Du lịch Miền Trung 2012

CHÚC MỪNG 2 NGÀY LỄ LỚN.


Nhân ngày giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước tôi kính cẩn nghiêng mình trước linh hồn của các chiến sĩ và tất cả những ai đã ngã xuống trong 2 cuộc chiến tranh 30 năm chống giặc ngoại xâm. 

Xin và chúc tất cả các chiến sĩ và các vị hãy yên giấc ngàn thu. Chúng tôi sẽ đời đời nhớ ơn tất cả những chiến sĩ và đồng bào đã vì Độc -lập, Tự-do của Tổ quốc và giải phóng dân tộc mà hy sinh cả cuộc đời . Chúng tôi sẽ dạy cho con cháu mình muôn đời không quên sự hy sinh vô cùng vĩ đại này. 

Nhân 2 ngày lễ lớn 30/4 và 1/5 chúc tất cả những ai đã tham gia 2 cuộc kháng chiến, 30 năm chống giặc ngoại xâm còn may mắn trở về:

     MẠNH KHỎE, ÍT BỆNH TẬT,
     VUI VẺ NHƯ LÚC CÒN TRẺ,
     SỐNG LÂU, SỐNG CÓ ÍCH,
     HẠNH PHÚC BÊN BẠN BÈ, GIA ĐÌNH VÀ CON CHÁU !

30/4 NĂM ẤY .


     Những ngày cuối tháng tư  năm ấy ( 1975) thật nhộn nhịp vui vẻ. Gặp nhau trên đường đi làm mặt ai cũng tươi như vừa trúng xổ số. Đến nơi làm việc chẳng ai bảo ai đều trước giờ làm việc 15 phút, trái hẳn với những ngày trước mọi người cứ sát nút mới vội vàng vào phòng để khỏi chậm giờ.

 Năm ấy báo chí , đài phát thanh rất hiếm, TV thì không BÓI đâu ra được. Lý do của việc đi sớm 15 phút là để nghe và tán chuyện MẶT TRẬN PHÍA NAM . Ai cũng háo hức trông chờ tin chiến thắng, nhưng nhiều người cũng lo không biết nhanh thế có giống Mậu Thân 1968 không.

Phòng làm việc của bộ môn tôi trước cửa có treo bản tin hàng ngày trên bảng kế hoạch làm việc, nên ai đến cũng xúm vào đọc. Mọi người vừa đọc, vừa xem bản đồ đánh dấu ĐỎ, vừa bàn tán sôi nổi. Nhìn mặt ai cũng tươi roi rói.

Khu tập thể nhà tôi ở thì bàn tán đủ chuyện vui, buồn. Vui vì chiến thắng dồn dập. Buồn vì các gia đình có con đang chiến đấu ở MN lo cho con mình không thể đi đến chiến thắng cuối cùng. Mọi người an ủi nhau là cứ hy vọng  mũi tên, hòn đạn nó tránh cha, chồng , con  anh em mình. Hồi đó ít ai dám nói :" Cầu Trời, khấn Phật che chở cho cha, chồng, con, anh, em mình " vì sợ qui là mê tín dị đoan.Hồi ấy họ soi mói nhau về mặt chính trị và tín ngưỡng lắm. Chẳng nhà nào có bàn thờ, chẳng ai dám nói thật đang lo thắt ruột cho những người thân đang ngày đêm chiến đấu ở MN. Sự hy sinh cho TQ là điều thiêng liêng nhất, là vinh dự nhất, nên nếu mình nói ra điều gì đó sợ người ta phản ảnh là làm nhụt trí người ngoài tiền tuyến, tiếp tay cho bọn tâm lý chiến. Ôi, nghĩ lại cái thời ấy mà thấy nhiều thứ qui kết cho nhau quá, người ta sđđiều. Ăn ngon một tý sợ người ta bảo không đồng cam, cộng khổ với các chiến sĩ ngoài tiền tuyến...

Nơi làm việc của chúng tôi thì cố làm thật hết sức mình. Không ai đi muộn thì tất nhiên rồi, nhưng không ai về sớm dù chỉ là 1 phút. Về sớm sợ bị phê bình là ăn cắp giờ của nhà nước trong lúc mỗi người làm việc bằng 2 vì MN ruột thịt và các chiến sĩ ta đang ngày đêm lăn lộn sống chết trên chiến trường là vô đạo đức...

Một cán bộ trong chúng tôi tự nguyện làm người thông báo mọi chi tiết của cuộc chiến, vì anh ta có cái ĐÀI CẦM TAY, nên mọi thông báo anh ta nghe hết. Nghe xong anh ta tổng kết lại và viết lên bảng, đánh dấu ĐỎ những nơi chiến thắng. Đi đâu anh ta cũng đeo cái đài bên hông, không lọt một tin nào. Một ông già nhà quê ra HN nói :" Sao cái ANH KIA ĐEO CÁI ĐÀI BÊN HÔNG  mà nó cứ  nói oang oang, cái gì cũng biết. Lạ thật ! Nếu đài ở nhà thì còn hiểu được, vì nó dựa vào tường mà  nói, còn ở đây dựa vào ĐÍT mà sao cũng nói được đủ mọi chuyện ??? Ở HN bây giờ nhiều chuyện lạ quá ! " Lúc ấy còn nhiều nông dân lạc hậu thế đấy.(thật 100%).

