Được lệnh đi đón 300 người tại sân bay Seremechieva Moskva đúng 12 giờ đêm. Tôi có trách nhiệm đưa họ về tận ký túc xá và phân ra từng nhà theo ngành nghề. Đi đón phải tháp tùng 10 ôtô về nhà máy cách Moskva gần 100 km an toàn cũng hơi lo, về phía Nga thì không sợ, nhưng về phía VN thì sợ mình bỏ sót ai đó nơi sân bay thì chết.Tuy vậyqua mấy lần đón tôi cũng đã biết cách điều khiển họ rồi. Chỉ phải tội cái gì với họ cũng mới nên họ hay NGHÊNH , mình nói họ không chú ý nghe.
Đến sân bay nơi đón tiếp vắng tanh, không một bóng người VN. Tôi lo máy bay trễ nên vội hỏi người phụ trách, họ trả lời đã đến cách đây khoảng gần 2 giờ.Tôi nghĩ sao lạ thế nhỉ. Làm thủ tục với các cháu có gì đâu mà lâu thế. Ra đi mỗi cháu chỉ có 1 bộ được phát mặc trong người và 1 túi du lịch chỉ 1 bộ nữa và vài thứ lặt vặt mang theo mà sao mãi không ra được. Đành nói khó với nhà chức trách xin vào đón 300 người VN, họ cho vào ngay và nói:
- Họ đang ngồi cả trong kia chờ làm thủ tục. Nhưng chẳng ai nói tiếng Nga được nên chúng tôi không thể cho ra, họ ngồi cả kia kìa.
- Cám ơn các đồng chí. Tôi là người đi đón, chờ ngoài kia mãi không thấy họ ra nên tôi mới hỏi, mong đ/c thông cảm cho. Tôi xin lỗi.
-Không sao. Mời đ/c vào.
Trong phòng chờ các cháu có vẻ mệt mỏi qua chặng đường máy bay dài, ngồi bệt cả xuống sàn. Trông thấy vừa bệ rạc, vừa tôi nghiệp bọn trẻ từ bé chưa đi ôtô chứ đừng nói máy bay nên cháu nào, cháu nấy mặt trắng bệch. Đứa nào khỏe lắm còn ngửng được đầu lên, còn hầu như gục đầu xuống cái túi du lịch mang theo duy nhất.
Tôi biết trong 300 người chỉ có 1 đàn ông trưởng vùng nên nhận ra ngay. Lại gần anh ta, tôi thấy vẻ mặt lo lắng, bồn chồn, mồm lẩm nhẩm, chân đi từng bước quanh đám con gái.
Thấy anh lôi thôi, lếch thếch đeo bên mình cái túi. Trông anh có vẻ già vì tóc đã muối tiêu, nhưng mặt thì mới có ít nếp nhăn, tôi đoán tuổi khoảng trên, dưới 50. Đến gần anh tôi tự giới thiệu:
- Chào anh ! Tôi là LTN đến đón đoàn anh về nhà máy.
- Tại sao lại là LTN ? Người ta nói với tao là nhà máy cử Natasa đi đón cơ mà.Sao lại là người VN, tao tưởng người Nga cơ mà.
Trong bụng nghĩ :" Sao cái ông này lại hỗn thế nhỉ, lần đầu tiên gặp mình, mình chào ông ta, ông không trả lời, lại còn dám mày tao chí tớ với mình nữa chứ. Nhưng tôi vẫn cố nén mình và trả lời :
- Vâng, Natasa chính là tôi. Chữ Nga khó gọi nên người ta thường gọi tôi là Natasa, lâu rồi nên người ta đã không nhớ tên VN của tôi nữa. Xin lỗi anh, nhờ anh , làm ơn vào tualet kéo giúp tôi mấy cái quần bò trong dài thò ra lôi thôi quá. Anh cởi ra cất đi. Ai lại 3 cái quần trong lòi ra thế kia, vào làm việc với người ta, thật thà, tôi xấu hổ lắm.
- Nhưng cái to tao mặc ngoài, còn mấy cái kia cứ mặc cái nọ thì gấu cái kia lòi ra. Cởi ra không được, người ta chỉ cho mỗi người mang 1 quần bò thôi. Ra kia họ tịch thu thì chết.
