Du lịch Miền Trung 2012

HÔI TẾ SINH

Tôi nghĩ rằng 3 từ  Hội tế sinh (HTS) cùng lứa tuổi tôi cũng không biết chứ đừng nói đến con, cháu chúng ta. Nhân bài "Thương thương quá" của TM tôi nói về 3 từ này. HTS ngày năm 1946 - 1947 tương tự như bây giờ ta gọi là làng SOS hay làng tình thương vậy. Khác nhau về thời gian và hoàn cảnh sống.

HTS là 1 tổ chức thu gom, cứu sống những đứa trẻ bị bơ vơ ngoài đường, sắp chết đói.Tổ chức này do một bà già thành lập và tài trợ. Trong HTS có một ông quản lý, một cấp dưỡng. Nơi đây không cy tế, không có người chăm sóc trẻ con.

Nhở của chúng là một nơi lợp lá cọ dài, chỗ nằm của chng rải rơm xuống đất, chỉ là nơi trú chân ban đêm khỏi mưa, gió, bão. Một bên con trai, một bên con gái nằm.

Bọn trở đây sáng dậy sớm ra đồng làm, trưa về ăn, tối về ngủ. Chẳng ai quan tâm đến sự tồn tại của chúng. Thỉnh thoảng sáng ra không thấy 1 đứa dậy, chúng ra gọi và sờ thì hóa ra nđã chết từ lúc nào không biết.

Thời gian đó có nơi để cho chúng ăn 1 bữa đỡ chết đói, chỗ trú chân ban đêm cũng đã là nhân đạo lắm rồi, huống gì lại có ruộng cho chúng tự làm nuôi sống bản thân. Không biết do ai phân công hay chúng tự phân công,  nhưng công việc thì làm theo sức và tuổi. Chẳng đứa nào được chơi mà căn.

Sáng ra dậy sớm đi làm, trưa về mỗi đứa được một bát cơm, gọi là cơm chứ thực ra là bát khoai trộn cơm. Cái bát sành to hơn bát ăn cơm của ta một chút. Khoai là khoai nghệ, gạo là loại gạo nếp 1, nghĩa là không phải gạo nếp, cũng không phải gạo tẻ, rất khăn. Mỗi ngày đúng chỉ một bát thế thôi. Tối đi làm về chỗ đứa nào thì tự chui vào đó mà ngủ, chẳng ai hỏi han, chẳng ai biết đi làm về đứa nào không về. Ốm nằm chán, khi tự dậy đi làm, chẳng thuốc thang, chăm sóc gì . Cơm thì cho chính xc phải gọi là khoai độn cơm mới đúng, vcơm ở đây chủ yếu là khoai nghệ dính vài hột cơm mà thôi. Mỗi ngày chđược một bát thế. Ăn thăn, mà không ăn thì kệ. Chẳng ai dỗ, chẳng ai khuyên, về cứ việc chui vào chỗ của mình mà ngủ. Thỉnh thong sng ra có một đứa không đậy được. Bạn bè gọi, sờ vào thì thấy nđã chết. Chúng tự động mang nhau ra đồng chôn. Thường chôn như vậy chứ không có chiếu bc mà chúng chỉ lấy rơm lót dưới vđắp trên cho nhau mà thôi.


Nơi đây có một chuyên đau lng mà tôi không thể quên :

Có một thằng bé khoảng 7 -8 tuổi, nốm mấy ngày không dậy được, nhưng chưa chết. Trước khi chết nó nói với mấy bạn đứng quanh nđang chứng kiến sự ra đi của nó, nó nói : "Ủn sắp chết rồi. Ủn chết các anh, các chị, các bạn cố tìm cho n một mảnh chiếu rách, bọc chôn cho Ủn, nếu Ủn thiêng Ủn sẽ phù hộ cho các anh, các chị, các bạn không phải khổ và chết như Ủn (Ủn là tên thật của nó).

Khi nó chết bọn con trai cũng cố kiếm ở đâu đó một mảnh chiếu bó chôn cho nó. Một thằng nào đđến cái miếu gần đấy lấy 1 cái oản xôi và vài nén hương thắp cho nó. Ba ngày sau ra thăm mộ, thấy 1 lỗ thủng to lắm, bọn trẻ lấp đầy và lại vào miếu lấy trộm 1 cái oản xôi và mấy nén hương thắp cho nó. Đây l cái chết cuối cùng tôi chứng kiến năm ấy. 

Nơi đây có một chuyện tôi muốn kể để mọi người biết sự phân biệt của thời đ. Có 4 chị em con liệt sĩ, họ hàng không xa lắm với bà chủ hội. Hình như phải gọi bà là bà, nhưng chúng là con mồ côi nên phải theo bọn trẻ nhặt được ngoài đường thì phải gọi để tôn trọng là CỤ. Thôi thì gọi sao cũng được, vì chỉ là tiếng gọi thôi mà. Nhưng ở đây có khác cơ.   
Cả 4 đứa trẻ hầu như không khác bọn nhặt ngoài đường. Cô chị mới gần 8 tuổi phải mỗi ngày nhặt, quét được 1 thúng lá tre, nếu không thì trưa về cũng không được 1 bát "iêu" khoai độn cơm. Cậu em thứ 2 kém chị hơn 1 tuổi cũng phải đi làm đồng với bọn trẻ nhặt được. Cô em thứ 3 hơn 6 tuổi được ƯU TIÊN hơn, nghĩa lđược quạt vđấm bóp cho bà trưởng hội. Khi mỏi tay, buồn ngủ, cô bé ngừng tay, ngủ gật liền bđạp hay 1 cái gậgậậậậy chống của cụ thụi vào bất cứ đâu.â