Trường Bách khoa thanh niên tổ chức hẳn 1 đội tuyên truyền  tin chiến thắng. Họ lập một đội gọi là đội DUYỆT BINH MỪNG CHIẾN THẮNG. Kế hoạch là ai có xe máy cm cờ đi trước ( hồi đó cả trường chỉ có khoảng 10 cái xe máy xã hội chủ nghĩa ), sau đó đến đội quân xe đạp, cuối cùng là những ai không có xe đạp thì đi bộ. Tất cả sẽ vừa đi, vừa hô khẩu hiệu quanh trường mới 5 vòng rồi ra phố tiến thẳng ti Bờ H. Khi nghe tin chiến thắng thì cứ tự động tập trung trước cửa nhà C1 mà đi. Kế hoạch chu đáo lắm. Mọi người hưởng ứng nhiệt liệt.

Tin chiến thắng đến với mọi người vào tối 30/4. Sáng 1/5 tuy ngày nghỉ, chẳng ai bảo ai tự động đến nơi làm việc. Mặt ai cũng cười tươi, vui vẻ hỏi nhau tin chiến thắng như muốn thanh minh không biết mình có nghe lầm chăng. Tin chiến thắng lan nhanh quá sức tưởng tượng. Người biết thông báo cho người chưa biết nhanh như điện. Thông báo bao giờ cũng có câu :" BIẾT CHƯA, tin giải phóng hoàn toàn MN ?" Nhiều người thấy chiến thắng nhanh quá cứ tưởng như mình nằm mơ hay nghe sai.

Tôi tất nhiên vì có ĐÀI của Nga do cậu em đi Nga về cho nên không nghi ngờ. Vào phòng làm việc tôi liền hỏi :

- Này các bạn ơi, kế hoạch DUYỆT BINH  sao rồi?

- Sao là sao?

- Sao là bao giờ duyệt ?

- Còn duyệt gì nữa, hôm qua chiến thắng, hôm nay nghỉ 1/5 ai đi làm mà duyệt ? 2/5 thì hết khí thế rồi còn đâu. - anh bạn phụ trách việc DUYỆT BINH  trả lời.

Thế là mọi người vừa cười , vừa nói :

- Kế hoạch của ĐỘI DUYỆT BINH thanh niên Bách khoa là kế hoạch Nava.( Nava là tướng Pháp thất bại ở VN).

Chiến thắng ai mà không vui. Nhưng những người có người thân chiến đấu ở chiến trường B ai cũng lo thót tim. Mọi người nhìn nhau chẳng ai dám nói ra mà trong ruột có khác nào đống lửa đốt. Trong số đó có tôi...

Tất nhiên tin dữ không đến ngay, nhưng dần dần đến các nhà. Thay vào tin vui của TQ, của toàn dân thì các gia đình  cdần nhận tin dữ  đau  như có ai đó cầm dao cắt tim mình. Tôi không dám gặp cha, mẹ của các cháu vì không thể chịu nổi nỗi đau mà còn  nhìn thấy cha, mẹ chúng thì làm sao chúng tôi chịu nổi.

Ở phường BK của chúng tôi nhiều tin đau lắm. Không ai dám nói với ai điều gì, chỉ chia sẻ nỗi đau bằng đôi mắt. Sợ trong nỗi đau có gì lỡ lời. Thời đó là thế đấy. Bây giờ vẫn còn thấy đau.

Viết lại cái cảm giác của tôi ngày 30/4 năm ấy để ai đọc hiểu được buồn vui trong ngày chiến thắng của những người trong cuộc.

Cám ơn ai đã bớt chút thời gian ghé đọc tâm sự của tôi ngày hôm nay khi nghĩ lại cảm giác của 30/4/1975.

Thực trạng Sinh Viên ra trường ngày nay

Trước đây trong khi tôi ngồi trong phòng thi đđọc được 1 câu viết trên bàn học mà lúc đó tôi còn chưa hiểu rđược ý nghĩa của câu viết lắm, mãi sau khi đã vào học Bách Khoa mới thật sự hiểu ý nghĩa sâu xa của câu này ra sao:
 
5 năm có 9 lần thi
1 lần đồ án còn gì là xuân.
 
Còn 1 lần đi coi thi ở Hà Tây của các cháu thi vào Bch Khoa, trong 1 bài thi đã nộp ch cđúng câu như sau:
 
 10 năm sách bút theo thầy,
Năm nay đành phải vác cày theo trâu. 
 
Học thi vào đại học đã khó khăn rồi, mà nay học xong lại có kết cục như bài thơ dưới đây:
 
Thực trạng sinh viên ra trường ngày nay không xin được việc làm hoặc làm trái nghề đđược tác giả bài thơ này trình bày ở dạng Thơ Lục bát, mời các bác đọc tham khảo.
Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen
Ngoại thương mời khách ăn kem
Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma
Ngân hàng ngồi dập đô la
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày 
Sư phạm trước tính làm thày
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.
Điện lực chẳng dám bô bô,
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào,
Mở hàng trà đá, thuốc lào...cho vui 
Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi
"Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu"
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn.....
Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài. 
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.
Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời 
Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than
Thuỷ sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!
Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi 
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện được mời chích heo...
 
 

ĐÓN 300 NGƯỜI TẠI SÂN BAY.

Được lệnh đi đón 300 người tại sân bay Seremechieva Moskva đúng 12 giờ đêm. Tôi có trách nhiệm đưa họ về tận ký túc xá và phân ra từng nhà theo ngành nghề. Đi đón phải tháp tùng 10 ôtô về nhà máy cách Moskva gần 100 km an toàn cũng hơi lo, về phía Nga thì không sợ, nhưng về phía VN thì sợ mình bỏ sót ai đó nơi sân bay thì chết.Tuy vậyqua mấy lần đón tôi cũng đã biết cách điều khiển họ rồi. Chỉ phải tội cái gì với họ cũng mới nên họ hay NGHÊNH , mình nói họ không chú ý nghe.