- Tôi đảm bảo với anh bây giờ không còn kiểm tra nữa. Anh cởi ra và cất đi. Mất bao nhiêu tôi đền, 200 rúp 1 cái, nhân 3 là 600 rúp, anh lo gì. Anh cứ làm như tôi nói, xong ra đây bàn giao người. Anh làm nhanh lên.
Anh ta vào tualet làm như tôi dặn. Ra ngoài trông đã gọn hơn 1 chút. Tôi nói:
- Bây giờ đã đỡ hơn. Anh bàn giao hộ chiếu và người cho tôi để tôi làm thủ tục.
Anh lo sợ, lúng túng ra mặt nói với tôi :
- Natasa này, tao nói cái này, mày phải giúp tao, tao lo và hoang mang quá.
- Thì anh cứ nói, giúp được gi tôi sẵn sàng, mà không giúp được tôi cũng trả lời thẳng.
- Tiếng Nga mày nghe, nói được bao nhiêu phần trăm ?
- Tôi nghe, nói khoảng dộ 70-75% thôi. Anh cần gì, tôi nói được sẽ nói.
- Tao thì nghe và nói được 90-95 %.
- Vậy sao anh phải nhờ tôi ?
- Thì tao chưa quen lắm nên không nói được.
- Chưa quen thì cứ nói bừa đi, người ta cũng hiểu mà. Nói nhiều sẽ quen.
- Thôi, thôi, mày giúp tao đi.
- Thì anh nói đi, rào đầu, rào đuôi mãi, mất thì giờ, các cháu mệt lắm rồi. Mau cho chúng về nơi nghỉ ngơi.
Anh ta mở cái túi ra, cầm 1 đống hộ chiếu, gói làm 3 chồng. Anh đưa cho tôi, tay run run.
- Đây là 3 chồng hộ chiếu. 2 chồng này là 200 quyển. Còn chồng này thì chỉ có 99 quyển thôi, thiếu 1 quyển. Mày đếm lại thử xem.
Tôi cầm 3 chồng đếm đúng như anh nói. Mặt tôi thản nhiên như không. Thấy thế anh mở lòng:
- Mày làm sao nói hộ tao là đến Kabarốp tao vẫn đếm đủ cả người lẫn hộ chiếu. Vậy mà bây giờ lại mất 1 đứa và một quyển hộ chiếu mới lạ chứ.
- Sao mất ? Mất là thế nào ?
- Thì xuống nghỉ ở Khabarốp tao tập trung hết chúng nó vào 1 chỗ, không cho đứa nào đi đâu. Có 2 đứa xin vào tualet, tao cho vào và đã kiểm tra chúng ra đầy đủ.
Đến lúc này thì tôi đã hiểu nỗi lo của anh và mỉm cười, cứ để anh trình bầy tiếp xem sao.
Anh ngạc nhiên và lại thao thao trình bầy tiếp.
Ở VN họ dặn tao cẩn thận đến sân bay này là đứa nào có người quen hẹn trước là ra gặp nhau, đón xong chúng đánh bài chuồn thẳng. Vậy là mình mất người, chúng chuồn nhanh lắm. Tao nhìn và kiểm tra rất kỹ, không thấy đứa nào ra khỏi tầm mắt của tao,vậy mà không hiểu bằng cách nào nó trốn nhanh thế chứ.Tao lo quá, mày ơi.
Tôi chẳng nói gì bảo anh ra đếm người. Anh đưa tôi ra đếm người có tất cả 299 cháu. Tôi lại anh và nói:
- Anh đi vào cùng tôi làm thủ tục , nhanh lên!
- Thiếu người làm sao được mà làm ?
- Đủ rồi, không thiếu người nào cả !
- Đủ đâu mà đủ. Tao đếm không biết mấy chục lần mà vẫn chỉ có 299 đứa và 299 quyển hộ chiếu. Rõ ràng tao không đưa hộ chiếu cho bất kỳ đứa nào mà mất 1 quyển mới lạ chứ. Tao lo sốt vó lên.
Mày còn cười được à ?
- Không cười thì khóc à ? Tôi hỏi anh nhé. Anh đã đếm anh chưa ? Đến Khabarốp anh đưa hộ chiếu của anh cho người ta nhận mặt anh có bỏ túi không hay bỏ vào đống hộ chiếu chung ? Anh thò tay vào túi xem có hộ chiếu của anh trong đó không ?
- Ừ nhỉ, nó đây rồi!