u
Cậu em út mới hơn 4 tuổi thđược ưu tiên chơi lang thang đâu tùy thích. Chỗ ngủ của 4 chị em ấy cũng được ưu tiên hơn bọn tr nhặt về là 1 chiếc chiếu cũ trải nơi góc nhà gạch gần nơi cụ trưởng trại ngủ. Ăn như tôi đã nói 4 đứa được 4 bát "iêu" khoai độn cơm. Cậu út ăn khoai mãi sợ khoai nên cứ đến bữa thấy 4 bát lê: "Ông ăn oai đâu". Chị cả có vẻ khôn hơn nên thu cả 4 bát lại, cầm từng miếng khoai gạt lấy những hột cơm dính vào một bát cho em út. Cả ngày chỉ có thế không ăn thđói...

Vì cả ngày rúc vào bụi tre nên đầu chị cả chốc, mủ chảy ra xanh cđầu. Chẳng biết ai bảo chị, vậy là chị lấy tro rơm trộn với nước bảo em gái: "BB, mày trát gio lên đầu cho chị, dầy vào nh!" Em gái làm theo, may sao chị làm mấy lần là khỏi. Mấy chị em vừa bẩn, vừa tắm nước ngòi nên lở loét, tanh hôi, chị cũng đắp gio cho rồi cũng khỏi. Chắc trời ph hộ cho họ.


Nơi đây có một gia đình 3 mẹ con. Không biết tên, họ là gì, mà chỉ biết người ta gọi là BĐỐC cúng ở đấy. Cả 3 m con lúc nào cũng mặc quần áo trắng, ăn rất ngon. Ngủ giường gỗ lim, có chiếu, gối, màn đầy đủ. Bốn chị em mồ côi kia cứ nhìn họ rồi nhìn nhau...

Nếu tất cả mọi người đều khổ, đói như nhau thì chẳng phải nói. Nhưng ở đây có sự phân biệt giữa h, nên không tránh khỏi sự so sánh...

Năm 1947, bà hội trưởng mất, ông quản lý lên thay. Không hiểu sao tự dưng có 1 người bạn của bố mẹ 4 đứa đến HTS đn chúng đi. Đường lên Việt Bắc thật gian nan. Đúng lđường đi ngoắt ngoéo chữ chi, hố ngang, hố dọc chữ i chữ tờ...Người đàn ông chỉ có 1 chiếc xe đạp, đưa bọn trẻ từ Phúc Yên  lên Việt Bắc. Ông đèo 1 đứa đến 1 nơi, thả nở đây rồi quay lại đón đứa khác, cứ thế ngày đi, tối nghỉ, ông đđưa 4 đứa lên đến Bắc Kạn.

 Đời 4 đứa trẻ gặp may, có lẽ, từ đó. Cô chị tên là TT, anh hai tên ĐĐ, cô ba BB, em út là SS. Người đàn ông phải lẩm nhẩm tên từng đứa để khỏi bsót lại đứa nào. Mỗi lần kiểm tra ông ta lại lẩm nhẩm tên từng đứa.


Nhờ ông sau này 4 chị em ấy cũng trưởng thành mà không bị chết tại HTS. Chị cả là chiến sĩ thông tin và sau này thành bác sĩ,  anh hai cđời binh nghiệp, tham gia chiến dịch ĐBP, giải phóng miền Nam, đại tá QĐNDVN, cô ba tốt nghiệp KS BK, em út tốt nghiệp ĐHSP, tham gia ĐBP trên không. Cả gia đình 4 chị em là bộ đội cụ Hồ. Nhờ có BÁC, ĐẢNG, CHÍNH PHỦ VNDCCH và sự phấn đấu của họ, hđ không uổng công sinh thành và sự hy sinh của cha, mẹ h cho sự nghiệp giải phóng dân tộc  vĐộc lập - Tự do của Tổ Quốc.


Viết bài này tôi chỉ có một mong muốn ai đọc sẽ cảm nhận được một giai đoạn của VN, của 4 chị em trong một gia đình liệt sĩ, nhờ có sự sáng suốt của lãnh đạo, sự cố gắng phấn đấu của cá nhân ở thời kđó. Mỗi con người trưởng thành được còn nhờ vào nhiều yếu hợp lại chứ không phải chỉ một yếu tố mà có thể thành công. Bản thân họ vđất nước nay đã quá thay đổi miễn bình luận.


Xin cám ơn tất cả những ai đọc bài này. Mong tất cả những người đọc hiểu là tôi chỉ muốn mọi người biết có chuyện như vậy thôi, không hề muốn gì khác. Còn ai muốn nghĩ gì thì tùy...

Xin một lần nữa cám ơn vchào!

с Новым годом!

 
Поздравляем с Новым годом!
Пусть начнется новым взлетом
К лучшим жизненным высотам
И хорошим в банке счетом
Принесет в делах согласие,
В личной жизни - много счастья,
А в любви - большой отдачи,
Это тоже ведь удача!
Пусть подарит радость встречи
В новогодний снежный вечер
И продлит на много лет
Вдруг зажженный в душах свет.
С новым счастьем! С Новым годом!
С новым в жизни поворотом!
 
