Du lịch Miền Trung 2012

ĐĂNG TIẾP 1 SỐ ẢNH TRONG 3 NGÀY Ở ĐAI LẢI ( ai thích ảnh nào cứ tự nhiên lấy về nhé . )



Mạng hồi này lúc có, lúc không. Nhất là đang đọc, viết hay xem gì đó tự dưng trắng tinh. Vì thế hôm qua đang đăng dở ảnh thì mất, tự tôi cũng đành chịu không mở được blog của mình. Hôm nay tôi cố đăng mấy ảnh còn lại, mong mọi người thông cảm. Xin cám ơn.
Xinh kính chào ! 


BA NGÀY GỌI LÀ ĐI NGHỈ HAY ĐI CHƠI CŨNG ĐƯỢC Ở ĐẠI LẢI...




Được Nữ Hiếu báo đi Đại Lải 3 ngày , 2 đêm tôi không 1 giây do dự trả lời :
- TN đăng ký đi, bao nhiêu ngày đêm cũng được ! 
- Còn chi phí khoảng...
- Không sao, đắt, rẻ cũng đi. Nhưng Nữ Hiếu đã tổ chức thì không thể đắt được, chỉ có rẻ thôi.
- Đúng thế, TN đi nhé. Mấy người ?
- Một mình thôi, làm gì có mấy người...
Thế là đến hẹn rủ nhau tập trung ở nhà Nữ Hiếu 9 giờ sáng xuất phát.
Đến nơi nghỉ -  một nơi tuyệt vời. Đi trên đường đã thấy mát mẻ, yên bình, xanh, sạch, đẹp lý tưởng. Mọi người nhận phòng đều hài lòng. Sau đó đi ăn trưa và nghỉ ngơi đến chiều.

Không để phí thời gian Nữ Hiếu tổ chức cho đi Tam Đảo luôn chiều hôm đó. Tiếp 2 ngày sau đi Đảo Ngọc, đi bơi, đi Tây Thiên... Nghĩa là tận dụng hết thời gian 3 ngày. Lên Tây thiên ai cũng thấy thích và cảm thấy nhẹ nhõm. Hầu hết là lên đến nơi. Riêng tôi thì chạy khắp nơi xem cảnh đẹp, bình an, tĩnh lặng.
Vì chạy khắp nơi nên được các cụ cùng đoàn đặt cho cái tên là  CON SÓC. Nhận cái tên này mình sướng rơn, nhưng không lên được lạng nào, thế mới tức chứ.
Chả mấy chốc hết 3 ngày, tôi thấy tiếc ngẩn người, muốn được kéo dài thêm ít ngày thì chắc chắn phải lên cân, vì vui thế, ăn ngon thế, khí hậu và cảnh xanh, sạch đẹp lý tưởng mà không lên cân thì vô lý.
Sau này các cụ Quế Lâm có tổ chức thì đừng quên đi Đại Lải nhé, đẹp và mát lắm !

Cám ơn Nữ hiếu và tất cả những bạn đã tạo nên cuộc đi nghỉ vui vẻ này. Tôi không quên cám ơn  BÁC TÀI đã nhiệt tình trong mọi lúc, mọi nơi đưa chúng tôi đi đến nơi, về đến chốn an toàn mĩ mãn.
Hẹn sẽ đưa tiếp 1 số ảnh khác sau, bây giờ mạng trục trặc không thể đưa tiếp.
 Xin kính chào! 
 
 

THIẾU SINH QUÂN ( TSQ ).(viết tiếp cho chuyên tầu vể tuổi thơ, bài 1).




Thời còn là cô Bé LL, 3 từ TSQ đối với LTN nó là niềm mơ ước, là thiêng liêng vì có 1 bài hát mà mỗi khi đi trong rừng nó không thể không hát thật to, gần như gào lên:

Đoàn thiếu sinh quân
Vượt đường chông gai và nuôi chí lớn
......
Đoàn chúng em đi
Đồng lòng em đi và em quyết thắng.
Không phân biệt em kinh hay là em Mán, Mường,
Thái hay Đê em là VN vùng lên chiến đấu
Khi căm thù dâng lên.....
..... 
Thiếu sinh quân, thiếu sinh quân...

Cứ mỗi khi 3 từ TSQ vang lên là cô Bé LL lạc lại thấy lòng rạo rực, mắt sáng lên và chân bước nhanh như sáo nhảy. Quãng đường đi như ngắn lai bao lần.