Anh mừng rối rít:
- Sao mày khôn thế ? sao mày biết tao quên không đếm mình và bỏ hộ chiếu trong túi.
Tôi không trả lời, hỏi anh:
- Anh QCB này, ở VN anh làm gì ?
-Tao làm chuyên môn. Trước đây tao là trung tá, chuyển ngành học Bách khoa ra.
-Thế anh học tiếng Nga ở đâu mà nói, nghe của anh được những 90-95% cơ?
-Thì tao học ở ĐHBK HN.
- Thế à ? Vậy mà đoàn ca, múa, nhạc Bạch Dương sang biểu diễn ở ĐHBK HN nói ngạc nhiên tôi cũng học ĐHBK HN mà sao nói tiếng Nga giỏi thế ? Ông ta cứ tra tôi mãi, tôi vẫn một mực học ĐHBK HN. Cuối cùng ông ta phải nói ông ta ngạc nhiên vì đã tiếp xúc với cán bộ giảng dạy ngoại ngữ không ai nói như tôi. Tôi bảo trò giỏi hơn thầy là chuyện thường mà. Ông ta lý luận :
- Trò giỏi hơn thầy là chuyện học các môn tự nhiên , còn tiếng Nga tôi chưa thấy bao giờ.
Ông hiệu phó Nguyễn Đức Thừa nghe từ đầu câu chuyện quay lại ông trưởng đoàn :
- Cô ấy học ở Moskva về.
- Thế chứ. Chị làm cả buổi biểu diễn tôi cứ thắc mắc, không yên.
- Thế mà tôi cũng chỉ dám nói với anh tôi hiểu tối đa là 75%. Anh quả thực lỗi lạc tiếng Nga thật !!!
Sau này mới biết cái gì anh cũng nói phét, tiếng Nga thì ấm ớ vài từ toàn dùng danh từ và động từ nguyên thể. Chẳng biết bây giờ anh ở đâu . Nếu đọc được bài này chắc anh CĂM tôi lám, vì dám nói ra sự thật ngày xưa.
Nói cho cùng VN có rất nhiều người có tật ĂN TỤC, NÓI PHÉT chứ có phải mình anh QCB đâu. Mong rằng các cụ đọc bài này bịa đùa thì được chứ đừng nói phét mà KẺ KHINH, NGƯỜI CƯỜI cho thì nhục lắm.
Một chuyện vừa buồn, vừa vui kể lại cho ai đã bớt chút thời gian quí báu đọc bài này giải trí chút. Xin cám ơn tất cả.
KÍNH CHÀO !
Đến sân bay nơi đón tiếp vắng tanh, không một bóng người VN. Tôi lo máy bay trễ nên vội hỏi người phụ trách, họ trả lời đã đến cách đây khoảng gần 2 giờ.Tôi nghĩ sao lạ thế nhỉ. Làm thủ tục với các cháu có gì đâu mà lâu thế. Ra đi mỗi cháu chỉ có 1 bộ được phát mặc trong người và 1 túi du lịch chỉ 1 bộ nữa và vài thứ lặt vặt mang theo mà sao mãi không ra được. Đành nói khó với nhà chức trách xin vào đón 300 người VN, họ cho vào ngay và nói:
- Họ đang ngồi cả trong kia chờ làm thủ tục. Nhưng chẳng ai nói tiếng Nga được nên chúng tôi không thể cho ra, họ ngồi cả kia kìa.
- Cám ơn các đồng chí. Tôi là người đi đón, chờ ngoài kia mãi không thấy họ ra nên tôi mới hỏi, mong đ/c thông cảm cho. Tôi xin lỗi.
-Không sao. Mời đ/c vào.
Trong phòng chờ các cháu có vẻ mệt mỏi qua chặng đường máy bay dài, ngồi bệt cả xuống sàn. Trông thấy vừa bệ rạc, vừa tôi nghiệp bọn trẻ từ bé chưa đi ôtô chứ đừng nói máy bay nên cháu nào, cháu nấy mặt trắng bệch. Đứa nào khỏe lắm còn ngửng được đầu lên, còn hầu như gục đầu xuống cái túi du lịch mang theo duy nhất.
Tôi biết trong 300 người chỉ có 1 đàn ông trưởng vùng nên nhận ra ngay. Lại gần anh ta, tôi thấy vẻ mặt lo lắng, bồn chồn, mồm lẩm nhẩm, chân đi từng bước quanh đám con gái.