 
Друзья, настанет Новый год
Забудем все печали 
И горя дни, и дни забот,
Где радость вы теряли
Но не забудьте ясных дней,
Веселей легкокрылых,
Златых часов, так сердцу милых,
И старых искренних друзей
Живите новым в Новый Год,
Прочь прежние мечтания
И все, что счастья не дает,
А лишь родит желанья!
По-прежнему в Год Новый сей
Любите песен сладость,
Любите шутки, игры, радость
И старых искренних друзей
Друзья! Встречайте Новый Год
В кругу родных, любимых
Пусть он для вас, друзья, течет,
Как детства сон счастливый
Но средь Петропольских затей
Не позабудьте книг любимых,
Аккорды музыки старинной
И старых искренних друзей!
 
 
 
 
 
 
 
 

Tâm sự tất niên.

Năm 1976 chúng tôi được phân 1 căn hộ 20m2 ở nhà K6, tầng 4. Lần đầu tiên trong đời chúng tôi được ở nhà xây 4 tầng, do sinh viên Bách khoa xây, bằng xi măng, sắt thép của LX cho để xây trận địa pháo phòng không. Nhưng vừa chở về thì đình chiến nên trường quyết định dùng xi măng, sắt thép LX cho để xây nhà cho cán bộ ở. Trước đây tất cả đều ở nhà ngói , vách trát bằng rơm trộn đất. Sợ nhất là bão thì phải chống kẻo đổ. Sau chiến tranh nhiều nhà cũng ọp ẹp, có gió thì cứ nghe kẽo kẹt...

Lần đầu tiên trong đời tôi được ăn tết cùng các con. Trước đó cứ 30 tết bà ngoại tôi bảo về nấu cỗ cho nhà sum họp cuối năm. Cả ngày chúi đầu vào nấu cỗ, tối đến sau khi cả nhà ăn xong tôi dọn dẹp xong khi về đã sắp giao thừa, vội chào bà ngoại thì được bà ngoại ra lệnh :

- Con về nghỉ, sáng mai đến sớm  trông nhà, tiếp khách cho bà để bà đi chúc tết nhé .

Câu nói thật nhẹ nhàng, nhưng không thể cãi lại. Đó là mệnh lệnh chỉ có thể thực hiện.

Năm nay (1976) với lý do được lên nhà mới năm đầu tiên xin bà cho con ở nhà ăn tết kẻo xúi quẩy. Bà ngoại mãi mới đồng ý, nhưng buổi sáng vẫn phải đến, trưa bà cho về để ăn tết nhà mới...

Năm ấy nhà nước cho tiêu chuẩn tết khá hơn một chút, nghĩa là cho thêm một gói quà tết và mỗi người nửa cân bột mì. Mọi nhà mừng rơn, rủ nhau làm bánh bích quy. Một số nhà khôn xây luôn lò làm bánh quy. Cửa hàng làm bánh thì ít mà người thuê làm bánh thì nhiều nên xếp hàng dài dằng dặc.

Chiều 30 tết được về mua sắm. Vì hàng làm thuê bách quy quen nên tôi gửi đường, bột nhờ đến lượt hàng của tôi cứ làm giúp rồi đi chợ về tôi ra lấy và trả tiền sau.

Ra đến chợ Mơ thấy hoa đào đầy chợ. Nhưng trong mắt tôi nó giống như chiếc chổi cắm hoa. Không biết xấu thế mà người nào cũng mua với giá cả chục đồng, thậm chí có cây vài chục đồng. Trong túi chỉ có hơn 10 đồng, nếu mua cái chổi hoa đào 10 đồng thì không thể mua được gì nữa. Thôi không hoa hoét gì nữa, về lấy bánh rồi mua thêm mấy quả cam, một ít rau, mớ mùi  già về tắm cho con là đủ.

Vừa đi, vừa tính mua gì thì có cháu bé gái khoảng 10 tuổi tay cầm cành hoa đào rừng màu hồng 5 cánh chỉ khoảng gần  chục bông nở. Cháu bé mời :

- Cô ơi, cô mua hoa cho cháu đi! Cháu bán cho cô.

- Cành hoa bao nhiêu tiền ?

- Hai đồng, à hai đồng rưỡi.

-Sao 2 đồng, rồi lại 2 đồng rưỡi là thế nào?

- Nhà cháu có mỗi cây hoa đào bố cháu mang ở rừng về mấy năm rồi.  Năm nay nhà cháu không có tiền nên mẹ cháu bảo chặt 1 cành đem bán.

- Thôi cô mua cho cháu. Cành hoa này nhỏ, nhưng cô thấy nó đẹp, màu hồng, 5 cánh,  ít hoa, cành hơi mốc một tí, trông tự nhiên không giống cái chổi cắm hoa.

- Thế cô trả cho cháu 2 đồng rưỡi nhé.

- Hai đồng thôi. Lúc đầu cháu nói có 2 đồng thôi mà.

- Nhưng cô cho cháu thêm 5 hào, vì nhà cháu chẳng còn tiền để mua gạo.

- Thôi được cô cho cháu thêm 5 hào về mua gạo. Cô cũng không thể cho cháu thêm vì cô cũng không có nhiều tiền.

