỗi đau của anh !) Trịnh Khắc Dân tý nữa thì rơi tim ra ngoài. TN vội phải đỡ hộ trái tim mới trở về vị trí cũ. Nói phét tý thôi chứ TN chạy đến nơi thì đã có Minh Châu đỡ hộ từ lâu nên TN chỉ cười ủng hộ thôi. Dân ta vừa ôm tim, vừa hát nhắc lại mấy lần nữa. Nói thế thôi, tim Dân còn vững lắm, không thể RƠI ra ngoài được đâu. Bài này là bài LÒNG của anh Dân mà lị. Cho nên bắt đầu hát là anh ấy vừa ôm tim, vừa hát thật to sợ tim rơi ra ngoài.


Lúc dầu các cụ cứ dần dần tiến vào phòng, cười toe toét, ôm hôn thắm thiết, bắt tay nhau chẳng ai hỏi ai tên gì nên mọi người cứ tưởng nhớ nhau hết. Ai ngờ yên vị mới biết có một số CỤ chẳng nhớ mặt, nhớ tên nữa, họ thì thầm hỏi  người ngồi bên cạnh :" Ai kia nhỉ ? Tên bạn kia là gì nhỉ ? ..." Chẳng biết quên vì lý do gì, do đãng trí, ít đi gặp mặt hay người kia thay đổi nhiều. Tôi thì không quên một ai cả, nhớ như in. Đến lúc hát mới biết các CỤ quên tợn quá. Hầu như phải cầm giấy ( Lê Tiến Hoàn đã photo copy cho mấy chục bản ) .  Cầm giấy rồi cũng không đọc được nữa. Giọng hát thì cao có, thấp có, ồ ồ có , chẳng còn biết chỗ nào lên, chỗ nào xuống chứ đừng nói đến ngân nga, thăng trầm. Cũng chẳng ai cười ai, miễn là vui. Dân thì từ xưa đến nay vẫn mê bài Песня Рощина nên khi Tiến Đức yêu cầu mọi người hát Dân ta nhiệt tình ủng hộ ngay, vừa hát, vừa ôm tim tỏ vẻ nuối tiếc tợn. Các CỤ ông nhà ta tiếc cái thời tuổi trẻ xa xôi đã qua  quá ! Bây giờ đầu cụ nào cụ ấy bạc trắng cả rồi chẳng còn biết làm thế nào ngoài việc nhuộm lại cho đen để nhớ lại thời xa xưa ấy. Bài hát này hợp với các cụ ông nhà ta bây giờ ghê. Thật là mùa xuân không bao giờ trở lại !!! Nhìn lại cái thời mới học bài hát này hơn 50 năm về trước mà các cụ ông thấy nuối tiếc tuổi thanh xuân của mình vùi đầu vào công việc, vùi đầu vào chiến tranh...Chẳng mấy ai nghĩ cho mình. Đến bây giờ biết nghĩ cho mình thì đã đầu bạc, răng long.

Mọi người dần dần tự rút về. (Thằng) ông đại tá về hưu Văn Tiến Tình trên đường về đuổi kịp chị TN cười toe toét: "Em đuổi kịp chị rồi. Chị đi cũng nhanh đấy nhỉ, còn đi xe điện được tốt chán. Chị và em cùng đường về". 

- Quên lúc nãy đến xoa đầu em mà lúc về lại chưa xoa. Xin lỗi thằng ông đại tá nhé.

- Chị này, em chỉ còn có mấy sợi tóc, chị xoa làm nó rụng thêm, trọc mất.

- Thảo nào hôm đến nhà em, chị xoa đầu em, thấy vợ em LƯỜM chị, hóa ra sợ em trọc đầu, hói trông già chứ gì. Thôi lần sau không xoa đầu em nữa. Nhưng nếu chị quên vẫn theo thói quen lúc bé thì phải chịu hói đấy nhé.

- Thì em bắt đền.

- Chị cố gắng nhớ chứ đền bộ tóc giả đắt lắm, chị không có tiền.

Nói đến đây vừa đúng ngõ rẽ, 2 chị em chia tay. 

Về đến nhà mới thấy mệt, nhìn đồng hồ đã 2 giờ chiều.

Đây là một số ảnh tôi tập chụp được. Ai thấy cần cứ tự nhiên, không phải hỏi đâu nhé.







 












 Xin chào tất cả !