Thấy anh lôi thôi, lếch thếch đeo bên mình cái túi. Trông anh có vẻ già vì tóc đã muối tiêu, nhưng mặt thì mới có ít nếp nhăn, tôi đoán tuổi khoảng trên, dưới 50. Đến gần anh tôi tự giới thiệu:
- Chào anh ! Tôi là LTN đến đón đoàn anh về nhà máy.
- Tại sao lại là LTN ? Người ta nói với tao là nhà máy cử Natasa đi đón cơ mà.Sao lại là người VN, tao tưởng người Nga cơ mà.
Trong bụng nghĩ :" Sao cái ông này lại hỗn thế nhỉ, lần đầu tiên gặp mình, mình chào ông ta, ông không trả lời, lại còn dám mày tao chí tớ với mình nữa chứ. Nhưng tôi vẫn cố nén mình và trả lời :
- Vâng, Natasa chính là tôi. Chữ Nga khó gọi nên người ta thường gọi tôi là Natasa, lâu rồi nên người ta đã không nhớ tên VN của tôi nữa. Xin lỗi anh, nhờ anh , làm ơn vào tualet kéo giúp tôi mấy cái quần bò trong dài thò ra lôi thôi quá. Anh cởi ra cất đi. Ai lại 3 cái quần trong lòi ra thế kia, vào làm việc với người ta, thật thà, tôi xấu hổ lắm.
- Nhưng cái to tao mặc ngoài, còn mấy cái kia cứ mặc cái nọ thì gấu cái kia lòi ra. Cởi ra không được, người ta chỉ cho mỗi người mang 1 quần bò thôi. Ra kia họ tịch thu thì chết.
- Tôi đảm bảo với anh bây giờ không còn kiểm tra nữa. Anh cởi ra và cất đi. Mất bao nhiêu tôi đền, 200 rúp 1 cái, nhân 3 là 600 rúp, anh lo gì. Anh cứ làm như tôi nói, xong ra đây bàn giao người. Anh làm nhanh lên.
Anh ta vào tualet làm như tôi dặn. Ra ngoài trông đã gọn hơn 1 chút. Tôi nói:
- Bây giờ đã đỡ hơn. Anh bàn giao hộ chiếu và người cho tôi để tôi làm thủ tục.
Anh lo sợ, lúng túng ra mặt nói với tôi :
- Natasa này, tao nói cái này, mày phải giúp tao, tao lo và hoang mang quá.
- Thì anh cứ nói, giúp được gi tôi sẵn sàng, mà không giúp được tôi cũng trả lời thẳng.
- Tiếng Nga mày nghe, nói được bao nhiêu phần trăm ?
- Tôi nghe, nói khoảng dộ 70-75% thôi. Anh cần gì, tôi nói được sẽ nói.
- Tao thì nghe và nói được 90-95 %.
- Vậy sao anh phải nhờ tôi ?
- Thì tao chưa quen lắm nên không nói được.
- Chưa quen thì cứ nói bừa đi, người ta cũng hiểu mà. Nói nhiều sẽ quen.
- Thôi, thôi, mày giúp tao đi.
- Thì anh nói đi, rào đầu, rào đuôi mãi, mất thì giờ, các cháu mệt lắm rồi. Mau cho chúng về nơi nghỉ ngơi.
Anh ta mở cái túi ra, cầm 1 đống hộ chiếu, gói làm 3 chồng. Anh đưa cho tôi, tay run run.
- Đây là 3 chồng hộ chiếu. 2 chồng này là 200 quyển. Còn chồng này thì chỉ có 99 quyển thôi, thiếu 1 quyển. Mày đếm lại thử xem.
Tôi cầm 3 chồng đếm đúng như anh nói. Mặt tôi thản nhiên như không. Thấy thế anh mở lòng:
- Mày làm sao nói hộ tao là đến Kabarốp tao vẫn đếm đủ cả người lẫn hộ chiếu. Vậy mà bây giờ lại mất 1 đứa và một quyển hộ chiếu mới lạ chứ.
- Sao mất ? Mất là thế nào ?
- Thì xuống nghỉ ở Khabarốp tao tập trung hết chúng nó vào 1 chỗ, không cho đứa nào đi đâu. Có 2 đứa xin vào tualet, tao cho vào và đã kiểm tra chúng ra đầy đủ.