Vậy là tôi mua được cành đào rừng 2,5 đồng. Đem về nhà một số hỏi tôi nói giá tiền,  nhiều người bĩu môi bảo mua cành củi mà cũng vui như người ta mua được cây hoa đào thật.

Về đến cửa 2 đứa con vui mừng chạy ùa ra:

- Mẹ mua hoa đào về cắm tết!!!

Tôi thấy rất vui vì 2 đứa con mừng thật sự. Chúng không chê mà còn khen đẹp quá.

Hai chi em rủ nhau tìm cái gì đó để cắm. May sao tìm được cái hộp gugô cũ, chúng tìm giấy bọc lại trang trí thêm ở gốc. Sau đó chúng rủ nhau dọn nhà, bầy bánh quy, cam ra đĩa. Năm nay chúng đặc biệt vui vì được ăn tết cùng mẹ.

Tôi tranh thủ đến thăm ba, me trước tết. Đến nơi   me tôi mừng rối rít :

- May thế, con đến rồi. Me đang định bảo chi B đạp xe mang cho con cái bánh chưng và đôi lạp sường.

- Me ơi, con đến thăm ba, me thôi. Con không lấy gì đâu me ạ. Bánh chưng nhà ai cũng được 1 đôi me đừng lo.

- Nhà me gói được 10 chiếc. Người ta cứ nói dửng dưng như bánh chưng ngày tết. Nhưng bánh nhà ta ngon lắm, hết tết là hết bánh.

- Thôi, con xin phép về với 2 cháu. Con chào ba, me. Con nói rồi, con không lấy gì đâu.

- Cái con này khẳng khái vừa chứ. Me cho thì cứ lấy. Bánh me gói, lạp sường me tự làm, không phải lo ba, me không có gì ăn tết. - Ba tôi hùn thêm vào. Me tôi giúi vào tay, bắt lấy cho bằng được.

Về đến nhà 2 con đã dọn nhà sạch, đẹp.

Hai đứa con tôi không bao giờ xin mẹ mua gì, sắm gì ngày tết. Nhà có gì chúng dùng thế. Chắc chúng biết cảnh nhà mình nên im lặng. Tôi thương chúng, nhưng không bao giờ nói ra.

Hôm nay ngồi một mình xem Gặp nhau cuối năm, các con đi cả. Tôi nhớ đến cái tết năm 1976 mà thấy thương chúng lúc bé quá.

Con mình thế, vậy mà mình chẳng nghĩ rằng so với bạn chúng, chúng  thiệt thòi nhiều, nhưng  vì hiểu biết, vì thương mình nên chúng đã không vòi gì trong những ngày tết. Chúng chỉ im lặng, chịu vậy, có sao chịu thế, không nói năng gì.

Bây giờ chúng cần gì nữa đâu. Tự tay chúng sắm tết đầy đủ, chẳng thiếu gì. Không biết chúng nghĩ gì về cái tết đầu tiên ấy. Nghĩ mà thương chúng.

Tôi nghĩ rằng trong chúng ta chắc không phải trường hợp của gia đình tôi là duy nhất. Tâm sự tất niên với các cụ, các ông, các bà để nhớ lại một thời khốn khó của chúng ta.

Chỉ còn hơn 1 tiếng nữa là giao thừa rồi. Tôi dừng để chuẩn bị thắp hương, chương trình Gặp nhau cuối năm đã kết thúc.

Chào Năm Mới,năm Quý Tỵ, nếu  dược may mắn chúng ta sẽ hơn năm Nhâm Thìn.

Kính chào các quí vị, chào năm mới !!!



Chúc tết các blogger

Chúc mừng năm QU T.


XIN CHÂN THÀNH CHÚC:

Năm mới  cả gia đình Sức khỏe như HỘ PHÁP, Vui v , may mắn. Phúc, Lộc, Thọ toàn; An khang, Thịnh vượng!!!


Chúc tết


Nhớ năm 195 bộ đội không ăn tết, chắc vì ngho. Anh em trong đơn vị chđốt lửa, ngồi quanh và hát các bi hát của các nhạc sĩ lúc bây giờ như : Cô lng giềng (Hoàng Qu), Chiến sĩ VN, Thăng Long hành khúc,GĐống  ĐA, Suối mơ ... và tất nhiên không thể thiếu bài Thiên Thai ca Văn Cao. 

Các chiến  sĩ lúc đó mê bài Thiên thai lắm, cả gia đình tôi ai cũng mê nhạc Văn Cao.  Xin gửi tặng chị gái tôi, đồng đội của chị và tất cả những ai yêu nhạc Văn Cao bài Thiên Thai để NHÂM NHI ngày tết.    

Chúc tất cả các quí vi năm mới mạnh khỏe, vui vẻ, an khang thịnh vương!!! 

Me tôi.


Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Công cha tôi đã nói sơ qua ở 2 phần đầu. Còn nghĩa mẹ thì tôi chưa động tới. Nước trong nguồn chảy ra ở đây không phải như người ta ví cha, mẹ đẻ. Với tôi nguồn ở đây là me tôi là nguồn đưa tôi đến với gia đình giáo sư Đỗ Xuân Hợp. Nếu không có me tôi thì tôi đâu có thể lọt được vào gia đình này. Chuyện sơ sơ như sau:

Tôi tập trung vào trại Thiếu sinh quân trước khi Stalin mất, tôi không biết ngày, tháng chỉ nhớ là trước khi Stalin mất thôi.Vào trại tôi không quen ai, cứ đi quanh nhìn các bạn cũ. Đưa mắt nhìn toàn đại đội thấy có 1 bạn là con bác trưởng ban kiểm tra 12 ( bác Nguyễn Ngọc Minh)  tôi chỉ biết bác ấy và 1 vài lần đưa thư tôi đã nhìn thấy bạn đó ở chỗ bác. Bỗng dưng mắt tôi dừng lại một cô gái trông yếu đuối lạ lùng. Cô đeo 1 cái túi con bên hông, đi lại run run, ngồi xuống cũng run rẩy. Tôi nghĩ bụng :" Cái cô bé này yếu đuối thế thì làm gì được mà cũng tập trung vào đây học tập để chuẩn bị Tổng phản công." Lúc đó tôi được lệnh tập trung đi học ở trại TSQ để chuẩn bị Tổng phản công, tôi có biết đâu tập trung để đi học ở nước ngoài.

Vậy là tôi quyết định làm quen với cô ta:

- Bạn tên là gì ? Bạn vào đây lâu chưa?

- Tôi tên ĐTM, vào đây chưa lâu.

- Tôi tên TN. Tôi trông thấy bạn yếu quá. Bạn vào đây làm gì? Tập quân sự vất vả lắm, liệu bạn có đủ sức để tập không ?

- Ừ, mình yếu lắm, nhưng ba mẹ bảo đi thì đi thôi.

- Bạn vào đây đã tập quân sự chưa? Có khó và có tập được không?

- Chưa tập. Nhưng nhiều việc họ phân công mình không làm được vì không đủ sức.

- Vậy ta chơi với nhau. Tôi làm được nhiều việc nặng lắm.Việc gì bạn không làm được cứ nhờ tôi, tôi làm hộ cho.

- Ừ. Kiếm củi, xách nước, đi lấy gạo thì tôi không sao làm được. Bị người ta chê cười, khinh là con nhà giàu, tiểu tư sản...Tức lắm mà không làm gì được họ. Nhất là bọn con trai còn chế nữa chứ.

- Thôi, từ nay họ phân công cứ nhận, tôi làm hộ hết. Đừng ngại gì.

Từ đó trở đi tôi giữ đúng lời hứa giúp TM tất cả mọi việc, kể cả giặt quần áo cho TM, đôi khi còn lôi đi tắm để kỳ cọ cho bạn.....

Trước khi đi hành quân sang TQ một số gia đình biết nên đến thăm con. Những lúc các bạn gái có người nhà đến thăm tôi thường lánh mặt. Phần để cho bạn ấy tự nhiên làm nũng cha, me, ăn quà cha mẹ mang đến, phần cho mình đỡ tủi thân vì chẳng có ai thăm.

Hôm ấy tôi lánh mặt khi mẹ TM đến thăm.
Cũng
như mọi người, me TM đến thăm TM. Tôi lánh sang một nơi khác. Để đỡ buồn tôi ngồi thổi sáo bài Thiên thai của nhạc sĩ Văn Cao. Thường lúc nào ngồi một mình tôi hoặc hát hoặc thổi sáo bài này, cũng chẳng biết lý do gì.

Đang thổi say sưa thì TM ở đâu đứng ngay trước mặt tôi:

- TN này, me mình gọi TN đấy.

- Gọi tôi làm gì? Tôi có biết me TM là ai đâu, mà bà cũng có biết tôi đâu.

- Cứ đi đi,me gọi thì đi, sợ gì ?

- Không sợ, mà ngại.

- Đừng ngại. - Vừa nói TM vừa kéo tay tôi đứng dậy.

Tôi cất sáo vào sau gáy chạy theo TM.

- Cháu chào bác. Bác là me TM ạ ?

- Chào cháu. Bác là me TM. Bác muốn làm quen với cháu, hay nói đúng ra bác muốn nhận cháu làm con nuôi.

- Cháu không dám đâu ạ. Bác có biết gì về cháu đâu mà bác nhận cháu làm con nuôi?

- Bác không biết gì mấy về cháu, nhưng từ lúc nẫy bác nghe cháu thổi sáo, bác hỏi em Mai ai thổi sáo bài Thiên Thai hay thế, TM trả lời:

- TN đấy, me ạ. Cả trại TSQ này mỗi  TN là thương con...

- TM nói cháu giúp đỡ em nhiều... Cháu làm nhiều việc cho em... Nhưng bác quí nhất là câu: " Cả trại TSQ này mỗi TN là   thương con". Vì câu nói này bác coi con như con bác và muốn nhận con làm con nuôi. Con bằng lòng không?

- Cháu không dám đâu ạ. Cháu giúp và thương TM vì bạn ấy quá yếu thôi, cháu không nghĩ gì đâu ạ. Ở bộ đội cũng hay giúp nhau như cháu , chẳng ai nghĩ gì xa xôi cả.

- Cháu không nghĩ, nhưng bác nghĩ. Cháu bằng lòng nhé. TM kém tuổi cháu thì làm em, cháu làm chị. Cháu giúp em nhé. Từ nay là 2 chị em rồi, phải yêu thương, lo lắng cho nhau. Sắp hành quân, me không thể gặp được nữa. Đêm nay me tiễn chân các con đi. Đi đường con lo và chăm sóc em giúp me .