Đến sân bay nơi đón tiếp vắng tanh, không một bóng người VN. Tôi lo máy bay trễ nên vội hỏi người phụ trách, họ trả lời đã đến cách đây khoảng gần 2 giờ.Tôi nghĩ sao lạ thế nhỉ. Làm thủ tục với các cháu có gì đâu mà lâu thế. Ra đi mỗi cháu chỉ có 1 bộ được phát mặc trong người và 1 túi du lịch chỉ 1 bộ nữa và vài thứ lặt vặt mang theo mà sao mãi không ra được. Đành nói khó với nhà chức trách xin vào đón 300 người VN, họ cho vào ngay và nói:


- Họ đang ngồi cả trong kia chờ làm thủ tục. Nhưng chẳng ai nói tiếng Nga được nên chúng tôi không thể cho ra, họ ngồi cả kia kìa.

- Cám ơn các đồng chí. Tôi là người đi đón, chờ ngoài kia mãi không thấy họ ra nên tôi mới hỏi, mong đ/c thông cảm cho. Tôi xin lỗi.

-Không sao. Mời đ/c vào.

Trong phòng chờ các cháu có vẻ mệt mỏi qua chặng đường máy bay dài, ngồi bệt cả xuống sàn. Trông thấy vừa bệ rạc, vừa tôi nghiệp bọn trẻ từ bé chưa đi ôtô  chứ đừng nói máy bay nên cháu nào, cháu nấy mặt trắng bệch. Đứa nào khỏe lắm còn ngửng được đầu lên, còn hầu như gục đầu xuống cái túi du lịch mang theo duy nhất.

Tôi biết trong 300 người chỉ có 1 đàn ông trưởng vùng nên nhận ra ngay. Lại gần anh ta, tôi thấy vẻ mặt lo lắng, bồn chồn, mồm lẩm nhẩm, chân đi từng bước quanh đám con gái.

Thấy anh lôi thôi, lếch thếch đeo bên mình cái túi. Trông anh có vẻ già vì tóc đã muối tiêu, nhưng mặt thì mới có ít nếp nhăn, tôi đoán tuổi khoảng trên, dưới 50. Đến gần anh tôi tự giới thiệu:

- Chào anh ! Tôi là LTN đến đón đoàn anh về nhà máy.

- Tại sao lại là LTN ? Người ta nói với tao là nhà máy cử Natasa đi đón cơ mà.Sao lại là người VN, tao tưởng người Nga cơ mà.

Trong bụng nghĩ :" Sao cái ông này lại hỗn thế nhỉ, lần đầu tiên gặp mình, mình chào ông ta, ông không trả lời, lại còn dám mày tao chí tớ với mình nữa chứ. Nhưng tôi vẫn cố nén mình và trả lời :

- Vâng, Natasa chính là tôi. Chữ Nga khó gọi nên người ta thường gọi tôi là Natasa, lâu rồi nên người ta đã không nhớ tên VN của tôi nữa. Xin lỗi anh, nhờ anh , làm ơn vào tualet kéo giúp tôi mấy cái quần bò trong dài thò ra lôi thôi quá. Anh cởi ra cất đi. Ai lại 3 cái quần trong lòi ra thế kia, vào làm việc với người ta, thật thà, tôi xấu hổ lắm.

- Nhưng cái to tao mặc ngoài, còn mấy cái kia cứ mặc cái nọ thì gấu cái kia lòi ra. Cởi ra không được, người ta chỉ cho mỗi người mang 1 quần bò thôi. Ra kia họ tịch thu thì chết.

- Tôi đảm bảo với anh bây giờ không còn kiểm tra nữa. Anh cởi ra và cất đi. Mất bao nhiêu tôi đền, 200 rúp 1 cái, nhân 3 là 600 rúp, anh lo gì. Anh cứ làm như tôi nói, xong ra đây bàn giao người. Anh làm nhanh lên.

Anh ta vào tualet làm như tôi dặn. Ra ngoài trông đã gọn hơn 1 chút. Tôi nói:

- Bây giờ đã đỡ hơn. Anh bàn giao hộ chiếu và người cho tôi để tôi làm thủ tục.

Anh lo sợ, lúng túng ra mặt nói với tôi :

- Natasa này, tao nói cái này, mày phải giúp tao, tao lo và hoang mang quá.

- Thì anh cứ nói, giúp được gi tôi sẵn sàng, mà không giúp được tôi cũng trả lời  thẳng.

- Tiếng Nga mày nghe, nói được bao nhiêu phần trăm ?

- Tôi nghe, nói khoảng dộ 70-75% thôi. Anh cần gì, tôi nói được sẽ nói.

- Tao thì nghe và nói được 90-95 %.

- Vậy sao anh phải nhờ tôi ?

- Thì tao chưa quen lắm nên không nói được.

- Chưa quen thì cứ nói bừa đi, người ta cũng hiểu mà. Nói nhiều sẽ quen.

- Thôi, thôi, mày giúp tao đi.

- Thì anh nói đi, rào đầu, rào đuôi mãi, mất thì giờ, các cháu mệt lắm rồi. Mau cho chúng về nơi nghỉ ngơi.

Anh ta mở cái túi ra, cầm 1 đống hộ chiếu, gói làm 3 chồng. Anh đưa cho tôi, tay run run.

- Đây là 3 chồng hộ chiếu. 2 chồng này là 200 quyển. Còn chồng này thì chỉ có 99 quyển thôi, thiếu 1 quyển. Mày đếm lại thử xem.