Vậy mà 2 ngày nữa trên cho lệnh cô Bé LL chuyển sang trại TSQ của cục Tổ Chức. Chẳng biết trại ra sao, nó tưởng tượng giống như trường Xuvorov của LX mà nó đã được xem phim, hay ít nhất thì cũng là nơi mặc đồng phục, tập quân sự, hàng ngày lăn lê bò toài, ngắm súng bắn như bộ đội chính quy, học đọc chữ, học thể thao, văn nghệ. Ôi, như thế thì còn gì sướng bằng. Sau những ngày luyện tập là chuyển về bộ đội chiến đấu, ra chiến trường... Chỉ nghĩ đến thế mà nó mất ngủ, đi đánh thức mấy anh bộ đội cũ TÁN đủ mọi chuyện mơ ước tương lai...

Đến giờ xuất phát, anh bộ đội gọi đi, tự dưng nó thấy buồn, không muốn đi, đứng như trời trồng. Anh bộ độ gọi mấy tiếng liền :
- Bé, đi thôi chứ. Muộn là anh không kịp trở về đơn vị đâu ! Đi thôi em !
Cô Bé LL miễn cưỡng, lê từng bước, rồi bỗng nhiên nó bước nhanh như chạy trốn. Bởi nó nghĩ nếu không đi nhanh thì thế nào nó cũng lại quay về đơn vị.
Suốt đường đi anh bộ đôi gợi ý, vậy mà nó không trả lời, khác hẳn cô Bế LL lém, láu lỉnh, nghịch ngợm trước đó có mấy tiếng. Đến xế chiều anh bộ đội bảo sắp đến nơi, nó có muốn nói gì không, nhắn gì về đơn vị. nhưng nó vẫn im lặng, không nói gì, không dặn gì, cứ lùi lũi bước.

Đến trại TSQ, vậy là kết thức công việc liên lạc, suốt ngày 1 mình lang thang như con thú trong rừng  tự do, chẳng phiền ai, chẳng ai lo cho mình. Từ nay là chịu sự giáo dục, quản lý của 1 tập thể, có kỷ luật quân sự đàng hoàng rồi. Từ nay mình đã là TSQ, phải sống sao cho xứng vơi 3 từ đó, để không ai phải phiền lòng về mình, để không ai phải xấu hổ về mình... Ôi, thật là khó, nhưng Bác đã nói:" Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền ..." Lòng mình từ nay quyết bền như ý Bác để Bác vui khi có dịp được gặp lại Bác...
Khi anh bộ bộ đội chào nó quay về, nó chỉ đáp đúng 1 từ :
- Vâng!

Đó là chấm dứt với quá khứ, với công việc vui vẻ, tự do của cô Bé LL, chuyển giai đoạn...
Trên đây là giai đoạn chuyển cơ bản của cuộc đời cô Bé LL, bài dài rồi, hẹn sẽ viết mấy bài về TSQ để mọi người hiểu thêm một chút về TSQ thời kỳ chống Pháp. Tôi không còn nhớ nhiều, nhưng nhớ gì tôi kể nấy. Nhiều bạn TSQ, nhất là các bạn trai còn nhớ nhiều, nên chắc các bạn ấy sẽ viết nhiều và rất hay. Mong các vị thông cảm, tôi viết chỉ để điểm qua chút ít thôi , không thể nói cụ thể. Xin cám ơn ai đã đọc và comment.
Xin kính chào !
 

NẢI CHUỐI BAO NHIÊU TIỀN ?( Viết cho Chuyến tầu về tuổi thơ, bài 10 ).




Trong 4 năm làm liên lạc, đường NMT đi ngắn nhất là từ Bộ Tổng Tư Lệnh (BTTL) đến Tổng cục Cung Cấp (TCCC), bộ Tổng tham mưu (BTTM) và Ban Kiểm tra 12. Còn con đường dài nhất là từ  BTTL đến Cục Thông Tin Liên lạc (cục TTLL). 