Đến lúc này thì tôi đã hiểu nỗi lo của anh và mỉm cười, cứ để anh trình bầy tiếp xem sao.
Anh ngạc nhiên và lại thao thao trình bầy tiếp.
Ở VN họ dặn tao cẩn thận đến sân bay này là đứa nào có người quen hẹn trước là ra gặp nhau, đón xong chúng đánh bài chuồn thẳng. Vậy là mình mất người, chúng chuồn nhanh lắm. Tao nhìn và kiểm tra rất kỹ, không thấy đứa nào ra khỏi tầm mắt của tao,vậy mà không hiểu bằng cách nào nó trốn nhanh thế chứ.Tao lo quá, mày ơi.
Tôi chẳng nói gì bảo anh ra đếm người. Anh đưa tôi ra đếm người có tất cả 299 cháu. Tôi lại anh và nói:
- Anh đi vào cùng tôi làm thủ tục , nhanh lên!
- Thiếu người làm sao được mà làm ?
- Đủ rồi, không thiếu người nào cả !
- Đủ đâu mà đủ. Tao đếm không biết mấy chục lần mà vẫn chỉ có 299 đứa và 299 quyển hộ chiếu. Rõ ràng tao không đưa hộ chiếu cho bất kỳ đứa nào mà mất 1 quyển mới lạ chứ. Tao lo sốt vó lên.
Mày còn cười được à ?
- Không cười thì khóc à ? Tôi hỏi anh nhé. Anh đã đếm anh chưa ? Đến Khabarốp anh đưa hộ chiếu của anh cho người ta nhận mặt anh có bỏ túi không hay bỏ vào đống hộ chiếu chung ? Anh thò tay vào túi xem có hộ chiếu của anh trong đó không ?
- Ừ nhỉ, nó đây rồi!
Anh mừng rối rít:
- Sao mày khôn thế ? sao mày biết tao quên không đếm mình và bỏ hộ chiếu trong túi.
Tôi không trả lời, hỏi anh:
- Anh QCB này, ở VN anh làm gì ?
-Tao làm chuyên môn. Trước đây tao là trung tá, chuyển ngành học Bách khoa ra.
-Thế anh học tiếng Nga ở đâu mà nói, nghe của anh được những 90-95% cơ?
-Thì tao học ở ĐHBK HN.
- Thế à ? Vậy mà đoàn ca, múa, nhạc Bạch Dương sang biểu diễn ở ĐHBK HN nói ngạc nhiên tôi cũng học ĐHBK HN mà sao nói tiếng Nga giỏi thế ? Ông ta cứ tra tôi mãi, tôi vẫn một mực học ĐHBK HN. Cuối cùng ông ta phải nói ông ta ngạc nhiên vì đã tiếp xúc với cán bộ giảng dạy ngoại ngữ không ai nói như tôi. Tôi bảo trò giỏi hơn thầy là chuyện thường mà. Ông ta lý luận :
- Trò giỏi hơn thầy là chuyện học các môn tự nhiên , còn tiếng Nga tôi chưa thấy bao giờ.
Ông hiệu phó Nguyễn Đức Thừa nghe từ đầu câu chuyện quay lại ông trưởng đoàn :
- Cô ấy học ở Moskva về.
- Thế chứ. Chị làm cả buổi biểu diễn tôi cứ thắc mắc, không yên.
- Thế mà tôi cũng chỉ dám nói với anh tôi hiểu tối đa là 75%. Anh quả thực lỗi lạc tiếng Nga thật !!!
Sau này mới biết cái gì anh cũng nói phét, tiếng Nga thì ấm ớ vài từ toàn dùng danh từ và động từ nguyên thể. Chẳng biết bây giờ anh ở đâu . Nếu đọc được bài này chắc anh CĂM tôi lám, vì dám nói ra sự thật ngày xưa.
Nói cho cùng VN có rất nhiều người có tật ĂN TỤC, NÓI PHÉT chứ có phải mình anh QCB đâu. Mong rằng các cụ đọc bài này bịa đùa thì được chứ đừng nói phét mà KẺ KHINH, NGƯỜI CƯỜI cho thì nhục lắm.
Một chuyện vừa buồn, vừa vui kể lại cho ai đã bớt chút thời gian quí báu đọc bài này giải trí chút. Xin cám ơn tất cả.
KÍNH CHÀO !