Tôi cầm 3 chồng đếm đúng như anh nói. Mặt tôi thản nhiên như không. Thấy thế anh mở lòng:

- Mày làm sao nói hộ tao là đến Kabarốp tao vẫn đếm đủ cả người lẫn hộ chiếu. Vậy mà bây giờ lại mất 1 đứa và một quyển hộ chiếu mới lạ chứ.

- Sao mất ? Mất là thế nào ?

- Thì xuống nghỉ ở Khabarốp tao tập trung hết chúng nó vào 1 chỗ, không cho đứa nào đi đâu. Có 2 đứa xin vào tualet, tao cho vào và đã kiểm tra chúng ra đầy đủ.

Đến lúc này thì tôi đã hiểu nỗi lo của anh và mỉm cười, cứ để anh trình bầy tiếp xem sao.

 Anh ngạc nhiên và lại thao thao trình bầy tiếp.

Ở VN họ dặn tao cẩn thận đến sân bay này là đứa nào có người quen hẹn trước là ra gặp nhau, đón xong chúng đánh bài chuồn thẳng. Vậy là mình mất người, chúng chuồn nhanh lắm. Tao nhìn và kiểm tra rất kỹ, không thấy đứa nào ra khỏi tầm mắt của tao,vậy mà không hiểu bằng cách nào nó trốn nhanh thế chứ.Tao lo quá, mày ơi.

Tôi chẳng nói gì bảo anh ra đếm người. Anh đưa tôi ra đếm người có tất cả 299 cháu. Tôi lại anh và nói:

- Anh  đi vào cùng tôi làm thủ tục , nhanh lên!

- Thiếu người làm sao được mà làm ?

- Đủ rồi, không thiếu người nào cả !

- Đủ đâu mà đủ. Tao đếm không biết mấy chục lần mà vẫn chỉ có 299 đứa và 299 quyển hộ chiếu. Rõ ràng tao không đưa hộ chiếu cho bất kỳ đứa nào mà mất 1 quyển mới lạ chứ. Tao lo sốt vó lên.
Mày còn cười được à ?

- Không cười thì khóc à ? Tôi hỏi anh nhé. Anh đã đếm anh chưa ? Đến Khabarốp anh đưa hộ chiếu của anh cho người ta nhận mặt anh có bỏ túi không hay bỏ vào đống hộ chiếu chung ? Anh thò tay vào túi xem có hộ chiếu của anh trong đó không ?

- Ừ nhỉ, nó đây rồi!

Anh mừng rối rít:

- Sao mày khôn thế ? sao mày biết tao quên không đếm mình và bỏ hộ chiếu trong túi.

Tôi không trả lời, hỏi anh:

- Anh QCB này, ở VN anh làm gì ?

-Tao làm chuyên môn. Trước đây tao là trung tá, chuyển ngành học Bách khoa ra.

-Thế anh học tiếng Nga ở đâu mà nói, nghe của anh được những 90-95% cơ?

 -Thì tao học ở ĐHBK HN.

- Thế à ? Vậy mà đoàn ca, múa, nhạc Bạch Dương sang biểu diễn ở ĐHBK HN nói ngạc nhiên tôi cũng học ĐHBK HN mà sao nói tiếng Nga giỏi thế ? Ông ta cứ tra tôi mãi, tôi vẫn một mực học ĐHBK HN. Cuối cùng ông ta phải nói ông ta ngạc nhiên vì đã tiếp xúc với cán bộ giảng dạy ngoại ngữ không ai nói như tôi. Tôi bảo trò giỏi hơn thầy là chuyện thường mà. Ông ta lý luận :

- Trò giỏi hơn thầy là chuyện  học các môn tự nhiên , còn tiếng Nga tôi chưa thấy bao giờ.

Ông hiệu phó Nguyễn Đức Thừa nghe từ đầu câu chuyện quay lại ông trưởng đoàn :

- Cô ấy học ở Moskva về.

- Thế chứ. Chị làm cả buổi biểu diễn tôi cứ thắc mắc, không yên.

- Thế mà tôi cũng chỉ dám nói với anh tôi hiểu tối đa là 75%.  Anh quả thực lỗi lạc tiếng Nga thật !!!

 Sau này mới biết cái gì anh cũng nói phét, tiếng Nga thì ấm ớ vài từ toàn dùng danh từ và động từ nguyên thể. Chẳng biết bây giờ anh  ở đâu . Nếu đọc được bài này chắc anh CĂM  tôi lám, vì dám nói ra sự thật ngày xưa.

Nói cho cùng  VN có rất nhiều người có tật ĂN TỤC, NÓI PHÉT chứ có phải mình anh QCB đâu. Mong rằng các cụ đọc bài này bịa đùa thì được chứ đừng nói phét mà KẺ KHINH, NGƯỜI CƯỜI cho thì nhục lắm.

Một chuyện vừa buồn, vừa vui kể lại cho ai đã bớt chút thời gian quí báu đọc bài này giải trí chút. Xin cám ơn tất cả.

     KÍNH CHÀO !

TẠM BIỆT !

HÔM NAY 1/4 TÔI BAY ĐI CANADA.

CHÚC CÁC QUÍ VỊ Ở LAI VUI VẺ, MẠNH KHỎE, HẠNH PHÚC VÀ ĐẶC BIỆT CƯỜI THẬT NHIỀU, VÌ MỘT NỤ CƯỜI BẰNG 10 THANG THUỐC BỔ, NHƯNG TÔI CHÚC CÁC QUÍ VỊ 1 NỤ CƯỜI BẰNG 10 NĂM TRẺ LẠI.