Trên đường hành quân sang TQ tôi  tuy không hứa, nhưng làm đúng lời me dặn. Tôi vẫn tắm, giặt, lo  cho TM đủ thứ. Ban ngày lo ngụy trang cho các em trong tiểu đội, lo chỗ ăn, chỗ nghỉ ngơi, lúc nào cũng lo cho các em trong tiểu đội chu đáo, không để các em phải vất vả trên đường hành quân.

Đến Lư Sơn thì không còn tiểu đội như ở TSQ nữa. Tất cả theo tổ chức mới, nghĩa là theo lớp. TM học lớp trên tôi. Mỗi lớp đều có thầy, cô bảo mẫu. Vậy là tôi chẳng phải lo cho tiểu đội nữa, mà chỉ lo cho bản thân. Ít lâu sau TM nhận được thư nhà. Me dặn dò TM là phải yêu thương tôi như chị ruột. Me bảo TM hỏi có phải chị TN là con liệt sĩ, cháu ngoại ông HĐT không. Tôi không trả lời và từ đó tôi lờ hẳn chuyện nhận con nuôi của me tôi. Tôi ngại người ta cho tôi là thấy người sang bắt quàng làm họ...

Năm 1963 tôi thấy nhiều người hỏi tôi về quan hệ của tôi với gia đình giáo sư ĐXH, tôi cũng lờ đi không trả lời, coi như không quen biết. Tới một ngày chính anh tôi cũng hỏi tôi về điều đó. Tôi kể lại đầu đuôi. Anh tôi kết luận là me tôi nhận tôi làm con nuôi vì bà đã biết tôi là cháu ngoại cụ HĐT. Tôi nói với anh là không nên nghi ngờ lòng tốt của mọi người đối với mình. Cũng vì muốn chứng minh lời nói của mình mà tôi quyết định đến gặp me tôi.

Tôi đi một mình, không muốn đi với ai đến nhà ba, me tôi. Sau khi chào hỏi, me tôi trách móc tôi đủ thứ. Nhưng trách nhiều nhất là tôi không gặp lại me tôi và tự ti là sợ người ta nói thấy người sang bắt quàng làm họ. Tôi xin lỗi me tôi rất nhiều và hứa sẽ đến thăm ba, me khi nào có thể. Me tôi nhắc là phải nhớ đây là gia đình của con: có ba, me, anh, em đều yêu quí con...

Me tôi hỏi tôi làm việc có vất vả không, ăn uống có được không, chỗ ở có tạm được không...

Me tôi dặn làm việc với các viện sĩ phải cẩn thận về mọi mặt.Viện sĩ trình độ học vấn cao lắm, đừng để họ coi thường mình. Me tôi còn thử tiếng Nga của tôi xem tôi dịch ra sao. Sau đó me tôi đặt câu theo nhiều cách bảo tôi dịch. Tôi hỏi ra me cũng biết tiếng Nga. Me tôi bảo tiếng Pháp và tiếng Anh thì giỏi và bà đang dạy ở trường đại học kinh tế, tài chính. Còn tiếng Nga chỉ biết chứ không giỏi.

Tôi không ngờ me tôi cũng là người có học thức cao. Me tôi cũng là một trong những người được Bác Hồ giao cho nhiệm vụ thành lập ra Hội Chữ Thập Đỏ VN. Tôi tôn trọng me tôi hiểu biết nhiều và cũng làm nhiều việc xã hội. Thế nhưng đó chỉ là phụ, cái chính là me tôi coi tôi không khác gì con đẻ.

Lần nào đến chơi ba, me tôi cũng hỏi có cần gì đến ba, me giúp không. Khi ra về thường me tôi cũng cho tôi một thứ gì cho con tôi như: hộp sữa, mấy cái kẹo, sôcôla hay đôi lạp sường.

Khi vào đại học Bách khoa tôi học ở Lạng Sơn. Me tôi thương con, cháu thiếu thốn dành dụm từng nửa cân đường, mấy lạng kẹo, tiêu chuẩn áo, mũ của ba cho mẹ con tôi...

Chưa hết, khi tôi nghén đứa thứ 2, tôi ốm nghén ghê gớm. Tôi suy sụp đến mức cốc nước ngay đầu giường tôi không đủ sức để lấy uống. Bao nhiêu tiêu chuẩn đường, sữa, kẹo, bánh thậm chí cả tiêu chuẩn thịt hàng tháng của ba, me tôi cũng dành dụm mua cho tôi và bảo con dâu đem đến tận nhà bắt tôi phải lấy, phải ăn, không được nhường cho ai ăn... Me tôi biết tính tôi không thích lấy tiêu chuẩn của người khác và hay nhường nhịn. Me tôi dặn chị dâu bảo tôi phải ăn để lấy sức cho con trong bụng nó sống. Nếu không ăn con trong bụng sẽ chết đói. Thương ba, me quá mà không sao dậy được để đến cám ơn ba, me.