Từ BTTL đến cục TTLL phải đi nhanh thì sáng đi, tối về, còn chậm thì phải ngủ lại hoặc ngủ tạm trong lán công cộng ở rừng người Tầy làm để đấy, lỡ có ai chẳng may đi đến đó mà gặp tối đành vào trú tạm ngủ đêm và tránh thú dữ. Con đường này ít người đi, buổi tối thường có những tiếng kêu rất sợ: "Thù thì, thù thịt (để dọa cô Bé liên lạc bộ đội thêm vào: thù thì, thù thịt, ăn thịt trẻ con), leo qua cái ụ, leo qua cái ụ, cái ụ cao cao, cái ụ cao cao; bắt cô trói cột, bắt cô trói cột ( bắt cô trói cột thì Lưu Lan đã nghe rồi ) NMT rất ngại đi đến cục TTLL, đã mấy lần nó phải ngủ lại trong lán công cộng rồi, nhưng việc đi vẫn phải đi. Khi có dịp nó vào bản không quên hỏi người Tầy xem những con kêu tiếng như tiếng người là 4 chân hay 2 chân có cánh. Người Tầy bảo nó: "Không phải 4 chân đâu vớ, đấy là 2 chân có cánh bay". 

Vậy nó biết là chim chứ không phải thú. Thời gian này thú trong rừng cũng không dữ lắm. Có lần em trai nó đòi đi ị, nó cho em đi xa một chút, khi em ị, chị chạy quanh đâu đó. Nghe tiếng em cười to nó kệ chẳng hỏi xem có chuyện gì. Bữa cơm trưa cậu bé hồn nhiên mách bố :" Bố ơi, hôm nay chị Bé cho con đi ị xa nhà, con thấy một con mèo to bằng con trâu ấy, nó cứ nhìn con nó cười mãi, con cũng nhìn  và cười lại với nó, bố ạ ". Thế là cả nhà cười, con mèo to bằng con trâu thì chắc chắn là con hổ rồi. May nó hiền không vồ người. 

Tuy vậy buổi tối mà nghe những tiếng kêu lạ dù của chim hay thú cũng rờn rợn, mà cả đời nó đã trông thấy chúng bao giờ đâu. Cái giống chim này chỉ kêu từ chiều tối đến sáng thì thôi.  Một hôm nhận lệnh đến cục TTLL,  cô Bé liên lạc dậy sớm, đi thật nhanh đến cục TTLL. Khi về vừa vào buổi chiều. Trên vai toòng teng nải chuối, chân bước thoăn thoắt, mồm hát véo von, nó cố hát thật to cho đỡ sợ, cũng có lúc nó hú to như vượn để tự nghe tiếng mình vang rừng núi...Thường đường xa nó hay hát tự động viên mình:

- Đường xa ta cứ đi, nhà tan ta cứ xây, ruộng hoang ta cứ cầy...Từ từ mà tiến, khó mấy cũng tiến, nguy hiểm xá chi , thi gan ta đi... 

Bỗng trước mặt nó xuất hiện một ông già, chân đi dép cao su, mặc bộ quần áo nâu, tay chống gậy, đầu đội nón, 2 quai là 2 ống quần:    
- Cháu đi đâu về đấy ?
- Dạ cháu từ cục TTLL về ạ. 

Cô Bé liên lạc trả lời xong mới chào:
- Cháu chào bác ạ. Bác đi đâu đấy ạ ? 
Nó vội hỏi lại Bác.
- Bác vừa ở BTTL về. Mọi người bên cục TTLL khỏe cả chứ? Nải chuối bao nhiêu tiền? Gia đình thủ trưởng có khỏe không ?...
- Dạ, mọi người khỏe cả, thủ trưởng và gia đình cũng khỏe. Nải chuối là của bà C gửi cho cô H, nên cháu không biết bao nhiêu tiền ạ.
- Thôi bác đi đây, cháu đi nhanh về kẻo tối đến nơi rồi. Đừng lang thang trong rừng mãi nữa nhé.
- Cháu chào bác, cháu cũng về kẻo tối cháu không kịp, lại phải ngủ tạm ở lán trong rừng thì chết.