XIN CHÀO CÁC QUÍ VỊ. HẸN GẶP LẠI.

                                    HÀ NỘI 1/IV/2O13

                               LƯU TUẤN NGA.

METRO Ở MOSKVA NĂM 1986.


Có người quen từ Hà nội sang Moskva làm việc đến chơi. Ở VN sang   Moskva ai cũng háo hức đi thăm các cửa hàng, sau đó là đi xem tầu điện ngầm, một công trình nổi tiếng đẹp nhất thế giới.
Anh bạn nhờ tôi đưa đi cửa hàng mua bàn là, nồi hầm, áo bay... rồi đi dạo Hồng trường và cuối cùng xuống tầu điện ngầm về nhà ăn tối.

Mua bàn là còn được, nồi hầm thì nặng và áo bay thì mò đâu ra. Cho nên tôi điều đình với anh :

- Ta đi dạo Hồng trường rồi vào GUM xem mua được gì thì mua, mà không mua được gì thì vẫn xuống Metro về ăn tối. Tôi biết anh sợ ăn ngoài tốn, còn phải để dành tiền mua đồ đạc về. Anh yên tâm, tôi  sẽ chiêu đãi anh những ngày anh ở Moskva, tùy túi tiền của anh mà mua hàng. Xuống Metro rẻ lắm, không sợ, tôi chi hết mà.

- Chị rộng rãi quá, cám ơn. Mình ra ngoại quốc lần đầu, lại đến thủ đô Moskva nên vợ, con mừng lắm. Họ dặn mua đủ thứ. Vợ thì bàn là, nồi hầm, áo bay..., con thì nói bố mua cho con cái xe đạp to to, bé bé như các bạn LX trong phim. Tiền chẳng có bao nhiêu mà mua đủ thứ, khốn khổ thật...

- Tôi thông cảm rồi, anh không phải thanh minh. Chỉ có điều ở nhà không biết chứ nồi hầm thì hiếm, quân VN lùng mua ác, áo bay thì coi như mò kim đáy biển, loại ấy chỉ có bộ đội mới mua được, còn tôi thì chịu. Ai sang cũng yêu cầu mua áo bay, mà thứ đó thì chỉ lính Nga mới được cung cấp miễn phí. Bản thân tôi cũng không có nổi lấy 1 cái để cho cậu em là lính VN. Người ta cầu cạnh, tay trong mới mua được, còn tôi thì chịu chết, không làm được việc ấy. Tôi ở đây lâu nên cũng quên tính ra tiền VN, hơn nữa tôi không làm kinh tế, chỉ làm công ăn lương thôi. Anh thông cảm cho tôi, nếu giúp được gì tôi sẵn sàng, nhưng phải trong khả năng của tôi, còn ngoài thì xin lỗi, tôi không có mối làm ăn riêng như người khác. 

- Tôi hiểu chị mà, bao giờ chị chả thế. Thôi chiều nay cứ đi như chị nói, ít nhất cũng biết Moskva là thế nào. À còn cái khoản của riêng tôi, nghe nói kem Moskva ngon lắm, nếu đến Moskva mà chưa ăn kem thì coi như chưa đến Moskva. Tôi cũng muốn thử, nhưng nghe nói đắt lắm.

- Anh yên tâm, chả lẽ anh từ VN sang đây tôi lại không chiêu đãi nổi anh mấy cái kem hay sao. Chốc nữa anh đi vi tôi, anh muốn ăn mấy cái cũng được. Còn tôi sợ viêm họng không ăn đâu, anh cứ tự nhiên, không có lại nghĩ tôi nhịn không dám ăn. Tôi làm việc bằng mồm nên phải giữ cho họng không đau mới làm được.

- Thế thì được. Tôi cũng đang nghĩ sợ tôi ăn chị lại không dám ăn. Ta chuẩn bị đi thôi. Đi bộ à ?

- Thì đi bộ để ngắm phố chứ xuống ngay metro thì nhìn được gì.

Đi đường thấy gì anh ta cũng hỏi. Qua đường đợi thì anh nóng ruột như lửa đốt :

- Ối giời ôi, xe ôtô  gì mà nhiều như cua bò thế kia thì bao giờ mình mới qua được bên kia đường.

- Thì chờ đèn xanh mình đi qua thôi.

-Nhưng đường rộng thế kia thì qua sao kịp bên kia?

- Ta qua đến giữa rồi đứng đợi bên kia đưng, bật đèn xanh lại qua nốt. Có sao đâu, ai cũng đi vậy mà.

- Chán nhỉ ! Ở bên này đi lại qua đường cũng phức tạp ra phết.

- Tôi thấy chẳng sao cả. Tôi quen nên thấy bình thường. Anh phải kiên nhẫn một chút.

Rồi cũng đến Hồng trường. Đi quanh một lúc anh kêu mỏi và yêu cầu vào cửa hàng GUM. Tôi làm theo ngay vì tôi cũng đã thấm mệt.

Vào cửa hàng tôi chiêu đãi kem cho anh đỡ mệt, anh cũng chỉ ăn được 2 cái là kêu lạnh, mặc dù tấm tắc khen ngon khác hẳn kem VN, vả lại anh bảo kem LX gì mà to thế, ăn 2 cái là no kềnh. Mời anh ăn  nữa anh cũng chịu.