Khi có thai được 5 tháng tôi sờ bụng thấy 2 cái đầu. Tôi vội đến ba, me hỏi xem có phải quái thai không. Nào ngờ đêm đó me tôi mất ngủ cả đêm mong đến sáng để ba tôi đưa tôi vào QYV 103 khám. Khi người ta xác định không phải quái thai mà là 1 cái đầu và 1 cái U lành. Me tôi trên đường về cứ lẩm nhẩm: "Mừng quá, mừng quá! Cứ tưởng canser lo mất cả đêm không chợp mắt". Tôi hỏi me canser là gì, me tôi chỉ nói: "Thì chết chứ sao". Lúc đó tôi chả biết tí gì về ung thư cả. 

Sau đó cả ba lẫn me tôi bước vào giai đoạn tìm cách giúp tôi sinh con. Ba, me tôi lo thật sự nên thường xuyên bắt tôi phi đi khám ở BV C. Cũng vì thế nên ba tôi gửi hẳn tôi cho bác sĩ Thìn chăm sóc.

Gần một năm trời bác sĩ Thìn tận tình chăm sóc cho mẹ con tôi.

Khi cái chết đã lùi hẳn về phía sau, tôi than với ba: "Ba ơi, con đẻ cháu LL mà vất vả quá. Chẳng hiểu BV làm thế nào mà để cho con phải 2 lần nạo nhau, 3 lần băng huyết chỉ với 1 đứa con mà con phải chịu như vậy". Ba tôi cười cười:

May, ba mừng con còn sống và cháu LL xinh gái như vậy. Ba, me lo cả 2 mẹ con khó vẹn toàn. Cái U của con nó hành con thế, nếu không có anh Thìn thì không biết con có còn không đấy, con ạ ". Me tôi đế thêm: "Me mừng rơi nước mắt đấy. Tưởng chết cả 2 mẹ con chứ lại 3 lần băng huyết, 2 lần nạo nhau thì có đáng gì. Để me thử lấy cho con lá số tử vi xem sao nhé".

Me tôi ngồi lấy cho tôi lá số tử vi. Me tôi trách: "Cái con này gan lì. Giá như mày chỉ ra trước 1 phút thôi thì có phải cuộc đời của mày khác không. Gan cho lắm vào nên cuộc đời mày mới khổ đủ điều thế này. Ba xem me lấy cho con nó lá tử vi đúng lắm... Vậy là năm nay hạn đã qua..."

Ba tôi lại cười cười :" Me lúc nào cũng tử vi làm cho con nó thêm mê tín...Thôi biết nó sống là mừng rồi, còn khổ thì chịu vậy...

Sau này mỗi khi đến thăm ba, me một mình lúc đi đâu đó thuận đường ba tôi lại hỏi sao không mang con LL đến để ba xem nó lớn bằng chừng nào, còn xinh như lúc bé không...

Tôi viết sơ qua về ba, me nuôi tôi thế thôi, chứ kể ra thì không biết sao cho hết công ơn của ba, me tôi với gia đình tôi.

Tôi thấy ông Trời còn thương tôi cho tôi được làm con nuôi ba, me tôi khi thực dân đã cướp đi cuộc sống của cha, mẹ đẻ của tôi. Hai con gái tôi cũng có những ấn tượng tốt về ông, bà.

Tôi hy vọng những ai đọc bài này cũng hãy thương yêu những người xung quanh mình, không máu mủ, ruột thịt với mình như ba, me tôi.

Tôi cũng hy vọng dù chỉ là một chút thôi, tất cả những ai đang làm nghề bác sĩ, nói chung là thầy thuốc hãy noi gương ba, me tôi và bác sĩ Thìn ở BV C thời 1970... Nghề bác sĩ lúc đó nghèo lắm, nhưng lòng của họ thì giàu nhất trên thế gian này.


Tôi xin kính cẩn cúi đầu kính tạ ơn ba, me tôi, bác sĩ Thìn và rất nhiều  bác sĩ ở BV C, QYV 103.

Tôi đời đời mang ơn ba, me tôi và tất cả những ai đã chung tay cứu mạng sống tôi lúc đó mà ngày nay không còn nữa.

Cuối cùng xin cám ơn tất cả những ai đ bớt chút thời gian quí báu của mình để đọc bà này. Xin kính chào !














Ba tôi (2)

 Thường cứ vài tuần tôi đến thăm ba, me 1 lần. Mấy lần đầu tôi chưa hiểu gì về cụ, vì me tôi nhận tôi làm con nuôi từ năm 1953 ở trại TSQ. Còn ba tôi có biết gì về tôi đâu. Chính vì vậy mà những lần gặp đầu tiên tôi rất rụt rè. Một hôm về thăm 2 cụ, tôi thấy ba tôi nằm trên giường:

   - Con chào ba ! Ba mệt ạ ? 


   - Ba hơi mệt một chút. Ba nằm nghỉ một lúc thì hết thôi,

   - Ba để con xoa lưng cho ba nhé! Con xoa chắc ba sẽ đỡ mệt hơn đấy, ba ạ.

   - Ừ, con thử xoa cho ba xem có đỡ mệt không. Con đừng nói trạng đấy!

   - Con nói thật đấy ba ạ. Nếu xoa lưng máu lưu thông sẽ đỡ mà.

   - Con cũng hiểu biết về cơ thể con người nhỉ.

   - Con cũng thích y lắm ba ạ. Con hay đọc sách y nên biết máu chảy không lưu thông trong người sẽ gây mệt mỏi. Nếu làm cho nó lưu thông sẽ đỡ mệt.