Nó không dám nói là tối nó sợ vì sợ bác Vi lại bảo nó hèn. Về đến BTTL nó chuyển nải chuối cho cô H và kể lại vừa gặp bác Vi trên đường về. Cô H nói:
- Bác Vi đang đi công tác TQ làm sao mày gặp được?
- Thì cháu vừa gặp xong, bác còn hỏi thăm cặn kẽ lắm, hỏi cả mọi người. cả bà C... Nải chuối bao nhiêu tiền... Cháu nói thật đấy.
- Thôi đúng rồi, mày vừa gặp Bác Hồ. Bác vừa ở đây ra về. Còn bác Vi vừa bị công an biên phòng TQ chặn lại ở cửa khẩu Bình tường. Khi ra kiểm soát giấy tờ, họ trông thấy tưởng Bác Hồ, vội đứng nghiêm, giơ tay chào và mở thanh chắn cho đi ngay. Con khỉ, thế mà mày cũng lầm ! Cô vừa nói, vừa cười khoái chí. Thôi, mày lầm cũng phải.
 - Nếu cháu biết đấy là Bác Hồ thì chắc chắn cháu sẽ hát cho Bác nghe bài :
     Ngày nào giữa Thủ đô
     Em đi đón Bác Hồ,
     Người đông em bé 
     Nên không nhìn thấy chi.
     Ra về lòng em buồn, 
     Tiếc không được gặp Bác Hồ yêu...
      .....
      Em kể mách Bác Hồ,
      Lũ Tây râu xồm nó đốt làng em...
      .....
      Chờ một ngày về sáng tươi,
      Em đứng trong hàng thiếu sinh,
      Em được gặp Bác,
      Chắc thế nào chả được Bác HÔN.
- Mày nói cứ như thật ấy, Bác làm gì có thì giờ mà nghe bài hát dài thế. Bác lúc nào cũng vội lắm. Lúc nào Bác cũng bận túi bụi...
- Vội thì thôi, nhưng cháu vẫn muốn hát cho Bác nghe bài này. Cháu mơ được hát cho Bác nghe...
- Thì tùy Bác thích thì Bác nghe, mà vội thì thôi, tao cứ nói cho mày biết thời gian của Bác không phải như của mày...

Tôi cũng không thể ngờ đó lại là buổi đi liên lạc cuối cùng của cô Bé liên lạc.

Cuối năm 1952 sang đầu năm 1953 khắp nơi rầm rộ chuẩn bị tổng phản công. Bộ đội cũ chuẩn bị ra chiến trường, bộ đội mới tiếp quản nhiệm vụ canh gác. Ai cũng háo hức được ra  mặt trận. Lúc này mỗi anh cũng đã được phát 1 bộ quần áo bộ đội nghiêm chỉnh và 1 cái áo trấn thủ. Anh nào cũng phấn khởi được phát quần áo, thật là trẻ được manh áo mới. Chắc phát quần áo cho các anh ra chiến trường, chứ chả lẽ quần đùi, may ô cầm súng chạy đuổi Tây à. Cô Bé LL kg được phát, vì bé thế làm gì có quần áo để phát.

Hai ngày sau cô Bé liên lạc được lệnh tập trung vào trại TSQ cục Tổ chức. Chuẩn bị tổng phản công, tất cả thiếu nhi làm liên lạc sẽ rời khỏi đơn vị vào tập trung ở trại TSQ để tập quân sự chuẩn bị phục vụ tiền tuyến, tất cả cho  TỔNG PHẢN CÔNG - cấp trên chỉ thị thế.

Chuẩn bị ba lô, có 2 bộ quần áo, 1 cái áo trấn thủ và không quên cái sáo nó tự làm và vài thứ lặt vặt đeo lên lưng theo chân anh bộ đội. Nó buồn lùi lũi bước theo sau, nhưng không khóc,  cũng chẳng nói năng gì. Lủi thủi cả ngày đi cùng anh bộ đội, chiều đến trại, anh bộ đội trao nó và tài liệu cho anh phụ trách trại. Lúc anh bộ đội chào nó:
- Em ở lại đây nhé, anh về đây.
- Vâng ! 
Nó chỉ nói được 1 tiếng mà tí nữa thì òa lên khóc. Anh bộ đội cũng vội chạy biến vào rừng, chắc sợ nó đuổi theo. 
Chấm dứt cuộc đời làm liên lạc khoảng 4 năm của cô Bé liên lạc. Từ nay nó không còn mang tên Bé nữa mà mang tên thật của cha mẹ nó đặt cho từ lúc ra đời !
Cám ơn tất cả các quí vị đã ưu ái đọc 10 bài viết về cô Bé lên lạc và còn comments nữa.
Xin kính chào !






NHU ĐẾN CHƠI NHÀ VÀ THĂM QUÊ TÔI.