Vào cửa hàng anh yêu cầu đi chỗ nọ, chỗ kia, tôi đáp ứng hết, nhưng cũng chỉ mua được 2 cái bàn là thôi. Còn các thứ khác anh cần không có. Xe đạp con thì phải mua ở cửa hàng " Thế giới trẻ con " mới có. Nhưng tôi và anh đều mệt lử, không ai muốn đi tiếp nên rủ nhau xuống metro về.

Sau khi giải thích cho anh bạn cách đi dưới metro xong tôi mua vé, kèm anh đi ngay sau lưng. Tuy vậy vẫn lo anh lạc. Mà lạc thì anh vừa CÂM , vừa ĐIẾC làm sao tm được đường về giữa thđô Moskva to lớn này. Anh trách tôi:

- Thì tôi hiểu rồi , giải thích mãi như dặn đứa tr lên 3 không bằng.

- Dặn nhiều không thừa đâu. Anh đứng sát sau lưng tôi không có chốc đông người hđẩy cho thì chết. 

Vừa nói xong tầu đến. Mấy người đứng trước vào, tiếp đến tôi. Giờ cao điểm  tôi cứ bđẩy theo dòng người, chân bung biêng không chạm đất. Không tài nào quay cổ lại xem anh bạn đâu. Bỗng một người đẩy tôi về phía trước. Thật không may cho tôi, anh ta dí chặt tôi vào lưng người đứng trước. Mũi tôi dính chặt vào lưng anh kia. Tôi tắc thở, không tài nào há nổi mồm ra để thở, nói thật không ngoa chút nào. Tôi tưởng chết đến nơi, họ to, cao thế,  đứng lù lù ra thì làm sao đẩy nổi, chân thì đang không chạm đất. May chợt nghĩ ra cách thoát. Tôi dẫy 2 chân và co cẳng đạp thật mạnh vào chân người đứng trước. Anh ta đau quá, co cẳng, ngoái lại nhìn, vậy là tôi thoát chết ngạt.

Ngoảnh lại nhìn mãi chẳng thấy anh bạn đâu, mãi mới thấy anh ta đứng dựa lưng vào cửa ra vào. Thôi thì bất lch sự,  tôi đành phải hét to thì anh ta mới nghe thấy. Anh nhìn tôi chỉ chỉ sau lưng. Hóa ra anh ta bị chen bật lại đằng sau, sợ lạc anh cố len vào cuối cùng. Áo anh mắc vào cửa không sao kéo ra được. Tôi bảo anh cúi về đằng trước kẻo đến ga người ta mở cửa thì ngã kềnh xuống đường tầu. Anh cố làm theo vì trước mặt anh cũng có mấy người đứng chật.

Xuống tầu an toàn, anh mừng rối rít:

- Tôi không ngờ ở đây giờ cao điểm cũng chật thế. Lúc ấy tôi lo lạc quá !

- Tôi dặn anh có thừa đâu. Giờ cao điểm thì trên tầu điện, ôtô  buýt, metro, đâu đâu cũng chật như vậy cả.

- Tôi tưởng ở Moskva thi không chật.

- Tôi nói cho anh biết. Có người VN đứng xếp hàng mấy tiếng mới mua được cái bắp cải. Trên đường về leo lên ôtô  buýt, giờ cao điểm, người cũng chật ních không sao cựa nổi như trên metro. Anh ta lúng túng đánh rơi cái bắp cải, không tài nào cúi xuống lấy được, đành bỏ cái bắp cải mà về, mặc dù tiếc đứt ruột. Mùa đông 1 cái bắp cải tươi quí lắm chứ không như ở ta. Giờ cao điểm mà lại là mùa đông thì đừng dại mà ra đường khi không có gì gấp.

Về đến nhà anh ta kể luyên thuyên chuyện nọ, chuyện kia. Tôi nói với anh:

- Thì các đô thị đều thế cả, có gì lạ đâu. Có  điều ngành giao thông phải nghĩ cách giúp dân đỡ khổ thôi. Chắc sau này Moskva cũng khác chứ không như bây giờ. Tôi thì cứ mong sao VN ta được bằng Moskva bây giờ .

Đúng vậy Moskva bây giờ khác nhiều. VN ta cũng khác nhiều. Nhưng còn nạn tắc đường của ta thì bây giờ tôi không dám ra đường giờ cao điểm, mặc dù đi bộ (xe số 11) chứ không đi loại xe nào.

Viết lại một chút kỷ niệm về giao thông ở Moskva năm 1986 vì nghe đâu các NGÀI giao thông VN lại có TRÒ mới. Mong các ngài làm gì thì làm, dân ta , nhất là các thành thị đã khổ vì TẮC ĐƯỜNG lắm rồi. Làm sao cho dân đỡ khổ MỘT CHÚT thôi.

Kính chào !


NHÀ TẬP THỂ (2)