   - Tôi ngồi xoa lưng cho ba tôi, nói chuyện vui vẻ và tự nhiên 2 ba con trở nên gần gũi như 2 ba con từ lâu. Ba tôi nói chuyện nhiều lắm. Cụ hỏi thăm tôi làm gì, cuộc sống hiện tại ra sao, cần giúp đỡ những gì. Một lúc sau ba tôi nói :

     - Ba đỡ mệt thật rồi. Chắc con mỏi tay lắm !

     - Con không mỏi tay. Ba đỡ mệt con vui lắm.

     - Con cần gì đừng ngại, cứ nói, nếu giúp được con ba sẵn lòng.

     - Con cám ơn ba. Chắc trong đời con còn phải nhờ vả ba, me nhiều.

     - Nhờ vả gì. Ba, me cần phải quan tâm chăm sóc con mới phải.

     - Ba, me có CẦN PHẢI gì với con đâu ạ. Con là con mồ côi, như ba biết rõ. Bây giờ con làm việc cho nhà nước. Ba, me thương giúp con được việc gì con cám ơn và quí việc ấy. Ba, me chẳng có trách nhiệm gì với con đâu ạ.

     Tôi không ngờ từ buổi ấy về sau tình ba con của tôi với ba tôi càng ngày càng gắn bó với tôi và bao lần cận kề với cái chết ba tôi đều cứu tôi bằng bất kỳ giá nào.

     Sơ sơ ba tôi cũng đã 4 lần đưa tôi từ cõi chết trở về. Một lần nữa tôi nói là nhờ có ba tôi nên tôi còn tồn tại đến ngày nay.

    Mỗi lần đến thăm ba tôi là một lần ba tôi dạy dỗ, dặn dò điều gì đó, dù là nhỏ nhất. Chắc ba tôi nghĩ tôi cần phải được dạy dỗ vì chắc tôi mồ côi cha mẹ từ năm lên 3 không ai dạy đến nơi đên chốn. Tôi biết ơn ba tôi vì điều đó. Ba tôi biết về công việc tôi rất cẩn thận và chu đáo nên thường chỉ nhắc sơ qua :

     - Con làm việc với chuyên gia, gọi là chuyên gia, nhưng họ toàn là viện sĩ các viện hàn lâm khoa học các nước XHCN nên phải RẤT CẨN THẬN về mọi mặt. Đừng để sơ suất điều gì đáng tiếc, con nhé.

     Còn trong gia đình ba tôi cũng không quên việc gì dù là nhỏ. Tôi nhớ một lần ăn cơm xong tôi nói với me tôi:

     - Me để con rửa bát, me nấu cơm mệt rồi. Bây giờ đến lượt con rửa bát:

     - Con có biết rửa bát sao cho sạch và tiết kiệm nước không ?

     - Con có biết. Con cũng được học ở trường những khi đến lượt trực nhà ăn.

     Ba tôi bắt trình bầy lại cách rửa rồi khen tôi cũng biết việc nhà. Còn tôi không ngờ ba tôi lại chú ý đến cả việc rửa bát và rửa sao cho sạch lại tiết kiệm nước.

   Thường mỗi lần đến thăm ba, me là một lần sum họp gia đình, là một lần gần gũi hơn với ba tôi.

     Lần nào cũng như lần nào đến nơi tôi đều xoa lưng cho ba tôi. Nhiều khi tôi trêu ba tôi cù cho ba tôi xin tha tôi mới tha. Tôi hay chê ba gầy như cây khô lâu ngày.Còn ba tôi thì trêu tôi:

    - Cái con này lớn tướng mà vẫn như trẻ con lên 10. Lúc nào cũng chê ba. Ba ĐẸP lắm đấy. Con thấy me yêu ba, chăm lo cho ba chưa?

     - Con thấy rồi ạ. Con biết ba nói đùa dẹp là xấu, nhưng con thích nhìn thấy ba cười lắm. Ba cười rất tươi, cái mũi nhăn nhăn đáng yêu lắm.

     Gần 20 năm gần ba tôi, tôi thấy như mình có một gia đình thực sự. Tôi được ba tôi lo cho đủ điều. Tôi ra đi, trước khi đi tôi đến chào ba, me. Ba tôi dặn dò đủ thứ nơi đất khách, quê người, rồi quay lại me tôi:

     - Me có tiền cho con một ít mang đi. Nó đi sợ thiếu không biết bấu víu vào đâu.

     - Ba ơi! Ba lo gì thế? Con đi còn phải kiếm tiền gửi về nuôi con, ba me việc gì phải lo cho con thiếu tiền. Ba, me cho con con cũng không lấy đâu.

     Ba tôi nhìn tôi vẻ buồn rười rượi. Tôi không dám khóc vì người ta bảo khi chia tay mà khóc là điềm gở. Dù cố để nước mắt không trào ra, nhưng vẫn là điêm gở với tôi. 





       Tôi không ngờ đó lại là lần tôi  chia tay vĩnh viễn với ba tôi. Tôi dặn con gái thỉnh thoảng đến thăm ông, bà. Con gái tôi đã thực hiện đúng như lời mẹ dặn. Nó cũng đến thăm ông lúc cuối cùng và tiễn đưa ông đi chu đáo. Nó thực hiện đầy đủ mọi việc thay mẹ để mẹ khỏi ân hận. Tôi cám ơn con gái tôi vì điều đó.