Biết Nhu rất buồn vì chuyện cô em gái ra đi, tôi gọi cho Nhu:
- Nhu à, đến tôi chơi cho khuây khỏa đi. Mọi khi Nhu ra tôi đến chơi, nhưng lần này Nhu đến chơi tôi thì hơn, vả lại tôi cũng đang mệt, đau đớn chả muốn đi đâu.
- Ừ, nhưng hôm nay đang bận chút, mai 9 h nhé !
- OK! Mai chắc chắn nhé.
- Chắc chắn. Mai cũng chả còn việc gì làm nữa, ngày kia mới có việc.

Vậy là đúng hẹn Nhu đến nhà. Chuyện trò 1 lúc, biết Nhu buồn, mệt mỏi, cần giải tỏa, tôi rủ :
- Đây là quê tôi, Nhu đi tí cho biết  NHÀ QUÊ là thế nào. Nói đùa thôi chứ ngày xưa qua cầu Cống Mọc có thể nhìn thấy Ba Vi, nhưng bây giờ tầm nhìn thì chỉ 20 m thôi.
-Không ngờ TN quê ở đây. Đi có xa không.
-Biết 3 chân làm sao đi xa được nên gần mới rủ chứ. Ba chân đi khoảng 10 phút thôi. Nghĩa là mình ở phố Quan Nhân, đi tí rẽ sang là làng rồi.
- Còn làng à ?
- Gọi là làng chứ có phải làng đâu. Ngõ 144, phố Quan Nhân mà. Cái cổng ông nội tôi bỏ tiền thiết kế và xây vẫn còn đây.
- Còn gì nữa ?
- Ôi, còn ao, hồ, giếng làng, đình, chùa - tất cả đều có, kể cả hồ sen nữa.

Hai cụ già lững thững đi chưa đầy 10 phút đã thấy hồ. Trong hồ nhiều bèo tây và rác rưởi, túi ni lông, trăm thứ bà Rằn nổi lềnh bềnh, trông mất cảm tình quá. Nhu thốt lên :
- Vẫn còn hồ đây này, còn nguyên chỉ tội bẩn thôi. Dọn sạch thì đẹp lắm...
- Thì con người VN  chỉ sạch nhà mình, còn từ cửa ra là vứt rác, vì đó là nơi cha chung không ai khóc mà.
- Tiếc thật, giá sạch, dọn đi 1 chút thì đẹp biết mấy.
- Làm sao được. Đi tiếp thôi.

Hai đừa đi tiếp đến giếng làng, chùa, đình làng, Thấy sen mọc trước chùa và đền làng, 2 đứa chụp ảnh kỷ niệm rồi rủ nhau về. Trên đường vè tôi hỏi :
- Nhu đã thấy hài lòng chưa ? Đã thấy giải tỏa được 1 chút nỗi buồn chưa ?
- Rồi. Thỏa mãn lắm rồi. Từ hôm ra đến nay , hôm nay mới thấy thoải mái, nhẹ nhõm.
- May quá, về nghỉ thôi. 
Trên đường về Nhu còn học được cách làm bánh cuốn khi đặt mua bánh cuốn nóng đem về ăn trưa Ăn xong Nhu làm một giấc, chiều thoải mái ra về.

Cuộc gặp gỡ của 2 cụ là thế, nhưng cả 2 đều thấy vui và hài lòng.

Chia sẻ với các bạn gần, xa một chút tình. Xin cám ơn các bạn đã đọc.
Xin kính chào !
 




MỘT CUỘC GẶP MẶT BUỒN.



Ngồi vào máy mà cứ thấy buồn chả muốn viết. Nhưng lại phải viết để cho những ai chưa biết thì có thể biết qua bài này.

Nhận được điện thoại của Quế Hương nói thứ 5 tập trung tại nhà Thịnh để gặp Nhu. Tôi chột dạ hỏi :
- Nhu ra có việc gì đấy ? Có phải em nó, Mai sao rồi không?
- Đúng thế, Mai chắc sắp đi rồi.

Tôi cảm thấy bủn rủn cả chân tay, hỏi lại :
- Hình như cách đây mấy năm nó bị ung thư, nhưng nghe nói chữa tốt rồi cơ mà.
- Nó ung thư buồng trứng, nay di căn nặng lắm, chắc chẳng còn bao lâu, không biết thứ 5 này có còn không, nhưng Nhu bảo nhất định sẽ đi gặp mặt, dù em Mai mất.