Khi được lên cái nhà thứ 3 của trường thì ai cũng  bảo là mình sướng như được lên thiên đàng. Người lên tham quan nghìn nghịt. Có bạn bảo với mình:
 - TN sưởng thật, được ợ nhà lầu, còn mình vận ở nhà cập 4, chạ khạc gì cải ộ chỏ.
- Chả biết sướng sao chứ nhiều phiền phức quá, bạn ạ. Mâu thuẫn chồng chất mâu thuẫn. Có những cái khổ hơn là ở nhà cấp 4.
Có cô bạn thì thích nhà  tầng sạch sẽ, nhất là lại có nhà vệ sinh riêng nên cứ để dành cả ngày, hết giờ làm việc là lên nhà mình NHỜ. Cô ta bảo :
- Ở trên này sạch sẽ thật, xong giật nước ÙM một cái là sạch như lau.
Cô ấy không nghĩ là nước ở đây thiếu đến mức nhiều nhà chửi nhau thậm tệ. Mình chả dám nói với cô ta về điều đó. 
Gọi là căn hộ cho nó OAI thôi chứ trong nhà ngoài phòng vệ sinh riêng, chỉ có 1 cái bể đựng được khoảng 4 sô nước, cả ngày dùng. Chiều  đến họ bơm cho, đầy bể là chịu, chẳng có nổi lấy 1 cái chậu chứa thêm. Van không có, đày bể, nhà trên chảy xuống nhà dưới. Thế là ban đồng ca của cả nhà bắt đầu. Từ tầng 3 xuống đến tầng 1 tha hồ mà ca, còn tầng 4 không ca được thì chờ hết giờ bơm quét dọn nước tràn ra. Nếu phải giặt thì phơi ra ngoài, tầng dưới cấm tầng trên không được phơi vì chảy nước xuống không phận nhà họ...
Hành lang rộng 0,8m đi chung 4 nhà. Nhà ở trong cùng may không ai đi qua, nhà ngoài cùng thì cả 3 nhà đi qua cửa nhà mình. Cửa sổ 2 nhà chung 1 cái. Cái ông KTS cũng GIỎI ghê, 2 nhà chung 1 cửa sổ, nhà này mở thì nhà kia cũng phải mở. Bây giờ ta nói sao không cải tạo lại, nhưng lúc đó cải tạo sao được. Nguyên vật liệu LX cho để xây ụ pháo. Hòa bình không dùng trường cho xây nhà ở cho CBCNV của trường. Công xây là những ngày lao động của sinh viên. Xây xong họ trả lại cho ban kiến thiết những gì còn thừa. Mua ngoài chợ chẳng bao giờ có nổi 1 kg xi măng. Còn cửa và cửa sổ là các thùng  đựng máy móc LX cung cấp cho trường. Trong tay không 1 tấc gỗ, không 1 lạng xi măng, lấy gì cải tạo. Đành phải dùng dây buộc hé không đóng. Chẳng lẽ cứ í ới gọi nhau cùng mở cửa sổ.
Hành lang hẹp, ai đi qua cũng ngại nhìn xuống dưới nên đi sát vào cửa nhà mình. Đã đi sát cửa có mấy ai lại không nhìn vào trong nhà mình, nhất là giờ ăn cơm hay nhà nào có chuyện chẳng lành. Cái khoản này thì chẳng khác nhà cấp 4, khác chăng là họ đứng sát nhà mình XEM rồi ai đó GÓP ý kiến. Vì vậy nên tốt nhất là IM LẶNG .
Nhiều người vô ý cứ kéo lê dép ngay cửa nhà mình lúc đêm khuya. Lại chịu đựng.
Thế cho nên các cụ nói sống mỗi người 1 nhà là thế. Cái tập thể thì cực chẳng đã, mình nghèo không có đất thì phải chịu. Ai có đất được ở nhà riêng thì thật hạnh phúc.
Còn trưởng nhà thì muốn xông vào nhà mình lúc nào cũng được. Ở tầng dưới KIỆN , vậy là trưởng nhà xông vào tầng trên xem xét, xoi mói... Chủ không cho vào thì họp cả 48 gia đình phê bình. Mình đóng cửa theo cách lịch sự thì họ phê bình là ích kỷ, đóng cửa buổi tối để họ đi qua không thấy đường bị ngã... Khổ đủ điều. Thôi đành ở với hàng xóm 1 bỏ làm 10 cho yên thân.
Chỉ có trẻ con là cảm thấy vui. Chúng chả biết gì, chỉ biết có cầu thang đuổi nhau là sướng. Ở đây dù sao cũng sạch hơn ở nhà cấp 4, lại đông bạn, sau giờ học rủ nhau chơi, chạy nhảy tha hồ.
Hè rủ nhau hát. múa, chuẩn bị cắm trại . Chuẩn bị thi theo nhà đủ mọi thứ. Thêu, đan, trang trí trại hè đều có trong chương trình thi, nên chúng tích cực lắm. Chúng cố giật giải nhất. Con tôi thì mê những thứ ấy lắm, nó thích đã vậy , nhưng nó rất say mê. Trong nhà k6 nó lúc nào cũng nổi trội. Nó cố không thua em, kém chị. Chúng thân với nhau như ruột thịt. May những đứa nó thân toàn  là tự giác chăm học, ngoan ngoãn. Chúng tự biết làm sao học giỏi để cho bố , mẹ vui lòng. Hồi ấy cũng chẳng có học thêm như bây giờ. Nếu có học thêm thì chẳng biết lấy tiền đâu ra. Con cái không biết gì tự đi hỏi người lớn biết môn ấy. Giúp nhau vô tư. Con thứ 2 thì tối rủ các bạn cùng lứa tuổi hè đi SỜ VE. Bao giờ sờ được 1 con ve mới về. Mùa hè ve kêu, chúng theo tiếng ve kêu , tối mò cứ SỜ vào gốc cây mà tóm ve lột xác.
Có chị bạn được đi nghiên cứu sinh sang hỏi tôi :
- Chị ơi, em được đi NCS mà ngại quá. Chẳng biết để 2 thằng cu cho ai. Mình anh ấy không biết có dạy nổi không ?
 Thì cứ đi đi. Ở nhà có gì bảo anh ấy cứ hỏi, chị sẵn sàng giúp.
- Thế em đi, chị nhé. Chị ở nhà giúp em dạy bảo 2 thằng vậy.
Thế là cô bạn đi NCS 3 năm sau về. Hai thằng ở nhà học chẳng khác gì các bạn có đủ cha, mẹ. Thỉnh thoảng chắc bố chúng cũng muốn cám ơn mình sang nhà nói vài câu.
- Chắc hai thằng cũng làm bác mất thì giờ nhỉ. Tôi bận quá, vừa dạy, vừa lo cơm nước, giặt rũ cho 2 con vịt giời này không có chị thì gay. Mong cho mẹ chúng mau chóng trở về.
- Có gì đâu mà anh phải lo. Chúng ngoan mà. Có 1 lần duy nhất bảo thằng anh không được, tôi bợp cho 1 phát vào đầu cảnh cáo, vậy mà từ bấy đến nay ngoan hẳn, học hành chăm hơn...
Ba năm sau mẹ chúng tốt nghiệp trở về. Để cám ơn tôi mẹ chúng tặng tôi cái máy sấy tóc. Tôi không lấy, nhưng mẹ chúng nói mãi tôi lấy để làm kỷ niệm.
Cách đây chừng hơn 2 năm  tự nhiên có 1 thằng ở đâu chạy đến ôm chầm lấy tôi, rúc đầu vào ngực dúi dúi. Chẳng biết ai, tôi vừa cười vừa đẩy ra :
- Xem mặt đứa nào mà lớn thế này còn rúc đầu vào ngực bác đây ? Lùi ra mau !
- Cháu đây ! Thằng BK đây !
- À ra thằng BK. Lớn nhỉ ! Vợ con gì chưa ? bây giờ làm gì ?
- Cháu 1 vợ, 2 con. Vẫn làm cán bộ giảng dạy của trường BK.
- Thế vào nhà này làm gì ?
- Cháu vào làm đề tài khoa học. Vừa có tiền, vừa khỏi quên chuyên môn, chứ dạy mãi, như bác biết đấy, sẽ mòn mỏi đi rồi thì con cái nó lại cho mình là cả đời chỉ nhai mãi 1 giáo trình.
- Được đấy. Làm thêm vừa cải thiện đời sống, vừa không lạc hậu với chuyên môn, bác ủng hộ.
Chuyện trò một lúc, bác cháu chia tay. Nó nói:
- Quên cháu chưa hỏi thăm mọi người trong nhà k6. Bác nói cho cháu biết với.
- Cháu đi lâu quá rồi còn gì. Hơn 10 năm nay bao chuyện xẩy ra.
- Thôi, những chuyện ai mất cháu biết cả rồi. Có chuyện gì vui bác kể cho cháu nghe với:
- Vui à ? Chuyện người già nhé.  Mà người già thì nhiều chuyện vui lắm : ông nói gà thì bà nói vịt. Một hôm nghe anh HHP hỏi :
- Ba ơi, thằng cu L nhà con có bên này không ?
Bác không biết hai bố con nói gì, nhưng đến lúc anh HHP đi qua cửa nhà bác thấy bố anh ấy gọi lại. Anh vội quay ngay lại hỏi :
- Nó trốn ở đâu hả ba ?
- Rồi, rồi, cái đèn cháy rồi, con ạ.
- Hỏi thằng L có đây không thì ba lại bảo đèn cháy rồi. Khổ thật với ông.
Một lần nghe dép loẹt quẹt ngoài hành lang  khoảng gần 12 giờ đêm. Nghe tiếng trong nhà hỏi to:
- Sao ba đi họp chi bộ gì mà bây giờ mới về ? Ba thử nhìn xem mấy giờ rồi. Các cụ bộ đội về hưu mà họp hăng thế ?
- Họp thì 10 giờ hơn đã xong. Chẳng biết cái ông nào mà đi nhầm dép của ba về. Ba cứ ngồi đợi mãi xem ông nào đi nhầm dép của ba quay lại để đổi dép về. Vậy mà đợi hơn 1 giờ chẳng thấy ông nào quay lại. Chắc ông nào đi nhầm không chú ý cứ bỏ dép vào nhà đi ngủ luôn, nên ba đành về.
- Giời ơi ! Ba thử nhìn chân ba xem. Con ngồi đợi ba mấy tiếng ở đây vì sợ về vợ con nó bảo con  chưa già đã lẩm cẩm.
- Sao cơ ? Đợi ba làm gì ?
- Thì ba đi 1 chiếc dép của con, 1 chiếc dép của ba đi họp chứ sao. Khổ thật với ba.
Ông cụ cười cả xóm nghe thấy, nhưng chắc riêng ông thì không nghe thấy.
BK cười như chưa bao giờ nó cười như vậy. Nó cười chảy nước mắt rồi hỏi:
- Còn bác thì sao? Cháu thấy bác vẫn như xưa.
- Nói bậy nào. Bác già quá và nhiều khi lẩn thẩn cứ nghĩ lại ngày xưa , lúc các cháu còn bé. Nghèo mà tốt với nhau ghê.
- Chẳng phải bác đâu mà chúng cháu cũng thế. Thôi cháu vào làm việc , bác nhé. Cháu chào bác và cho cháu gửi lời chào 2 chị và các cháu.
- Chào cháu. Chúc cháu thành công, mọi sự may mắn. Gửi lời chào bố, mẹ và em cháu.
Chuyện nhà tập thể thì vui, buồn, tình người, tốt, xấu đủ cả. Có viết cả năm chắc cũng không hết. Chỉ viết vài chuyện vớ vẩn cho những ai rỗi thời gian đọc cho đỡ buồn và các con cháu đọc cho biết.
Xin cám ơn  tất cả những ai đã bớt chút thời gian ngó lại cái thời XƯA của chúng ta.
Xin kính chào !