Thế mà đùng thật, em Mai mất hôm trước thì hôm sau Nhu đi gặp mặt các bạn ở nhà vợ chồng Thịnh. Đằng nào ở nhà cũng thế, tốt nhất đi gặp các bạn cho khuây khỏa một chút qua bao ngày căng thẳng.

Chúng tôi họp mặt lớp 2 chỉ thiếu Tạ Thúy Lan. Nhu cũng được an ủi phần nào vì tình bạn cũ.
Chúng tôi đến từ khoảng 10 h cho đến 13 h thì về. Vì Nhu cũng thấu mệt những ngày qua.
Cả 2 vợ chồng Thịnh lúc nào cũng nhiệt tình đón cả lớp làm chúng tôi cảm động lắm.
Qua đây blog này của tôi thông báo cho tất cả các bạn trường mình biết. Thật ra tôi chỉ là 1 thành viên rất bình thường của lớp, nhưng cả lớp tôi ở HN chả ai dùng FB và blog , nên tôi mạn phép thông báo tin buồn này tới các bạn. Mặc dù chả ai bảo tôi thông báo cho các bạn.
Xin kính chào !

HAI NGƯỜI MUA CHUNG ĐÔI GIẦY. ( viết cho Chuyến tàu về tuổi thơ, bài 9).


Cô Bé liên lạc thấy ngạc nhiên, sao anh V hôm nay không phải đến lượt đi tuần mà cứ lượn quanh mãi thế. Nó chặn anh V lại hỏi:

- Anh V này, tuần trước anh trực rồi, sao tuần này anh lại trực nữa à ?
- Ai bảo mày thế ?
- Chẳng ai bảo cả. Em thấy anh cứ lượn quanh mãi nên hỏi thôi. Nếu không trực thì đêm anh lượn quanh để làm gì ?
- À, tao mua chung đôi bata này với anh K. Vì cả 2 không đủ tiền nên mua chung.
- Mua chung thì đi thế nào ?
- Thì anh K phân tuần trước anh ấy đi ban ngày, tao đi ban đêm, tuần trước tao trực đêm. Còn tuần này tao đi ban đêm, anh ấy đi ban ngày. Tao tiếc không được đi giầy nên mới đi đêm, mày hiểu chưa ?
- Em hiểu rồi. Thật chẳng ai dại như anh, lò dò đi đêm, để người ta đàng hoàng đi ban ngày.
- Tao dại gì ? Mày thử nói xem tao dại ở chỗ nào ?
- Anh nghĩ xem tuần trước anh K đi ban ngày, tuần này anh ấy vẫn đi ban ngày. Tuần trước anh đi ban đêm, tuần này anh vẫn đi ban đêm. Anh ấy chỉ đổi thứ tự câu, vậy mà anh bị lừa. Anh thấy có đúng không ?
- Ừ nhỉ, thế mà tao không nghĩ ra, cứ tiếc nên 2 hôm nay tao tiếc giầy nên cứ đi quanh cho đỡ tiếc.
- Để đấy em nói cho. Anh ấy bao giờ cũng khôn hơn người, lừa người khác.   

Cô Bé liên lạc vót 3 cái que nứa và hái 1 cái lá vả. Giữa bữa cơm mọi người ngồi đông đủ, nó nói với các anh:
- Đây là cái lá vả và 3 que nứa. Em đố anh nào cầm chiếc lá này và dùng 3 cái que mà gài được vào chiếc lá thành hàng dọc. Việc này tương đối khó. Em thấy các anh chẳng ai làm được, trừ anh K. Anh K thông minh, giỏi dang, khéo léo mới biết làm.
- Mày đố tao à ? Dễ như ăn kẹo. Đưa đây tao làm cho xem. 

Chỉ trong giây lát anh K đã gài xong 3 que nứa vào chiếc lá vả. Anh giơ cao lên tự hào:
- Đây thôi, một hàng dọc thẳng nghiêm chỉnh.
- Vâng ! Nó nghiêm chỉnh và ĐẸP như đôi bata anh mua chung với anh V ấy.

Có anh nghĩ ra ngay nói to:
- A ! Con bé ranh bảo anh K xỏ lá 3 que chứ gì ? Mày láu thật đấy. 

Lúc này anh K mới nghĩ ra và lập tức vứt chiếc lá xuống đất, đuổi đánh cô Bé liên lạc. Cô Bé 3 chân, 4 cẳng thục mạng chạy. Nó định leo lên cây, nhưng anh K đã đuổi sát nút không leo kịp. Nó đành chạy. Chạy được 1 quãng mệt quá, nó nghĩ: " Tội gì mà chạy nữa nhỉ. Đằng nào anh ấy khỏe hơn cũng bắt được mình. Đứng lại bảo anh ấy thử xem việc anh ấy làm có đúng là xỏ lá 3 que không. Thời ấy tất cả những việc gì xấu đều gọi là xỏ lá  3 que. Nó vừa đứng lại, anh K tóm ngay cổ nó, đánh không tiếc tay. Một anh hét to :
- Sao cậu đánh nó đau thế ? Nó bé mà cậu đánh nó chẳng khác gì đòn thù ! Cậu bỏ ngay nó ra.
- Anh cứ để anh ấy đánh em, đau nhưng em không xin và cũng không khóc đâu. Đấy cũng là xỏ lá 3 que mà. Hai người lại mua chung đôi giầy. Các cụ nói: "khôn cũng chết, dại cũng chết," anh K khôn rồi cũng chết thôi, có sống mãi được đâu. Biết sống tử tế mới là con người.  Anh nói làm gì. Em cũng không xin gì hết, em chịu được. Nếu anh ấy thấy việc làm của mình là đúng thì cứ đánh tiếp, còn tùy anh ấy thích trả thù em thì cứ đánh cũng chẳng sao. 

Tự dưng anh K dừng tay không đánh nữa. Cô Bé thoát nạn. Chẳng biết anh K nghĩ gì. Đó là trận đòn thù mà cô Bé liên lạc nhớ đời. Cô Bé LL có thói nếu đánh vì tội bình thường ( như tội bôi nhọ nồi vào điếu cầy ) không thấy nghiêm trọng thì nó tránh các anh là leo lên cây. Các anh đành đứng dưới tức 1 lúc rồi bỏ đi. Nếu nghiêm trọng nó chạy béng vào HANG trốn, đố ai mà tìm được. Các anh đợi chán bỏ về, lúc đó nó chui ra. Còn với cô Bé LL thì CÂY hay HANG đều quen thuộc như lòng bàn tay. Cứ thấy nguy là trong đầu nó đã có sẵn 2 phương án rồi. Thường sau khi trò nghịch gì đó, dù lớn hay nhỏ nó cũng đã biết hình phạt đối với mình rồi, nên thấy các anh định hành động là nó đã có cách...Chẳng hiểu sao, nó biết bị đánh, bị trừng phạt mà không sợ cứ nghĩ hết trò này đến trò khác đế trêu mấy anh bộ đội cho KHOÁI. Mấy anh bộ đội này hồi ấy hay đánh nó lắm. Thời đại ít dùng lời mà dùng hành động...Mà không hiểu sao cô Bé LL lúc nào cũng thích tinh nghịch thế chứ ! Chắc chẳng có gì chơi nên nó mới nghĩ ra đủ trò tinh nghịch cho đỡ buồn. Nhưng trong đầu định nghịch trò gì nó cũng biết được sẽ bị trừng phạt mà vẫn nghịch. Thật là trẻ con, biết là xấu mà vẫn làm !
Tiếc là khi đi học về anh K đã chết vì bệnh lao, còn anh V bị sốt rét ác tính cũng không qua khỏi.

Từ sau trận đòn thù ấy, trong đơn vị đặt cho cô Bé LL 1 cái tên mới :" Con Bé gan cóc tía ". Còn cô Bé LL thì không biết từ bao giờ có tính :  thấy mình đúng thì không bao giờ XIN ai, mặc dù có nhận đòn thù cũng cam. Nó không khuất phục bất kỳ uy lực nào. Cũng không bao giờ mách thủ trưởng những trận đòn mà nó đã nhận của các anh, vì nó tự thấy mình có lỗi trong trận đòn đó.  Quả thực cái tên gan cóc tía cũng đúng với bản chất của cô Bé LL.
Chuyện quá dài rồi, xin khất bài sau viết tiếp. Xin cám ơn ai đã đọc và nhất là đã comments.
Xin kính chào !